Trần Sở Sở nghỉ ngơi trong ký túc xá một ngày một đêm, lại đến ngày đi làm. Cô đến bệnh viện từ sớm, giao ca với Dư Tiểu Yến. Khoa của bọn họ tổng cộng có ba người luân phiên trực ca đêm, cô, Dư Tiểu Yến, y tá trưởng Lý Phương Phương. Hôm nay cô làm ca ngày, không cần trực ca đêm, tối mai mới đến lượt cô.
Tầng năm hiện tại có hai bệnh nhân, người mới đến hôm nay bị thương ở đầu, ca phẫu thuật đã được thực hiện xong trong lúc cô nghỉ ngơi, bệnh nhân đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh, đang trong giai đoạn chăm sóc hậu phẫu.
Trần Sở Sở xem tên trên bệnh án, bệnh nhân tên là Chu Thuận Ý, hai mươi tám tuổi, là một doanh trưởng. Nhìn tên, chắc là người nông thôn, ước chừng đã kết hôn rồi, không biết vợ anh ấy có đến chăm sóc anh ấy không. Bị thương nặng như vậy, phòng bệnh lạnh lẽo vắng vẻ, ngoài bác sĩ y tá, ngay cả một người chăm sóc cũng không có.
Quân nhân bất kể ở thời đại nào, đều đang dùng thân thể máu thịt, vì cuộc sống hạnh phúc của hàng ngàn hàng vạn gia đình phía sau, xây dựng nên một bức tường đồng vách sắt. Nhớ lại kiếp trước khi lướt video từng lướt thấy chiến sĩ biên phòng đứng trong cái lạnh âm hàng chục độ, bị đóng băng thành tượng đá. Du khách tình cờ phát hiện, còn tưởng là người giả, không phải người thật. Không ngờ hai chiến sĩ giơ tay lên, từ từ chào bọn họ bằng một nghi thức quân đội tiêu chuẩn, mới biết đây là những nam nhi Hoa Hạ bằng xương bằng thịt. Lúc đó cô xem video này đã cảm động đến mức rơi nước mắt.
Người đáng yêu nhất trước mắt này, cứ trơ trọi một mình nằm trên giường bệnh như vậy, cha mẹ vợ con anh ấy nếu biết được, sẽ đau lòng đến nhường nào?
Kiểm tra xong bên Chu Thuận Ý, cô sang bên Phó Hạo Triết ở phòng bên cạnh, đẩy cửa ra, Phó Hạo Triết chưa ngủ, đang ngồi bên mép giường húp cháo. Nếu cháo còn thừa nhiều, cô định lát nữa quay lại, thấy anh chỉ còn hai ba miếng nữa là húp xong, cô không đi, cũng không nói gì, đứng sang một bên chờ đợi. Đợi anh ăn xong, làm xong kiểm tra rồi mới đi, đỡ phải chạy tới chạy lui lãng phí thời gian.
Lôi Minh nhiệt tình chào hỏi cô: “Bác sĩ Trần! Chào buổi sáng! Đoàn trưởng của chúng tôi lát nữa là húp xong rồi, cô đợi một lát nhé.”
Người ta cười nói chuyện với cô, cô cũng mỉm cười đáp lại, trò chuyện với Lôi Minh.
“Không sao, lát nữa tôi không có việc gì. Cậu được phái đến chăm sóc thủ trưởng à? Doanh trưởng Chu ở phòng bệnh bên cạnh có thuộc quyền quản lý của cậu không? Tôi thấy anh ấy nằm một mình trên giường bệnh, bên cạnh ngay cả một người bưng trà rót nước cũng không có. Bác sĩ chúng tôi lại bận, thực sự không lo xuể, vị đồng chí quân nhân này, nếu cậu có thời gian, có thể qua đó giúp một tay không? Tôi thay mặt Doanh trưởng Chu và người nhà anh ấy cảm ơn cậu.”
Lôi Minh còn chưa kịp lên tiếng, Phó Hạo Triết nghe thấy những lời này, trực tiếp từ chối thay Lôi Minh: “Cậu ấy không có thời gian, chỗ tôi bận lắm.”
Đừng tưởng Phó Hạo Triết không biết trong lòng người phụ nữ này đang tính toán mưu mô gì, điều Lôi Minh đi rồi, bản thân chẳng phải sẽ trở thành món ăn trong bát của cô sao? Muốn tính kế anh? Đừng có mơ.
