Cô đưa hộp thức ăn cho Anh tư Khương Thiên rồi hỏi:
“Anh tư, cuối tháng này anh có về nhà không? Anh có thể cho em đi cùng? Em cũng muốn về thăm nhà.”
“Được, cuối tuần này là ngày nghỉ. Vậy đi, chiều ngày kia anh đổi ca rồi qua đón em. Mình cùng về.” Khương Thiên trả lời, tính toán thay ca với đồng nghiệp vào thứ Sáu.
“Được rồi. Ngày kia chiều em sẽ ở nhà chờ, không đi đâu cả.” Khương Vân Thù đột nhiên chọc ghẹo: "Anh tư, anh mua nào mạch nha, nào táo lớn, còn trích lương gửi về nhà. Mỗi tháng lại gửi một nửa lương. Anh còn tiền cưới vợ không?”
“Nếu không phải thấy đầu em bị thương, anh đã muốn búng vào trán em một cái rồi.” Khương Thiên giơ tay lên nhưng không làm: “Yên tâm, Anh tư của em mà không khéo tính toán, sao có thể ở trong quân đội lâu như thế, còn thăng lên được chức doanh trưởng chứ?”
“Anh tư của em giỏi quá!” Khương Vân Thù vỗ tay khen ngợi.
“Chỉ có em khéo mồm. Thôi anh đi đây.” Khương Thiên cười lớn rồi rời đi.
Sau khi y đi, Khương Vân Thù bắt đầu tính toán nên mang theo bao nhiêu quần áo. Cô định ở nhà vài ngày, đồng thời nhờ cha và ông nội đan cho cô một số giỏ nhỏ để dùng trong nhà.
Khương Thiên quay lại nhà máy, phấn chấn mang hộp thức ăn đến văn phòng của xưởng trưởng. Lúc này trong nhà máy không còn nhiều người nhưng đèn trong phòng Tạ Diễn Chi vẫn sáng.
Dù là trong nhà máy, y vẫn rất được các đồng nghiệp nữ hoan nghênh. Khi biết y từng là đồng đội của xưởng trưởng Tạ, y lại càng được săn đón hơn.
Nhưng mọi người đều bàn tán rằng xưởng trưởng Tạ vì trả ơn Khương Thiên từng chắn đạn mà cưới em gái y khiến ai cũng tiếc nuối.
Khương Thiên gõ cửa. Tạ Diễn Chi bên trong đáp:
Khương Thiên thản nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện, nói:
“Tôi vừa ghé nhà cậu để mang đồ cho em gái tôi. Nó làm bánh nhân thịt muối cho tôi, vốn không có phần của cậu. Nhưng vì tôi tốt bụng cho nên bảo nó làm thêm cho cậu một ít.”
Đừng tưởng Khương Thiên không biết Tạ Diễn Chi không có ý với em gái mình, nhưng khi ấy cô muốn gả, y cũng không cản được. Lúc đó còn bị mẹ mắng một trận. Dù vậy, y không bao giờ để Tạ Diễn Chi nghĩ rằng đây là ý của em gái mình.
“Vậy cảm ơn cậu nhé.” Tạ Diễn Chi cười nửa miệng và nói với giọng điệu lạnh nhạt.
“Lúc mới đến nhà cậu là tôi đã ngửi được mùi thơm, chắc chắn mùi vị cũng không tệ đâu.” Khương Thiên mở hộp thức ăn ra.
Hộp của y có năm chiếc bánh nướng vàng ươm và hai chiếc bánh bao trắng lớn bằng nắm tay.
Tạ Diễn Chi mở hộp của mình, bên trong cũng tương tự. Nhìn qua đã thấy ngon miệng.
Khương Thiên sững sờ, không ngờ em gái mình lại rộng rãi như vậy.
“Hai ngày nữa tôi về quê, sẽ mang chút bột mì cho em ấy.” Y quay sang nói.
Tạ Diễn Chi khẽ vỗ vai y: “Đừng suy nghĩ nhiều. Một bữa ăn thôi mà khiến cậu phải mang lương thực về à? Lương tôi hơn hai trăm mỗi tháng, nuôi em gái cậu dư sức.”
Chỉ cần cô ngoan ngoãn, mỗi bữa đều có gạo trắng và bánh mì, anh đều lo được. Anh đâu phải sống dựa vào lương chết của xưởng trưởng, số đó dư sức nuôi cả gia đình.
“Đừng khoe khoang nữa. Tôi chỉ được hơn năm mươi đồng một tháng.” Khương Thiên vừa nói vừa cắn một miếng bánh.
Cắn vào rồi, y mới phát hiện bên trong bánh nướng ngoài nhân cải còn có cả thịt muối. Miếng bánh không chỉ dai ngon mà còn thơm phức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

