Beta: Tiểu Tuyền
Người vừa đến chính là Hàn Thanh Hoa, ngày xưa cậu ta vô lại và hung hăng càn quấy, bây giờ thay đổi cười ôn hòa lại có dáng vẻ ổn trọng, thoạt nhìn cũng có ba phần giồng Hàn Thanh Tùng.
Bản thân Hàn Thanh Hoa có bộ dạng không tệ, từ nhỏ được nuông chiều nên da mềm thịt mịn (trói gà không chặt), còn đi học, tự nhiên đẹp trai hơn mấy phần so với nông dân rồi. Chẳng qua trước kia vô cùng yếu ớt láu cá, lưu manh vô lại, cả ngày cả người mặc quân trang màu xanh biếc, đội mũ quân đội nghiêng ngả, tay vắt ngang chiếc xe đạp… nhìn giống lưu manh đầu đường xó chợ.
Lúc này trải qua rèn luyện lao động cải tạo ở nông trường, vóc dáng cao ngất to lớn, mái tóc hơi dài hớt ngang một thốn, màu da vốn trắng nõn cũng phơi thành màu lúa mạch, lại cười thoạt nhìn cả người đều vô hại, cả khí chất đều thay đổi rất lớn, nhìn qua cũng là thanh niên tốt.
Đầu tiên sắc mặt Đại Vượng trầm xuống, nhưng ngay sau đó lại khôi phục như bình thường, đưa cây gậy giao cho Hàn Thanh Hoa.
Quả nhiên Hàn Thanh Hoa bắt dính, còn nhỏ giọng dặn bọn họ đừng đến gần: “Ve trên cây có thể nghe được động tĩnh của mấy đứa.”
Trong lòng cô căng thẳng, theo bản năng liền cho rằng Hàn Thanh Hoa đến quấy rối. Cô vội vàng lau tay qua loa trên tạp dề, rồi đi theo hai đứa nhỏ ra ngoài xem thử.
Vừa lúc nhìn thấy Hàn Thanh Hoa và Đại Vượng đi đến đây, chạm mặt Lâm Lam ở ngay cửa cổng, cậu ta đưa cây gậy giao cho Đại Vượng, chắp tay chào Lâm Lam, cười vô cùng sảng khoái: “Chị ba, em út đến chịu tội với chị, trước kia cũng là em quá vô liêm sỉ.”
Vừa nói cậu ta lại cúi chào trước Lâm Lam.
Lâm Lam khẽ nhíu mày: “Hàn Thanh Hoa, cậu giở trò quỷ gì?” Cậu ta trở về, sao Hàn Thanh Tùng cũng không báo trước với cô, chẳng lẽ anh cũng không biết?
Hàn Thanh Hoa đứng lên, vẻ mặt ủy khuất: “Chị dâu, chị trách lầm em rồi, thật sự em đến nói lời xin lỗi với chị. Em đã ý thức được sai lầm rồi, trước kia em quá vô liêm sỉ, bây giờ em đã biết sai.” Cậu ta thấy trong góc tường có dựng gậy nhỏ, liền tiến lên một tay cầm lấy cây gậy vào trong tay.
Đại Vượng biến sắc, lập tức đứng chắn ở trước mặt Lâm Lam.
Hàn Thanh Hoa nhìn bộ dáng khẩn trương của bọn họ, cười ha ha nói: “Thật là con ngoan, lớn lên biết che chở cho mẹ.” Cậu ta cười khổ: “Trước kia cũng là chú không tốt, chú quá khốn kiếp, khiến cho mọi người hiểu lầm.” Cậu ta đưa ngược cây gậy cho Lâm Lam: “Chị dâu, chị đánh em một trận cho hả giận đi, tạm thời xem biểu hiện sau này của em.”
Lâm Lam: “Cậu không cần như vậy.”
Hàn Thanh Hoa thoáng trở nên khách khí hiểu chuyện thế này, làm cho Lâm Lam theo bản năng liền hoài nghi cậu ta rốt cuộc là trọng sinh hay là xuyên không, sao lại kỳ quái như vậy? Một người được nuông chiều từ bé, bị nuôi trở thành một thằng nhóc hư hỏng, phải chịu được loại giáo dục gì mới có thể làm cho cậu ta thay đổi trở nên tốt như vậy?
Hầu như nhìn không ra dấu vết trước kia! Hơn nữa nụ cười của cậu ta lại trong sáng như vậy, thoạt nhìn cũng không giống giả vờ. Cứ như vậy mới thật dọa người!
Lâm Lam bởi vì có năm đứa con, cô cần phải thật cẩn thận, trong lúc thình lình này tình yêu con của cô thắng hết tất cả.
Lúc này Hàn Kim Ngọc từ bên ngoài đã chạy đến, thấy thế phát cáu nói: “Kim Bảo, em làm gì thế?”
Hàn Thanh Hoa nói: “Chị, chị cũng đến, chúng ta nói xin lỗi chị ba trước, trước kia cũng là do chúng ta không tốt.”
Hàn Kim Ngọc xì một tiếng: “Dường như em giống với Tam Vượng rồi đấy, đầu óc bị nước vào rồi à.”
TamVượng: nói đến nó làm gì!!! Nó cản trở mấy người sao?
Lâm Lam nhìn bọn họ, từ từ cũng thanh tĩnh lại, cô thấy Hàn Thanh Hoa không giống đến báo thù, liền không còn khẩn trương như thế: “Cậu trở về thăm người thân hả?” Chắc chắn không phải thả ra, nếu không Hàn Thanh Tùng sẽ nói với cô rồi.
Hàn Thanh Hoa cười gật đầu: “Đúng vậy.” Cậu ta lại nói chuyện với mấy đứa Đại Vượng: “Mấy đứa đừng khẩn trương, chú ở nông trường không phải như mọi người nghĩ, chịu đủ bi thảm như thế kia. Bình thường chú cũng lao động giống như mọi người.”
Cậu ta phạm tội khác với mấy tên trộm cắp như Triệu Kiến Thiết, cậu ta xem sách cấm bị bắt, loại này cũng không phải tội phạm đang bị cải tạo, chẳng qua là đi lao động mà thôi, cũng sẽ không chịu sự quản khống (quản lý, khống chế) quá lớn. Hơn nữa xem như là Ải Tử, Lưu Xuân Hòa… những tên tội phạm trộm cắp kia, cũng không bị quản khống quá nhiều. Chỉ cần không chạy trốn, giữ kỷ luật, căn bản là không có việc gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Truyện hay



-150561.jpg&w=256&q=75)