Nói xong, y đạp xe đi. Trong sân im ắng nhưng người ngoài vẫn chưa rời đi, chờ xem hồi kết.
Mấy đứa trẻ cũng tụ lại bên cạnh cha mẹ. Dù ghét Lưu Phán Nhi, Khương Hải vẫn đối xử không tệ với cô con gái Khương Diệp. Hắn lấy từ túi ra một viên kẹo cho cô bé ngồi ăn bên cạnh.
Khương Vân Thù bỗng cảm thấy có chút áy náy. Sao chỉ về nhà một chuyến mà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy? Anh ba nhẫn nhịn bao lâu nay, đột nhiên bùng phát thế này, chẳng lẽ là vì cô? Nhưng không giống lắm. Trước đây cũng từng có chuyện như vậy nhưng Khương Hải chưa từng tức giận đến mức này.
Cũng phải thôi, ai bảo Lưu Phán Nhi vừa vào cửa đã gây sự, không được một lần thì lại hai lần!
Rất nhanh, Khương Thiên trở lại, phía sau xe đạp chở theo bác sĩ Dư Thiệu Nguyên từ trạm y tế. Ông ấy vốn chạy nạn đến làng Cổ Thụ, nhờ có tay nghề y học nên làm việc tại trạm y tế.
Không ai ngờ, sau khi bắt mạch, bác sĩ Dư nói: “Thai này tốt nhất nên vận động nhiều, đừng ăn quá nhiều. Nếu không đến lúc sinh sẽ nguy hiểm. Dấu hiệu thừa dinh dưỡng, thai nhi quá lớn dễ gây khó sinh.”
Nghe đến đây, những người bên ngoài sân xôn xao bàn tán.
Hà Khê hừ một tiếng, lật mắt nói:
"Mẹ không biết đấy thôi, đồ mẹ với cha và chú ba đưa cho Tiểu Diệp, quay đi quay lại đã vào bụng thím ba cả rồi. Con còn bắt gặp thím ấy lén lấy khoai lang, khoai tây và lạc trong hầm nữa."
"Có lần, thím ấy còn định cắt xén phần lương thực của chúng con. Nếu con không phát hiện thì sau này con với chị cả chắc chắn không giữ được gì."
Mẹ Khương tức đến run người:
"Thằng ba, mai mày lập tức đưa nó về nhà mẹ nó! Hai tháng tiền trứng gà, bảy xu một quả, cũng phải bốn tệ hơn đấy!"
Khương Hải cúi đầu có chút hổ thẹn:
"Mẹ, con biết rồi."
Những năm qua, hắn luôn chọn cách phớt lờ những chuyện lộn xộn này, vô tình khiến gia đình phải chịu thiệt thòi.
Hắn hứa:
"Sáu mươi quả trứng đó, con sẽ trả lại vào phần chung của nhà."
Mẹ Khương nghe vậy, xua tay bảo:
"Thôi, dù sao thì hai chị dâu của con có bầu, mẹ cũng sẽ cho trứng. Nhưng lần này cô ta ăn hết cả phần của mười tháng thai kỳ, mẹ không đời nào cho thêm nữa."
Là con trai thứ ba, Khương Hải vốn là người khéo ăn khéo nói, rất biết cách làm vừa lòng cha mẹ. Những năm gần đây, hắn có vẻ chán nản bất thường. Người làm cha mẹ cũng nhìn ra được.
Mẹ Khương vẫn nhớ rõ mấy năm trước, Khương Hải vui đến mức giống như một đứa trẻ ngốc nghếch, nhờ bà đến nói chuyện với nhà cô gái mà hắn thích để bàn chuyện cưới xin...
Sáng sớm hôm sau, bất chấp sự phản đối của Lưu Phán Nhi, Khương Hải thẳng thừng đưa cô ta về làng Đại Pha kế bên.
Khương Vân Thù nhận nhiệm vụ nấu cơm trưa cho mọi người. Vì thế mẹ Khương giao cho cô chìa khóa tủ đựng lương thực.
Khương Thiên cùng mọi người đã ra đồng từ rất sớm.
Khi cô thức dậy, trong nhà hầu như không còn người lớn. Bước ra ngoài, cô thấy con gái thứ hai chín tuổi của anh cả là Khương Hồng đang dẫn theo hai đứa em năm tuổi là Khương Thanh và Khương Diệp, cùng con trai ba tuổi của anh hai là Khương An Minh, cả bốn đang ngồi xổm ở bậu cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


