Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cùng Bạn Thân Đi Theo Quân, Cậu Ly Hôn Mình Cũng Ly Hôn Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

"Triệu Minh Châu, mày ăn một đấm của tao này!"

Rầm một tiếng, chiếc ghế rơi xuống đất, cộng thêm tiếng hét của Mạnh Chi Chi.

Người bên ngoài dù không muốn nghe cũng khó.

Mẹ Chu sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, miệng nói liến thoắng: "Toang rồi toang rồi, chúng nó đánh nhau thật rồi, có khi nào dỡ luôn cái nóc nhà không."

Nhà họ Chu điều kiện có tốt đến mấy cũng không chịu nổi hai người này phá phách như vậy đâu.

Mạnh Chi Chi đương nhiên sẽ không dỡ nóc nhà, cô vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Khuôn mặt cô trắng như sứ, đôi mắt to tròn, con ngươi đen láy linh động, chăm chú lắng nghe.

Thỉnh thoảng cô lại ném một món đồ ra đập vào cửa.

Cô cố tình bóp giọng, hung hăng hét vọng ra ngoài: "Cút ra ngoài, tránh xa ra một chút cho tôi, không là tôi với Triệu Minh Châu đánh nhau, xử đẹp cả các người đấy!"

Lần này, hàng xóm xem náo nhiệt bên ngoài cũng đều nhao nhao bỏ đi.

Chỉ có mẹ Chu là không dám đi, nhưng cha Chu lại kéo bà rời đi: "Kệ tụi nó tự giải quyết, chờ tụi nó xả hết cục tức này ra rồi tính sau."

Lúc này mẹ Chu mới chịu đi, bước một bước lại ngoái đầu nhìn ba lần, đau lòng như đứt từng khúc ruột: "Tủ với ghế đáng tiền ở phòng phía tây toàn là tôi sắm sửa, đừng có phá banh chành hết của tôi đấy."

Cha Chu trừng mắt thổi râu: "Lúc nào rồi mà bà còn lo mấy thứ đó? Bà đưa sính lễ cho hai đứa nó không công bằng, tụi nó chắc chắn phải đánh một trận, đánh xong rồi xem điều kiện tụi nó đưa ra là gì."

Nói tới đây, cha Chu rít một hơi thuốc lào, ông nhìn chằm chằm mẹ Chu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Miêu Thúy Hoa, ngày thường bà tiết kiệm, tôi chả thèm nói, nhưng lần này vì muốn tiết kiệm chút tiền mà bà chọc ra hai cái rắc rối to đùng rồi."

"Thay vì lo tụi nó đập phá đồ đạc, chi bằng bà nghĩ xem lát nữa tụi nó đi ra, bà giải quyết thế nào?"

Một là chuyện vào nhầm phòng tân hôn.

Hai là chuyện sính lễ.

Hai chuyện này chẳng chuyện nào dễ giải quyết cả.

Mẹ Chu ngồi bệt xuống đất khóc lóc: "Sớm biết hai đứa này là kẻ thù không đội trời chung, tôi có nói gì cũng không cưới chúng nó về đâu."

Giờ thì muộn rồi.

Tất cả đều đã muộn!

Bà ta cưới một đôi oan gia về để chúng nó trèo lên đầu lên cổ bà ta mà ngồi.

Trong phòng phía tây, Mạnh Chi Chi nghe thấy người bên ngoài đã đi hết, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Không còn người ngoài.

Mạnh Chi Chi gần như lao như bay về phía Triệu Minh Châu: "Minh Châu!"

Cô ôm chầm lấy Triệu Minh Châu, mừng đến phát khóc.

Trời mới biết ở cái thời đại xa lạ này, Mạnh Chi Chi cô đơn đến mức nào.

Không có ký ức, vừa xuyên qua đã phải lấy chồng, đừng nhìn cô khéo léo lừa phỉnh mẹ Chu.

Thực ra trong thâm tâm cô sợ muốn chết.

Triệu Minh Châu cũng ôm lấy Mạnh Chi Chi, hai chị em ôm nhau khóc rống.

Khổ nỗi vẫn sợ người bên ngoài nghe thấy nên tiếng khóc cũng phải kìm nén nhỏ đi vài phần.

Đường nét khuôn mặt cũng thanh thoát, mặt trái xoan tiêu chuẩn, mày ngài nở nang, da trắng như ngọc, mịn màng như búng ra nước.

Dù là Triệu Minh Châu nhìn quen cũng bị kinh ngạc trong giây lát: "Chi Chi, cô ấy trông giống hệt cậu lúc trước. Nhưng mà, hình như nét còn tinh xảo hơn một chút."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc