“Cô nghĩ tôi thèm cái đứa con đó của cô à? Cô không biết đứa bé này từ đâu ra sao? Cô không biết cái danh phận vợ của cô là nhờ đâu sao?” Khương Hải chẳng nể nang gì.
“Anh cả ngày ăn không ngồi rồi, chẳng kiếm được bao nhiêu công điểm. Tôi chịu lấy anh đã là may mắn cho anh lắm rồi!” Lưu Phán Nhi gào lên.
“Cô tự nhìn lại mình xem, cô có đáng để tôi cố gắng không? Nếu tôi cố gắng, chẳng phải cuối cùng cũng tiện nghi cho loại người như cô sao?” Khương Hải bộc phát. Sự nhẫn nhịn suốt năm, sáu năm trời đã chạm đến giới hạn.
Khương Vân Thù đứng bên cạnh nhìn khuôn mặt đầy giằng co của người anh thứ ba.
Trong sách có đề cập rằng hắn tuy lười biếng nhưng thường tìm được đồ trong núi mang bán ở chợ đen. Thỉnh thoảng, hắn còn mua được vài viên kẹo, bánh đào, bánh xoắn hay dây buộc tóc đỏ mang về cho nguyên chủ.
“Chỉ với cái mặt bánh bao to của cô, nếu không phải cô bỉ ổi, dù trên đời không còn phụ nữ tôi cũng không lấy cô. Tôi còn mong bây giờ có thể ly hôn luôn đây!”
Người ngoài cửa nghe vậy, cảm giác như nghe được một câu chuyện động trời.
Ngay cả mẹ Khương cũng có chút luống cuống, do dự nói: “Thằng ba, con có cần bình tĩnh lại không? Đừng tự làm mình tức đến hại thân.”
Lưu Phán Nhi vội vàng nhìn mẹ chồng như phao cứu sinh, cầu cứu: “Mẹ, mẹ khuyên Đại Hải đi. Chúng con không thể ly hôn được... Con còn đang mang thai! Mọi người đều nói chắc là con trai. Mẹ và cha không thể không cần cháu trai được!”
Khương Hải cười khẩy: “Cô nghĩ cha mẹ tôi thiếu cháu trai của cô à? Bao nhiêu cháu trai, cháu gái vẫn chưa đủ để họ yêu thương sao? Cô nghĩ đứa trẻ trong bụng cô là báu vật?”
“Khương Hải! Anh quá đáng lắm rồi! Dù sao thì bọn trẻ cũng là con anh!”
“Tôi quá đáng? Còn cô thì sao? Cô đã phá nát cuộc đời tôi! Ngay từ khi bước chân vào nhà này, cô đã làm đảo lộn tất cả. Không phải gây khó dễ cho chị dâu cả thì cũng là ghen tị với em gái.”
Không chỉ vì cô ta thường gây rắc rối mà còn vì cô ta luôn nhòm ngó đồ đạc của y. Từ tiền trợ cấp khi y còn trong quân ngũ đến công việc và cả tiền thưởng sau khi xuất ngũ. Thậm chí, cô ta còn muốn vay tiền của y để lo sính lễ cho em trai cô ta. Thật không biết xấu hổ!
Khương Vân Thù thấy trời đã tối, liền lên tiếng: “Anh ba, hay anh để mai hãy đưa chị dâu về đi. Giờ trời tối rồi, đường xá không rõ ràng.”
“Hoặc anh gọi bác sĩ ở trạm y tế đến khám cho chị dâu xem tình hình cái thai thế nào. Chị dâu cứ nói thai không ổn, mình cũng nên kiểm tra cho rõ. Đừng để thiên hạ đồn nhà mình ngược đãi cô ấy.”
“Vân Vân, gọi bác sĩ không phải tốn tiền sao?” Mẹ Khương không hài lòng.
Khương Vân Thù mỉm cười: “Dù anh ba có đưa chị dâu về cũng nên cho người ta thấy rõ chị ấy thế nào trước khi đi.”
Dù vậy, trong lòng cô cảm thấy Lưu Phán Nhi chẳng có vẻ gì là thai yếu.
Khương Thiên linh hoạt nghĩ ngay: “Để con đi gọi bác sĩ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


