Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng Nuôi Chính Mình Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Lúc đầu, nếu không phải vì nghĩ đến người cha đã mất, mong ông ra đi được yên lòng, thì anh cũng chẳng đời nào đồng ý cái mối hôn sự này.

Diệp Hân cúi đầu, trong lòng trào lên một trận nghẹn ngào, vừa xấu hổ vừa tủi thân.

“Được…

mai tôi sẽ dọn đi.”

Cô lí nhí nói, không muốn làm phiền ai thêm nữa.

Thẩm Trác thật sự không hiểu rốt cuộc cô đang làm trò gì.

Chẳng phải chính cô đòi hủy hôn sao? Cũng chẳng phải cô để mắt đến người khác à? Giờ lại mang dáng vẻ uất ức như thể là anh ép cô phải đi vậy?

Diệp Hân nhìn chén cháo khoai lang đỏ còn lại một nửa, mà chẳng còn chút khẩu vị nào.

Kỳ thực cô đã no rồi. Ban đầu tưởng rất đói, nhưng ăn vài miếng lại không nuốt nổi nữa, có lẽ do trước đây đói quen, nên bây giờ ăn một chút là no.

Cô miễn cưỡng húp vài thìa, trong lòng lại dâng lên một mảnh u sầu.

Cô là thanh niên trí thức xuống nông thôn, nơi đây chẳng quen biết ai, nếu rời khỏi nhà Thẩm Trác thì chỉ còn nước quay về ký túc xá thanh niên trí thức.

Nhưng mà, nói đến chuyện chuyển về ký túc xá thanh niên trí thức, Diệp Hân thật lòng không muốn.

Trước tiên khoan bàn tới việc quan hệ giữa nguyên chủ với đám thanh niên trí thức ở đó đã rối như mớ bòng bong từ lâu, cô ta gần như bị cô lập hoàn toàn. Nếu ngày mai cô cứ thế lặng lẽ xách túi quay về, mấy người trong đó chắc chắn sẽ không để yên mà buông lời châm chọc mỉa mai. Nghĩ tới cảnh đó thôi, Diệp Hân đã thấy cả người phát ngượng, muốn chết luôn tại chỗ.

Điều quan trọng hơn là: ký túc xá bên đó nhồi nhét bốn năm người trong một căn phòng nhỏ xíu, chẳng có chút riêng tư nào cả, cô thật sự không thể chịu nổi. Khi còn đi học, cô đã nếm trải mùi ký túc xá đủ rồi. Mãi mới tốt nghiệp, thuê được phòng riêng, tận hưởng vài tháng sống một mình yên tĩnh, giờ chẳng lẽ lại quay về cảnh chen chúc đó?

Hơn nữa, cô còn có không gian, thứ bàn tay vàng trời ban này không thể lãng phí. Mà sống trong ký túc xá thì muốn vào ra không gian cũng khó như lên trời, chẳng khác nào vứt của quý đi.

Diệp Hân thở dài một hơi, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm: Thôi thì, giữ nguyên tình hình hiện tại vậy. So ra, đối phó một người vẫn dễ hơn hẳn phải chịu trận cả một đám.

Hơn nữa… nhìn Thẩm Trác, anh ấy cũng không phải kiểu người khó nói chuyện lắm đâu.

Nghĩ tới đây, Diệp Hân lấy hết can đảm ngẩng đầu, dè dặt mở miệng:

“Thẩm Trác, tôi có thể… không dọn đi được không?”

Thẩm Trác lập tức nhíu mày, giọng đầy nghi ngờ:

“Không phải ban nãy cô đã đồng ý rồi à? Giờ lại muốn giở trò gì nữa đây?”

“Không phải tôi cố ý đâu.” Diệp Hân hít sâu một hơi, cố gắng không né tránh ánh mắt của anh, nghiêm túc nói:

“Tôi không có ý định làm loạn với anh đâu. Chỉ là… anh cũng biết, tôi với mấy người trong ký túc xá không hòa thuận.”

Thẩm Trác lạnh nhạt đáp, giọng nói vang lên đầy trào phúng:

“Vậy thì liên quan gì đến tôi? Cô với tôi ở chung được chắc?”

Diệp Hân nghẹn lời, hai má nóng bừng, chẳng biết phải đáp lại sao cho phải.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc