Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cùng Bạn Thân Đi Theo Quân, Cậu Ly Hôn Mình Cũng Ly Hôn Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Cô chớp chớp mắt, ho đến mức mặt đỏ bừng, ghé sát tai cô bạn thì thầm một câu: "Cậu cũng xuyên qua rồi à?"

Triệu Minh Châu vừa mở miệng đã bắn tiếng Tây.

Nhưng đây cũng là phản xạ có điều kiện của một sinh viên chuyên ngành Tiếng Anh bằng cấp 8.

Chỉ cần mấy chữ, Triệu Minh Châu đã biết người trước mặt này là bạn thân của mình.

Bạn thân của cô cũng xuyên không!

Tha hương ngộ cố tri, cố tri lại còn là bạn thân chí cốt.

Ông trời ơi, còn có chuyện nào khiến lòng người phấn chấn hơn chuyện này không?

Triệu Minh Châu nắm chặt lấy tay Mạnh Chi Chi, vừa định kích động nói gì đó, lại bị Mạnh Chi Chi đột nhiên gãi gãi lòng bàn tay.

Triệu Minh Châu lời ra đến khóe miệng lập tức nuốt ngược trở lại.

Làm bạn thân bao năm, chút ăn ý ấy vẫn phải có.

Mẹ Chu bên cạnh nghe mà như vịt nghe sấm, vẻ mặt bà ta ngơ ngác: "Hai đứa bay trúng tà rồi à? Nói cái tiếng Tây gì thế?"

Mạnh Chi Chi lúc này mới sực nhớ, ở thời đại này nói tiếng Tây là một loại tội lỗi.

Càng đừng nói, xung quanh còn có nhiều người nghe thấy như vậy.

Cô lập tức phản ứng lại: "Không phải tiếng Tây, là lên cơn động kinh đấy."

Cô lập tức đổi ý nghĩa cho câu ám hiệu lúc nãy của Triệu Minh Châu, đương nhiên cũng là chốt hạ vấn đề luôn.

Tiếp theo, liền trực tiếp đánh trống lảng sang chuyện khác.

"Triệu Minh Châu." Mạnh Chi Chi dựng ngược lông mày lá liễu lên, lập tức xông vào cấu xé: "Dựa vào cái gì mày nhiều tiền sính lễ hơn tao một trăm hả?"

Triệu Minh Châu chớp chớp mắt, chỉ cần một ánh mắt giao nhau, cô ấy có thể lập tức hiểu ý của bạn thân.

Đây là sự ăn ý của đôi bạn thân lâu năm.

Lúc này cô ấy cũng từ trên giường đứng bật dậy, định dùng chiều cao áp đảo Mạnh Chi Chi, bộ ngực cao ngất kia phảng phất như biến thành vũ khí áp chế.

Xinh đẹp sắc sảo, hùng hổ dọa người.

"Chỉ dựa vào việc bà đây cao hơn mày, tiền sính lễ của bà cao hơn mày thì có gì không được?"

Lời này vừa dứt, mẹ Chu liền biết sắp hỏng bét rồi.

"Triệu Minh Châu!"

"Mày quá bắt nạt người khác rồi đấy!"

Giọng điệu nghiến răng nghiến lợi.

Trước khi núi lửa phun trào, Mạnh Chi Chi quay phắt lại, đuổi đám người mẹ Chu ra ngoài: "Mọi người đi ra ngoài hết cho tôi!"

Nhìn bộ dạng hận không thể cùng Triệu Minh Châu quyết một trận tử chiến.

Lúc này mẹ Chu đâu chịu ra ngoài, nhưng Mạnh Chi Chi thật sự nổi điên rồi, vớ lấy cái cây cán bột sau cửa, đẩy cả đám người ra ngoài.

"Đây là ân oán cá nhân của tôi và Triệu Minh Châu, chờ chúng tôi giải quyết xong sẽ đi ra tìm mọi người."

Nói xong, không cho mẹ Chu cơ hội từ chối, trực tiếp đóng sầm cửa lại, cài chốt cửa luôn.

Cánh cửa nát bươm miễn cưỡng đóng lại, ngăn cách mọi ánh mắt tò mò bên ngoài.

Mẹ Chu bị đuổi ra ngoài, đi đi lại lại sốt ruột đỏ cả mắt, muốn xông vào lại không dám, "Con ranh Mạnh Chi Chi chết tiệt này, sao lại đuổi hết chúng ta ra ngoài thế chứ."

"Nếu để nó ở chung phòng với Triệu Minh Châu, liệu hai đứa nó có đánh nhau nữa không? Rồi đồ đạc trong nhà tôi còn giữ được không?"

Mạnh Chi Chi ở trong phòng vừa thở phào nhẹ nhõm, liền nghe thấy giọng oang oang của mẹ Chu bên ngoài, cô nhìn quanh một lượt, tung một cước đá bay cái ghế đẩu bên giường.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc