Đến lúc giao ca, bác sĩ điều trị chính của Phó Hạo Triết là Trang Quốc Đống bước vào văn phòng trước. Trong nguyên tác, ông ấy khoảng hơn bốn mươi tuổi, là một người yêu cầu khắt khe về chuyên môn, đồng thời cũng rất ôn hòa dễ gần.
“Bác sĩ Trần, tối qua Đoàn trưởng Phó thế nào? Có phát sốt không?”
“Có ạ.”
Trong lòng Trần Sở Sở giật mình, chỉ dám khẽ lắc đầu: “Chưa ạ. Đoàn trưởng Phó không bị dị ứng với Penicillin, cháu không tiêm trực tiếp, mà pha vào chai truyền dịch cho anh ấy dùng, có vi phạm quy định không ạ?”
Lẽ nào thời đại này, mọi người vẫn chưa biết Penicillin có thể dùng để truyền dịch sao?
Trang Quốc Đống không trực tiếp trả lời câu hỏi mà cô đưa ra, mà hỏi ngược lại: “Tối qua cô luôn túc trực bên bệnh nhân sao? Trong quá trình truyền dịch có phản ứng phụ nào không?”
“Không có ạ.” Trần Sở Sở ngập ngừng hỏi một câu, “Quần áo bị ướt đẫm mồ hôi có tính không ạ?”
Trang Quốc Đống sửng sốt, lập tức lắc đầu: “Cái đó không tính, hạ sốt đổ mồ hôi là bình thường. Bác sĩ Trần, cô nghĩ ra cách làm này từ lúc nào, trường học dạy sao?”
“Không phải ạ.” Trần Sở Sở thở dài, vắt óc bịa tiếp, “Cháu chỉ thấy Đoàn trưởng Phó sốt cao đến mức bất tỉnh nhân sự, tiêm cho anh ấy lại không có cách nào di chuyển cơ thể anh ấy, nên đã bơm Penicillin vào chai truyền dịch.”
“Thì ra là vậy, nếu ban ngày Đoàn trưởng Phó không sốt cao nữa, chứng tỏ cách này của cô hiệu quả hơn so với tiêm trực tiếp.”
Nghe vậy, Trần Sở Sở biết Trang Quốc Đống quả thực không phải là một người lãnh đạo hẹp hòi, ghen tị với sự tiến bộ của người khác, cô lập tức cười bẽn lẽn một cái, “Cảm ơn sự tin tưởng của Chủ nhiệm Trang ạ.”
“Có gì mà phải cảm ơn, có thể có những phát hiện, đột phá của riêng mình trên con đường y học, đó đều là mang lại cơ hội cho lịch sử y học nhân loại.” Trang Quốc Đống nhìn Trần Sở Sở, “Cô tan làm đi! Tôi đến phòng bệnh xem Đoàn trưởng Phó.”
“Vâng.”
Trần Sở Sở cởi áo blouse trắng trên người ra, chào hỏi Trang Quốc Đống một tiếng, xuống lầu về ký túc xá. Đi đến cửa, gặp Dư Tiểu Yến đến làm việc, Trần Sở Sở liền chạm mặt Dư Tiểu Yến.
Trần Sở Sở tính tình tốt, với nguyên tắc người không phạm ta, ta không phạm người vẫy vẫy tay. Dư Tiểu Yến hoàn toàn không thèm để ý đến cô, liếc nhìn cô hai cái, bực bội đáp lại một câu: “Đồ dở hơi.”
Mạc danh kỳ diệu? Trần Sở Sở cảm thấy cô nói năng tử tế chào hỏi người ta, sao lại mạc danh kỳ diệu rồi? Dư Tiểu Yến thảo nào lại là nhân vật bia đỡ đạn, tính cách sáng nắng chiều mưa này, thực sự không được yêu thích.
Tối qua không đắc thủ, hôm nay Dư Tiểu Yến không dám hành động thiếu suy nghĩ, để không khiến Phó Hạo Triết nghi ngờ, ả ta thậm chí không dám xuất hiện trước mặt anh. Sợ đồng nghiệp gọi một tiếng, sẽ bại lộ thân phận thực sự của ả ta. Suy cho cùng ả ta không phải là Trần Sở Sở thật, cho dù có gượng ép đóng giả, cũng chỉ là một sản phẩm hàng giả kém chất lượng.
Chỉ là Phó Hạo Triết vừa phẫu thuật xong, cơ thể suy nhược, thường xuyên sốt cao hôn mê, tinh thần không tốt, không nhận ra là chuyện bình thường. Nhưng người khác thì khó nói rồi, rất dễ bị người ta phân biệt được.
