Bầu không khí ấm áp bỗng chốc bị phá vỡ, nước tắm trong nồi cũng nhanh chóng sôi sục. Bác gái cả dắt bé Thiết Trụ ra về, Đào Tô đóng chặt then cài cửa lớn và cửa sổ, rồi múc nước đổ vào chiếc chậu tắm bằng gỗ. Đúng vậy, ông ngoại chu đáo đến mức chuẩn bị sẵn cả chậu tắm lớn cho cô.
Cô pha thêm một chút nước linh tuyền từ trong không gian vào chậu, rồi nóng lòng bước vào ngâm mình trong làn nước nóng ấm áp. Nhắm mắt lại tựa đầu vào thành chậu, cô thở phào một hơi khoan khoái, cô mê mẩn cảm giác thư thái, tự do tự tại này biết bao.
Tắm rửa xong xuôi, cô lấy từ không gian ra một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa tơ tằm mặc vào người, rồi tốn không ít công sức mới hì hục đổ hết chỗ nước tắm ra ngoài. Trong lòng cô thầm tính toán phải tìm dịp cải tạo lại chiếc chậu tắm này mới được, mỗi lần đổ nước thế này bất tiện quá.
Thu dọn xong xuôi, cô trèo lên giường sưởi, thổi tắt ngọn đèn dầu rồi lách mình vào không gian. Việc đầu tiên cô làm là chạy tới xem hạt táo mình vừa gieo lúc chiều thế nào. Kết quả khiến cô kinh ngạc phát hiện, hạt táo thế mà đã nảy mầm nhú lên khỏi mặt đất rồi. Tốc độ này cũng quá nhanh rồi đấy! Dù cho cây trồng trong không gian có phát triển nhanh hơn bên ngoài thì cũng không đến mức thần tốc như vậy chứ. Cô nhíu mày suy ngẫm, khóe mắt lướt qua dòng suối linh tuyền bên cạnh, đầu óc bỗng lóe lên một tia sáng: chẳng lẽ là nhờ tác dụng của dòng linh tuyền này?
Cô múc một ít nước suối tưới lên mầm cây táo nhỏ bé, một cảnh tượng kỳ diệu lập tức diễn ra. Chỉ thấy mầm cây vốn chỉ có hai chiếc lá nhỏ khẽ rung rinh một hồi, rồi vươn cao thêm chừng hai centimet, đồng thời mọc thêm một chiếc lá mới xanh mướt.
Đào Tô mừng rỡ khôn xiết, nước linh tuyền vậy mà lại có công hiệu thúc đẩy sinh trưởng thần kỳ như thế này! Vậy thì sau này cô có thể tùy ý thúc ép các loại thực vật lớn nhanh rồi. Phát tài to rồi! Nhưng nghĩ lại cô thấy bản thân không nên quá tham lam, nguồn nước linh tuyền này không biết có phải là vô tận hay không, tốt nhất vẫn nên tiết kiệm một chút, việc gì quá mức cũng dễ phản tác dụng, đạo lý này cô hiểu rất rõ.
Ngắm nghía cây táo con xong, cô lại đi vào nhà kho nán lại một lát. Đồ đạc kiếp trước tích trữ quá nhiều, có nhiều thứ cô chẳng thể nhớ hết được, cần phải xem xét kỹ càng để trong lòng nắm rõ mọi thứ.
Hiểu rõ hòm hòm rồi cô mới rời khỏi không gian. Ngày mai đi hợp tác xã mua bán sắm sửa đồ đạc, tiền và phiếu là hai thứ không thể thiếu, đặc biệt là các loại phiếu. Thời buổi này mọi vật tư đều phải mua bằng tem phiếu, không có phiếu thì bước nửa bước cũng khó khăn. Mở chiếc túi xách nhỏ mà ông cụ Bạch chuẩn bị cho cô ra, một tập phiếu dày cộp hiện ra trước mắt: phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu đường, phiếu công nghiệp, thậm chí cả phiếu mua xe đạp cùng đủ loại phiếu khác đều có đủ. Lúc này cô mới hoàn toàn yên tâm, cảm giác an toàn tràn ngập cõi lòng.
Chỉ có điều lương thực thời này rất khó mua, gạo và bột mì trong không gian tuy vẫn còn một ít, hiện tại cô sống một mình thì lấy ra ăn cũng chẳng phải vấn đề lớn, nhưng ngần ấy ăn chẳng được bao lâu. May mà sắp đến mùa thu hoạch vụ thu rồi, tới lúc đó có thể mua thêm nhiều một chút. Nhưng đại đội còn phải nộp lương thực cho nhà nước, nộp xong chẳng biết còn dư lại bao nhiêu lương thực tinh. Không được thì mình tự trồng vậy! Tự gieo ít lúa mì và lúa nước trong không gian thì sẽ có gạo trắng và bột mì ăn mãi không hết, chỗ thừa ra còn có thể đem bán kiếm tiền, chẳng phải tiền tài lại ùn ùn kéo đến sao.
Nghĩ ngợi miên man một hồi rồi Đào Tô chìm vào giấc ngủ sâu. Trong làng vẫn chưa có điện, cũng chẳng có ô nhiễm ánh sáng, đêm nay cô ngủ ngon vô cùng. Cô mơ thấy mình đang nằm trên một đống lúa vàng ươm, xung quanh được bao bọc bởi những hạt gạo trắng ngần mẩy hạt, khiến cho lúc thức dậy vào buổi sáng khóe môi cô vẫn còn vương nụ cười rạng rỡ.
Muốn lên thị trấn phải đi nhờ xe bò của thôn, xe bò đâu phải chỉ chở mỗi cô và bác gái cả, đi muộn là không được.
Cô vội vã rửa mặt chải chuốt rồi bước ra khỏi nhà.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay bằng vải đay pha cotton màu xám nhạt, phần cổ áo và cổ tay áo đều được may giấu chỉ tinh tế, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ đến mức gần như không nhìn thấy vết may. Vạt áo sơ mi được sơ vin hờ hững trong chiếc quần dài bằng vải kaki màu xanh thẫm, đường ly quần thẳng tắp, bộ trang phục này phối cùng đôi giày vải Huili dưới chân trông vô cùng hòa hợp và năng động.
Mái tóc đen mượt được tết thành một bím tóc lệch buông thõng bên vai. Cổ tay phải đeo chiếc đồng hồ dây da màu nâu, càng tôn lên làn da trắng ngần trong suốt.
Gió sớm khẽ thổi qua làm bay những sợi tóc mái trước trán, để lộ vầng trán mịn màng sáng sủa. Cô khẽ ngẩng đầu đón lấy ánh nắng ban mai, ánh sáng ban mai phác họa nên đường cong cổ thon thả, đổ bóng một vệt mờ nơi xương quai xanh tinh tế.
Lúc Đào Tô xuất hiện trước cổng nhà bác gái cả, bà cũng phải ngẩn người ra một lúc, sau đó mới sực tỉnh lại, hấp tấp nhét vào tay cô một quả trứng luộc và một chiếc bánh bao, vừa kéo tay cô đi vừa giục giã: “Nhanh lên nhanh lên, sắp không kịp giờ rồi.”
Đào Tô bị kéo một mạch ra gốc cây hòe ở đầu làng. Người đánh xe bò là bác Triệu, một cựu chiến binh xuất ngũ bị thương tật ở chân nên đi đứng hơi khập khiễng. Bác sống độc thân cả đời, không vợ không con, trong thôn chiếu cố hoàn cảnh nên giao cho bác nhiệm vụ chăn bò của đội sản xuất kiêm luôn việc đánh xe bò, tính đủ điểm công cho bác. Công việc này tương đối nhàn hạ, hiện tại những việc dọn dẹp chuồng bò dơ bẩn nặng nhọc đều do những người bị hạ phóng làm cả rồi.
Bác Triệu vừa nhìn thấy Đào Tô cũng sáng mắt lên, từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ bác chưa từng thấy cô bé nào xinh đẹp đến thế. Bác mở lời trước: “Chị Quế Hoa, đây là con gái của chú Tư Viễn đấy à?”
Bác Triệu gõ nhẹ tẩu thuốc lá sợi vào đế giày, tàn lửa trong nõ điếu bằng đồng rơi lả tả xuống mặt đường đất. Bác híp mắt lại, cất giọng vang rền như tiếng chuông báo giờ của đội sản xuất: “Hê hê, có gì mà không được chứ! Đều là người cùng một làng, thằng Tư Viễn ngày xưa cũng là chạy lon ton sau mông bọn tôi mà lớn lên, con gái nó dẫu chị không dặn thì tôi cũng sẽ chăm sóc chu đáo thôi.”
“Thế thì cảm ơn bác nhiều nhé.” Bác gái cả nói xong liền dắt Đào Tô định bước lên xe.
Bác Triệu vội vàng chỉ huy hai cô gái thanh niên trí thức đang ngồi trên xe: “Hai cô xích ra ngoài một chút.”
Hai cô gái trí thức không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nghe theo lời bác Triệu ngồi xích ra mép ngoài.
Đợi họ nhường chỗ xong, bác Triệu chỉ vào chỗ trống vừa dọn ra, bảo với Đào Tô: “Cháu gái, hai người ngồi vào đây.”
Đào Tô không chút khách sáo kéo bác gái cả ngồi ngay vào vị trí bác Triệu vừa sắp xếp. Đó là vị trí ở ván gỗ thứ ba tính từ thành xe bên trái vào trong, chỗ này vừa khuất gió lại không bị người đi đường dòm ngó.
Một cô gái trí thức ăn mặc khá mốt nhưng nhan sắc tầm thường bỗng the thé cất giọng: “Dựa vào cái gì mà chúng tôi phải nhường chỗ cho cô ta chứ!”
Cô gái trí thức còn lại có dáng người mảnh khảnh, nước da trắng trẻo thì nắm lấy tay bạn mình im lặng không nói, đôi mắt hạnh khẽ cụp xuống, hàng mi run rẩy liên hồi.
Bác Triệu bực mình gắt: “Xe này do tôi đánh, ai ngồi đâu là do tôi quyết định. Cô mà không bằng lòng thì có thể không ngồi!”
Cô ả trí thức tức tối cãi lại: “Đây là xe bò của tập thể, ông lấy quyền gì mà không cho tôi ngồi!”
Bác Triệu đáp: “Con bé này tai cô có vấn đề à, tôi bảo không cho cô ngồi hồi nào?”
Cô gái trí thức tức đến méo cả mặt: “Ông bắt tôi phải nhường chỗ cho cô ta, các người làm thế là mang nặng tư tưởng chủ nghĩa hưởng lạc!” Giọng ả ta the thé chói tai như mũi kim khâu: “Tôi sẽ đi tố cáo các người!”
Bác gái cả tức cười: “Tiểu Tô nhà tôi sức khỏe yếu, ngồi chỗ nào êm ái khuất gió một chút thì làm sao! Bọn tôi ngồi thì là chủ nghĩa hưởng lạc, thế lúc nãy cô ngồi ở cái vị trí đó thì là cái gì? Không phải là chủ nghĩa hưởng lạc chắc? Hai con mắt chỉ biết soi mói người khác, sao không tự soi lại bản thân mình trước đi! Cô cứ việc đi mà tố cáo, bọn tôi cũng sẽ lên cấp trên trình bày cho rõ ràng, cái loại trí thức như cô thì đại đội Hồng Tinh này không chứa chấp nổi đâu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)