Lôi Minh ở một bên vừa định nói “Không sao, tôi có thời gian”, thì nghe thấy lời của đoàn trưởng nhà mình, cậu lập tức sững sờ tại chỗ. Sao đoàn trưởng nói chuyện lại khác thường như vậy? Cậu chăm sóc một mình đoàn trưởng thực sự rảnh rỗi đến phát hoảng, chăm sóc thêm một Doanh trưởng Chu thực sự không có gì. Cậu vẫn làm xuể. Ngoài việc lấy cơm, giặt quần áo cho đoàn trưởng, cũng không có gì bận rộn. Loại chuyện này, hoàn toàn có thể sắp xếp phần của Doanh trưởng Chu vào cùng. Mặc dù bọn họ không quen biết, nhưng đều ở chung một bệnh viện, hơn nữa mọi người đều là chiến sĩ, nói chuyện vài câu chẳng phải sẽ quen sao?
Không hiểu thì không hiểu, cậu không phá đám đoàn trưởng, biết đâu đoàn trưởng có sự sắp xếp của đoàn trưởng. Cậu là một chiến sĩ trẻ, chỉ cần tuân thủ mệnh lệnh là được.
Lôi Minh cúi đầu, không dám lên tiếng, lén lút nhìn Phó Hạo Triết, rồi lại nhìn bác sĩ Trần. Ở đây, dường như, không có phần cho cậu lên tiếng.
“Bận? Bận cái gì?”
Trần Sở Sở nghe những lời tuyệt tình của Phó Hạo Triết, lập tức sầm mặt, khóe miệng nở một nụ cười mỉa mai, không chút khách khí tức giận đáp trả.
“Đều nói con em nhân dân, thiên hạ một nhà, thì ra ở chỗ Đoàn trưởng Phó, còn có hai nhà thân thiết, thật nực cười. Người nhà của Doanh trưởng Chu vẫn chưa đến, người chăm sóc anh ấy cũng chưa tới, chỗ anh có một chiến sĩ trẻ đến, giúp đỡ lẫn nhau một chút thì làm sao? Doanh trưởng Chu tuy không phải là cấp dưới của anh, anh quả thực không có nghĩa vụ chăm sóc anh ấy, nhưng rốt cuộc đều là quân nhân, anh nỡ trơ mắt đứng nhìn sao?”
Tuôn ra một tràng xong, sự bực bội trong lòng mới dễ chịu hơn không ít.
Trần Sở Sở đen mặt lấy ra một chiếc nhiệt kế, chọc đến trước mặt anh, lạnh lùng ném ra ba chữ: “Đo nhiệt độ.”
Lôi Minh nhìn dáng vẻ hung dữ đáp trả đoàn trưởng của Trần Sở Sở, thầm toát mồ hôi hột thay cho cô. Biểu hiện hôm nay của đoàn trưởng quả thực không được như ý, đáng bị phê bình. Người ta bác sĩ Trần là thấy Doanh trưởng Chu ở phòng bên cạnh không ai chăm sóc, nghĩ đến việc cậu có thể tiện tay giúp đỡ một chút. Khốn nỗi đoàn trưởng lại không cho, cũng không biết trong đầu anh ấy nghĩ gì, uống lộn thuốc rồi à?
Phó Hạo Triết sửng sốt, không ngờ cô gái nhỏ lại nóng tính như vậy, chỉ là đề nghị bị từ chối, đã bày ra tư thế muốn ăn tươi nuốt sống anh. Anh không phải không đồng ý để Lôi Minh đi chăm sóc vị Doanh trưởng Chu kia, chuyện này anh ghi nhớ rồi, sau này cũng sẽ giúp đỡ. Anh chỉ không muốn nói chuyện này trước mặt Trần Sở Sở, không thể để cô ta có cơ hội lợi dụng được. Lôi Minh đi rồi, lỡ như cô lại “thú tính đại phát”, ban ngày ban mặt giở trò đó với anh thì làm sao?
Nhận lấy nhiệt kế nhét vào dưới lưỡi, Phó Hạo Triết chẳng buồn nhìn khuôn mặt thối của Trần Sở Sở, khẽ nhắm mắt lại, chờ đợi ba phút khó nhằn.
Phó Hạo Triết không bận tâm, vui vẻ vì được yên tĩnh. Cô không hỏi mình càng tốt, anh ngay cả nói chuyện cũng không cần nói với cô. Xem như cô cũng có chút tự biết thân biết phận, biết mình phạm lỗi, không dám đến tìm anh, đỡ cho anh không ít việc.
Ba phút trôi qua, Trần Sở Sở đưa tay ra, Phó Hạo Triết lấy nhiệt kế trong miệng ra, đưa cho cô. Phó Hạo Triết cũng không nhìn cô, cứ thế nhắm mắt đưa, cũng không quan tâm Trần Sở Sở có nhận hay không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)