Kiếp trước lúc này ả ta vẫn đang nghỉ phép, ngày mốt mới quay lại làm việc. Kiếp này ả ta quay lại sớm, vốn tưởng rằng sẽ thuận lợi hơn kiếp trước, không ngờ ngược lại trắc trở gập ghềnh, không chút suôn sẻ.
Hôm nay tầng năm lại có thêm một quân nhân bị thương nặng, nghe nói chiến tranh phản kích đang diễn ra vô cùng ác liệt, bọn họ ở đây là bệnh viện tuyến sau, căn bản không cảm nhận được sự căng thẳng.
Trang Quốc Đống bước vào phòng bệnh của Phó Hạo Triết, thấy anh đang thức, nhiệt tình hỏi han tình hình sức khỏe của anh, cảm thấy cách của Trần Sở Sở quả thực hiệu quả hơn so với tiêm trực tiếp. Sau này gặp phải trường hợp như vậy, có thể pha thuốc tiêu viêm cùng với nước muối sinh lý để truyền.
Phó Hạo Triết biết hôm nay Trần Sở Sở không có mặt, thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần cô không đến, thì không cần phải căng thẳng. Càng không cần phải cẩn thận dè dặt đề phòng ai. Cả một ngày, anh đều hoàn toàn yên tâm nghỉ ngơi, người chăm sóc anh cũng đến rồi, trong phòng có người, cho dù ngày mai Trần Sở Sở đến làm việc anh cũng không sợ.
Dư Tiểu Yến trực ca đêm, Phó Hạo Triết có lẽ không biết ả ta là ai, nhưng chiến sĩ trẻ chăm sóc anh nhất định sẽ nhận ra. Thế là, trong lòng ả ta thấp thỏm, phiền não bất an.
Cũng may ả ta may mắn, mỗi lần đi kiểm tra phòng, Phó Hạo Triết đều trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, căn bản không biết người đến là ai. Cho dù là truyền dịch hay đo nhiệt độ, Phó Hạo Triết đều vì vết thương đau nhức mà mơ màng, căn bản không thèm nhìn ả ta thêm một cái, càng sẽ không nghi ngờ.
Phó Hạo Triết bị nữ bác sĩ quấy rối đến sợ rồi, Lôi Minh vừa đến, anh đã vội vàng ra lệnh: “Nhớ kỹ, bất kể nữ bác sĩ nào đến truyền dịch, thay thuốc, hay đo nhiệt độ cho tôi, cậu đều phải ở bên cạnh nhìn chằm chằm cẩn thận. Liên quan đến sống chết của tôi, tuyệt đối không được qua loa, an toàn tính mạng của tôi giao phó cho cậu đấy.”
Anh không nói chuyện bị quấy rối, quá mất mặt. Vừa bị thương nằm viện, yêu ma quỷ quái gì cũng dám ra tay với anh.
Lôi Minh là một chiến sĩ trẻ nhập ngũ hai ba năm, cấp trên phái cậu đến chăm sóc Đoàn trưởng Phó, là sự tin tưởng dành cho cậu. Lời của Đoàn trưởng Phó cậu luôn ghi nhớ trong lòng, chưa bao giờ bằng mặt không bằng lòng, làm việc qua loa lấy lệ.
Dư Tiểu Yến đến kiểm tra phòng, cậu liền luôn xoay quanh ả ta, bất kể ả ta bảo cậu làm gì đều dốc sức phối hợp. Nhìn cậu, trên mặt Dư Tiểu Yến không có sự thay đổi nào, nhưng trong lòng lại chán ghét tột độ, trào phúng không thôi.
Dư Tiểu Yến sầm mặt, thỉnh thoảng lại lườm cậu, thầm nghĩ: “Người này bị sao vậy, cứ xoay quanh tôi làm gì? Đề phòng tôi như phòng ăn trộm vậy, sao? Sợ tôi ăn thịt Phó Hạo Triết à?”
Lôi Minh thấy vị bác sĩ này luôn dùng khóe mắt liếc mình, cũng cảm thấy rất kỳ lạ, đặc biệt là khi thấy ả ta đo huyết áp cho bệnh nhân, ngón tay đó cố ý hay vô ý dừng lại trên cơ bắp tay của đoàn trưởng, nhìn thế nào cũng thấy không đúng. Ả ta là bác sĩ, sao luôn mang lại cho người ta cảm giác đã thị của một nữ lưu manh vậy?
Nếu không phải ở trong bệnh viện, nếu không phải ả ta mặc áo blouse trắng, cậu đều rất muốn chất vấn một câu: “Cô sờ đủ chưa?”
Bác sĩ kiểu gì vậy? Sao lại cứ động một tí là sờ cơ bắp trên cánh tay đàn ông, có còn biết xấu hổ không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

