Cô suy nghĩ kỹ về cách tối ưu hóa tài nguyên mình có.
Dẫu vậy, mọi thứ không thể vội vàng.
Với khả năng chiến đấu yếu kém, cô không nghĩ đến việc tham gia chợ đen. Hơn nữa, giá bán gạo trên thị trường cũng chỉ vài đồng, không đáng để mạo hiểm.
Hiện tại, giá một cân gạo chỉ khoảng 14 hào. Không cần phiếu thì đắt hơn chút nhưng không đáng kể.
Trong hai ngày qua, Khương Vân Thù hầu như không ra ngoài, chỉ ăn thức ăn đã chuẩn bị sẵn trong không gian.
Đến sáng ngày thứ ba, cô tự tháo băng gạc. Vết thương đã đóng vảy đen khiến cô rất yên tâm.
Cô uống một ly đầy linh thủy nhưng cố gắng không để quá mức, tránh việc vết thương lành nhanh đến bất thường.
Buổi chiều, Khương Thiên xuất hiện trước sân nhà, gọi lớn:
"Em gái, em có nhà không?"
Khương Vân Thù vội buông đồ trong tay, đi ra mở cửa:
"Anh Tư, sao anh lại đến đây?"
"Anh tình cờ thấy ở hợp tác xã mới có hàng mạch nha tinh nên mua một hộp mang cho em. Bị thương thì cứ nghỉ ngơi cho tốt. Anh còn mang thêm vài loại trái cây nữa." Khương Thiên nhìn vết thương trên trán cô, giờ đã đóng vảy.
Y dừng lại, nhẹ giọng trấn an:
"Vết thương của em lành tốt rồi, đừng lo sẽ để lại sẹo. Anh sẽ tìm thêm thuốc bôi cho em."
"Để em lấy cho anh xem." Cô xoay người vào phòng và mang hộp thuốc ra.
Sau khi xem, Khương Thiên gật đầu:
"Quả thực là đồ tốt. Vậy thì anh yên tâm rồi."
"Anh Tư, anh ở lại ăn cơm tối nhé?"
"Không được, anh chỉ ghé qua đưa đồ thôi. Anh còn phải thay đồng nghiệp trực ca, không ở lại được."
"Anh Tư, đợi em chút. Hôm nay em có làm bánh nhân thịt muối. Để em gói cho anh vài cái mang đi."
"Thôi, em giữ mà ăn." Khương Thiên ngại không muốn lấy.
Khương Vân Thù làm mặt giận:
"Chỉ vài cái bánh thôi mà. Anh không lấy, làm sao em dám nhận mạch nha tinh và trái cây của anh?"
Khương Thiên bật cười:
"Trước giờ sao không thấy em khách sáo thế với anh Tư? Lấy chồng rồi, giờ thật sự coi mình là nước đổ đi sao?"
Hai anh em vốn rất thân thiết vì khoảng cách tuổi tác không quá lớn, dù y đã nhập ngũ thì tình cảm vẫn không thay đổi.
"Được rồi, anh Tư không khách sáo nữa. Nhưng nếu còn dư, em gói thêm một phần cho Tạ Diễn Chi. Dù sao cậu ấy cũng là chồng em, chẳng lẽ anh được ăn mà cậu ấy không được?" Khương Thiên trêu cô.
"Đợi chút." Khương Vân Thù liếc y một cái đầy trách móc rồi quay vào nhà chuẩn bị.
Khương Vân Thù quay người vào bếp lấy ra mười cái bánh nhân thịt muối lớn bằng bàn tay. Nghĩ ngợi một chút, cô lại bỏ thêm bốn chiếc bánh bao bột trắng vào hộp.
Cô đã làm tổng cộng 50 cái bánh nhân thịt muối, dùng hết ba cân bột mì trong nhà và ba cân bột chất lượng cao từ không gian của mình. Một nửa làm bánh nướng, nửa còn lại làm bánh bao.
Những chiếc bánh nướng được làm hoàn toàn trong không gian để tránh mùi thơm bay ra ngoài. Trong không gian, nhà bếp hiện đại giúp cô làm mọi thứ chỉ bằng ý niệm, không tốn nhiều công sức. Bánh bao thì được cô hấp trong bếp ở nhà.
Cô chỉ dùng một cân thịt cho tất cả. Dùng nhiều hơn sẽ không hợp lý với thời đại, dễ gây chú ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)