Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng Nuôi Chính Mình Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

“Tôi không có ý ăn vạ anh.

Tôi biết anh không thích tôi.

Chúng ta… thôi thì coi như giải trừ hôn ước đi. Nhưng thật lòng, tôi không muốn quay về sống ở ký túc xá tập thể. Anh có thể cho tôi thuê một căn phòng trong nhà anh không? Tôi trả tiền.”

Thẩm Trác nhìn chằm chằm cô, chỉ thấy cái đầu nhỏ cúi rạp, chẳng thấy nổi ánh mắt cô ra sao. Anh không chắc có phải mình nghe nhầm không, cô nói chuyện như sắp khóc đến nơi?

Hôm nay lúc vừa về nhà, anh đã thấy cô có gì đó là lạ. Giờ thì càng rõ, trông cô chẳng khác nào con mèo nhỏ lạc đường, có chút yếu ớt, có chút đáng thương.

Diệp Hân buông chén đũa, cúi đầu đứng dậy:

“Để tôi lấy tiền trả anh.”

“Không cần.”

Thẩm Trác chẳng hiểu cô rốt cuộc bị làm sao, nhưng nhìn bộ dáng tội nghiệp kia, trong lòng anh cũng mềm đi vài phần:

“Tôi không cần tiền của cô. Nếu cô không muốn dọn đi, thì cứ tiếp tục ở lại.”

Diệp Hân sững sờ ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên tia sáng vui mừng, giọng không giấu nổi xúc động:

“Cảm ơn anh, Thẩm Trác!”

Thẩm Trác nhìn đôi mắt ánh nước lấp lánh của cô, ánh mắt khẽ dao động, lảng tránh đi chỗ khác, không nói một lời.

Diệp Hân thấy thế thì cuống cuồng mở miệng bảo đảm:

“Về sau tôi sẽ chăm chỉ hơn! À… cả chuyện nấu ăn cũng sẽ chú ý, sẽ không để cơm tối như hôm nay khó nuốt đến vậy nữa đâu.”

Thẩm Trác thoáng dừng lại, giọng điệu nhàn nhạt:

“Trước hết cứ cố gắng làm công cho tốt đi đã.”

Diệp Hân lập tức gật đầu như gà mổ thóc:

“Anh nói đúng! Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ cùng anh ra đồng làm công!”

Vấn đề có dọn về ký túc xá thanh niên trí thức hay không coi như tạm thời gác lại, ít nhất tối nay cũng không cần cuốn gói. Nhưng sau khi giải quyết chuyện đó, vấn đề sinh hoạt hằng ngày lại trở thành trọng tâm.

Trong lòng cô thầm thở dài một hơi thật dài.

Nếu chuyện làm ruộng đã không thể tránh được, vậy thì đành phải gắng sức học hỏi mà thích nghi thôi.

Bất kể là ở ngoài đời thật hay trong không gian, cô đều phải học cách làm ruộng cho đàng hoàng, như vậy mới có cơm ăn no, mới có sức khỏe để dưỡng lại thân mình, không đến mức yếu như cọng bún thế này.

Thẩm Trác không nói thêm lời nào nữa. Anh nhìn sang đĩa rau xào bị nêm nếm đến “tương đối đau thương” kia, nghĩ ngợi vài giây rồi vẫn ăn sạch, không để dư lại hạt nào, sau đó tự động đứng dậy rửa bát.

Diệp Hân cũng cố gắng lắm mới ăn hết chén cháo khoai lang đỏ của mình, tuyệt đối không để thừa. Dù rằng ăn tới căng bụng, nhưng cô biết mình cần phải ăn nhiều thì mới cao lên, mới khỏe lên, mới có sức mà gánh vác cái cuộc sống đầy công điểm này.

Ăn xong, thấy trời vẫn còn sáng, cô vội vàng xách nước đi tắm. Phòng bếp nhà Thẩm Trác tuy đơn sơ nhưng vẫn còn dùng được, hai bếp hai nồi, thông lòng lò, một bên nấu cơm, bên kia tiện tay đun nước.

Chỉ tiếc là nhà của Thẩm Trác không có phòng tắm. Trước kia chỉ có hai ba con bọn họ ở, hai người toàn tắm ở sân, bây giờ có thêm cô, cô đành phải múc nước đổ vào chậu rồi bê về phòng tự lau người, vừa bất tiện vừa dễ làm sàn nhà ướt nhẹp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc