Cô gái trí thức còn lại nghe đến đây thì thầm chửi trong lòng một câu ngu xuẩn. Chuyện cỏn con như hạt vừng cũng đòi đi tố cáo, thân phận của Đào Tô rành rành ra đó, nếu thực sự đi báo cáo thì người đầu tiên bị lôi ra giáo dục kiểm điểm chính là bọn họ đấy.
Ả ta khẽ lay lay bàn tay của cô bạn đang la lối om sòm, cất giọng dịu dàng yếu ớt: “Trần Lan à, chúng mình nhường chỗ cho đồng chí Đào ngồi đi. Bố người ta vừa mới mất, lại vừa đoạn tuyệt quan hệ với ông bà nội ruột, trải qua liên tiếp bao nhiêu cú sốc như thế, thân thể có yếu ớt một chút cũng là lẽ thường tình. Chúng mình nên thông cảm cho nhau, nhường một chỗ ngồi thôi mà, có mất mát gì đâu.”
Đào Tô khẽ nhướng mày, lời này nghe sao mà chói tai thế không biết, cái cô nàng họ Dương này đúng là một ả trà xanh có chút đẳng cấp đấy chứ.
Trên mặt Trần Lan lộ rõ vẻ khinh miệt: “Cậu đúng là tốt bụng quá mức rồi đấy Nguyệt Nguyệt. Thôi được rồi, nhường thì nhường, một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, thân thể lại ốm yếu bệnh tật, chuỗi ngày sau này còn khốn đốn dài dài.”
Bác gái cả nghe hai ả này nói chuyện mà tức lộn ruột, định đứng dậy cãi lý một trận cho ra nhẽ.
Đào Tô giữ chặt tay bác lại không cho bà lên tiếng, cô khẽ chun mũi, giơ bàn tay phải với những ngón tay trắng nõn như ngó sen chỉ vào mình: “Có tiền!” Sau đó lại chỉ thẳng vào mặt Trần Lan: “Có bệnh!”
“Phụt!” Bác gái cả nhịn không được bật cười thành tiếng. Tiểu Tô đúng là thú vị thật, mở miệng câu nào là đâm trúng tim đen người ta câu đó. Đừng nhìn con ả Trần Lan này ăn diện ra vẻ ta đây, thực chất cứ thay qua đổi lại có mỗi hai bộ quần áo rách, chẳng giống loại người có điều kiện gì cho cam, chỉ giỏi thói hư vinh hợm hĩnh.
“Mày!” Trần Lan tức đến đỏ bừng cả mặt, chỉ tay vào Đào Tô định mắng tiếp.
Bác Triệu vung roi đánh bò lên một cái: “Cái cô trí thức này sao mà lắm chuyện thế hả, cô còn lải nhải nữa là xuống xe đi bộ ngay cho tôi!”
“Phải đấy, có mấy cô trí thức đúng là rắc rối thật sự, chẳng hiểu về nông thôn để làm cái gì nữa.”
“Đồng chí Trần này, tôi thấy lúc làm việc cô cứ như người sắp chết trôi, sao bây giờ tinh thần hăng hái thế? Không phải ngày thường toàn giả vờ để trốn tránh lao động đấy chứ?”
Những người dân trong làng ngồi trên xe vốn đã ngứa mắt với hai cô gái trí thức này từ lâu. Trí thức nữ trong làng cũng có vài người, nhưng chẳng ai đáng ghét như hai ả này.
Ả Trần Lan thì hễ gặp ai là chụp mũ người đó, chuyện này không vừa ý chuyện kia không hài lòng là hở ra đòi đi tố cáo. Dân làng đa phần đều là những người chất phác, luôn coi chuyện tố cáo là việc vô cùng hệ trọng, sơ sẩy một cái là hủy hoại cả cuộc đời người ta. Nếu không gặp phải chuyện lớn thực sự đe dọa đến quốc gia hay an toàn bản thân thì người đàng hoàng chẳng ai rỗi hơi mở miệng là đòi tố cáo cả.
Còn cái ả Dương Nguyệt kia, từ lúc về đại đội tới nay làm việc chẳng được bao nhiêu, chỉ giỏi ư ư a a làm nũng khiến bao nhiêu chàng trai trẻ trong làng kể cả đám nam thanh niên trí thức mê muội đến lú lẫn, vì ả mà đánh nhau mấy trận rồi. Ả ta thản nhiên ăn chỗ lương thực do các chàng trai nhịn miệng nhường cho, nhưng lại chẳng bao giờ cho người ta một câu trả lời dứt khoát, cứ lấp lửng giữ mối để lợi dụng. Đúng là coi người ta như lũ ngốc mà dắt mũi, những người lớn tuổi một chút ai mà chẳng nhìn thấu tâm địa của ả.
Dương Nguyệt và Trần Lan thấy xung quanh chẳng có lấy một người bênh vực mình, đành im thin thít nép vào nhau không dám hó hé thêm lời nào. Chuyến xe đi lên thị trấn và về làng chỉ có độc một chiếc xe bò này, nếu đắc tội với đám người nhà quê này khiến họ không cho đi nhờ xe thì phiền phức to, chẳng lẽ lại phải đi bộ đến tận hợp tác xã, đôi chân này có mà gãy rời ra mất.
Trần Lan không giấu nổi cảm xúc, trừng mắt nhìn Đào Tô đầy hằn học.
Đào Tô thầm chê bai trong lòng, chút sức chiến đấu cỏn con này mà cũng đòi ra gió. Gương mặt cô lại nở nụ cười rạng rỡ, quay sang nhìn những người vừa lên tiếng giúp mình bằng ánh mắt cảm kích. Sau đó, nhân lúc không ai để ý, cô đắc ý nhướng mày khiêu khích Trần Lan và Dương Nguyệt một cái.
Thu lại ánh nhìn, không thèm để ý đến hai ả kia nữa, cô lấy quả trứng luộc và chiếc bánh bao bác gái cả đưa cho lúc sáng ra, đẩy sang phía bà: “Bác ăn đi ạ.”
“Bác ăn sáng ở nhà rồi, cái này để dành cho cháu đấy, cháu ăn đi!” Bác gái cả vui vẻ bảo. Đứa trẻ ngoan ngoãn lễ phép thế này ai mà chẳng yêu quý cơ chứ, nhìn con bé nhà mình xem, ăn uống gì cũng biết mời người lớn trước, bác gái cả cảm thấy tự hào vô cùng.
Sáng nay Đào Tô đi vội nên chưa kịp ăn gì, lúc này bụng thực sự đã bắt đầu cồn cào. Cô không khách sáo nữa, đập nhẹ quả trứng lên thành xe gỗ, bàn tay nhỏ nhắn khéo léo bóc sạch lớp vỏ ngoài, để lộ lòng trắng trứng trắng ngần mịn màng như ngọc, trông vô cùng ngon mắt.
“Bà nội ơi, cháu muốn ăn trứng gà!” Tiếng một bé trai bỗng vang lên.
Đào Tô khựng lại, đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh. Một thằng bé chừng bốn năm tuổi béo tốt đẫy đà đang nhìn chằm chằm vào quả trứng trên tay cô, nước dãi sắp rớt cả ra ngoài.
Bà lão ngồi bên cạnh kéo thằng bé vào lòng, nhưng đôi mắt cũng dán chặt vào quả trứng trên tay Đào Tô.
Đào Tô cạn lời.
“Tao muốn ăn trứng gà, một con ranh như mày dựa vào cái gì mà được ăn trứng gà!” Thằng bé thấy cô nhìn mình mà không nói gì liền tiếp tục gào lên đầy ngang ngược.
Nghe thằng nhóc nói vậy, Đào Tô quyết không dung túng cho cái thói hư đốn này. Cô bẻ đôi quả trứng ra, lòng đỏ vàng óng tỏa ra mùi thơm ngậy hấp dẫn, ngay trước ánh mắt thèm thuồng mong đợi của thằng bé, cô thoăn thoắt nhét trọn vào miệng mình. Vừa nhai nhồm nhoàm, cô vừa khẽ lắc lư cái đầu: “Thơm quá!”
Thằng nhóc thấy cô ăn sạch bách, lại còn thong thả lấy bình nước ra uống một ngụm tráng miệng, liền há hốc mồm rồi “òa” lên khóc nức nở.
Trần Lan và Dương Nguyệt đều đưa mắt nhìn Đào Tô với vẻ hả hê khi người khác gặp họa. Bà nội của thằng nhóc này là Vương Xuân Mai, một mụ đàn bà đanh đá chua ngoa khét tiếng ở đại đội Hồng Tinh, hễ ai dính phải mụ là coi như xui xẻo mười đời. Ở điểm thanh niên trí thức từng có một nam trí thức lúc ra đồng vô tình giẫm phải một cây cà chua con nhà mụ, thế mà bị mụ ta lăn đùng ra đất ăn vạ bắt đền mất hai đồng tiền. Từ đó về sau đám trí thức hễ nhìn thấy mụ là đi đường vòng, đến gần nhà mụ cũng chẳng ai dám bén mảng tới vì sợ bị ăn vạ.
Quả nhiên, thấy cháu đích tôn khóc thét lên, Vương Xuân Mai lập tức xót xa tru tréo: “Cái con ranh chết tiệt này sao lại thế hả, cái loại con gái thành phố đúng là vô giáo dục! Có miếng ăn cũng chẳng thèm nhường cho con nít một miếng, lòng dạ đúng là đen ngòm như than!”
Bác gái cả lập tức nổi đóa: “Tiểu Tô nhà chúng tôi sáng giờ còn chưa kịp ăn gì, đem trứng cho cháu bà ăn thì con bé nhịn đói à?”
“Nhịn một bữa thì chết đói được chắc!” Vương Xuân Mai trơ trẽn nói.
“Hừ, câu này bà đem về mà nói với cháu bà ấy! Đòi ăn trứng của người khác rồi bắt người ta nhịn đói, làm gì có cái đạo lý ngược đời như thế hả!” Bác gái cả mắng.
“Cháu trai tôi quý lắm, ăn của các người quả trứng thì đã làm sao! Con gái ranh ăn trứng gà chỉ tổ phí của!” Vương Xuân Mai trợn trắng mắt.
“Bây giờ là xã hội mới rồi, vĩ nhân đã nói nam nữ bình đẳng, phụ nữ gánh vác nửa bầu trời, sao bà lại dám đi ngược lại chủ trương của nhà nước thế hả?”
“Cháu nhà bà muốn ăn trứng của người ta là người ta phải đưa cho chắc? Thế sau này bọn tôi phải khóa cửa cho cẩn thận, kẻo nó lại vừa mắt đồ đạc nhà người khác rồi bà lại bảo là của nhà bà mất!”
Thực ra tư tưởng trọng nam khinh nữ ở nông thôn thời này vẫn còn ăn sâu bám rễ, rất khó để xóa bỏ hoàn toàn trong một sớm một chiều, nhưng cái loại dám trắng trợn bô bô cái miệng ra như Vương Xuân Mai thì rất hiếm. Huống hồ thanh danh của mụ trong làng vốn đã tệ hại vô cùng, thế nên mọi người trên xe đều đồng loạt nghiêng về phía Đào Tô mà nói đỡ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)