Beta: Tiểu Tuyền
Hàn Kim Ngọc: “!!! Anh ba, anh có biết dỗ người khác hay không?”
Hàn Thanh Tùng: “Tôi chưa bao giờ nói dối.” Chỉ có chút ít tính nhẫn nại, dỗ dành, đều suy nghĩ làm thế nào để dỗ dành vợ, không có thời gian dỗ dành người khác.
Hàn Kim Ngọc giận đến mức không muốn nói lời nào, đặt mông ngồi xuống băng ghế phía trước có chiếc bàn vuông.
Bà Hàn vẫn tiếp tục cằn nhằn: “Làm sao lại có một bà vợ lười biếng như vậy, thật là lười đến nở hoa luôn rồi.” Đáng giận nhất là con trai cơ bản không nghe lời bà ta, không nên nuông chiều người đàn bà lười biếng này, còn là một người đàn bà chanh chua!
Hàn Thanh Tùng nhìn hai người đều không nói chuyện, liền nói: “Mẹ, hai người ngồi, con đi chuẩn bị nấu cơm.”
Bà Hàn chịu không được nữa rồi: “Ba à, làm sao mày lại hèn nhát như vậy chứ.”
Hàn Thanh Tùng nhíu mày, có điều là vì mẹ anh nói như vậy, nên cũng không còn gì mất mặt.
Lâm Lam ở trong phòng đã mặc quần áo tử tế, cầm lấy quyển sách vừa đọc vừa nghe náo nhiệt, hai người này đến làm gì? Chính là để xem cô có ngủ nướng hay lười biếng không à?
Chốc lát, bà Hàn nhận mệnh phát hiện có nói xấu vợ của con trai với nó cũng vô dụng, con trai không nghe, bà chỉ đành tức giận nói: “Mày cũng không cần cảm thấy tao thế nào, tao cũng vì suy nghĩ cho mày.”
Hàn Kim Ngọc đã nghĩ muốn đi đến phòng Đông lục lọi, xem thử Mạch Tuệ có thứ gì tốt. Lâm Lam hào phóng với con gái còn hơn con trai, làm quần áo giày déo cho Mạch Tuệ, từ trước đến giờ đều là đồ tốt, hơn nữa Mạch Tuệ thích làm đẹp, tự mình thiết kế nhìn cũng rất đẹp mắt. Hàn Kim Ngọc đỏ mắt đã lâu, nghĩ thừa dịp mẹ đang ở đây, chiếm chút lợi ích.
Hàn Thanh Tùng: “Cô không được lật loạn.”
Hàn Kim Ngọc ủy khuất nói: “Em ở nhà anh ba của chính mình, sao lại coi là lật loạn?”
Hàn Thanh Tùng: “Trừ anh ba cô ra, trong nhà này còn có chị dâu, cháu trai, cháu gái của cô nữa, những thứ đó không phải của tôi.”
Hàn Kim Ngọc: “......” Làm sao anh lại khiếp nhược như vậy chứ? Cái gì cũng bị bà vợ quản.
Bà Hàn khoát khoát tay: “Ba à, có một chuyện này con phải lo liệu một chút.”
Hàn Thanh Tùng nhìn bà: “Mẹ, làm việc nhỏ mẹ cứ dặn dò. Còn công việc chính, con cũng không thể làm gì.”
“Không để cho mày làm việc trái pháp luật, mày yên tâm.” bà Hàn có chút tức giận.
Hàn Thanh Tùng gật đầu: “Thế thì mẹ nói đi.”
Bà Hàn nhìn con gái: “Con nhìn em gái con, cũng đã trưởng thành rồi.”
Hàn Thanh Tùng nhìn Hàn Kim Ngọc một cái: “Coi như cũng được, chưa hiểu chuyện thôi.”
Hàn Kim Ngọc:...... Ai khiến anh nói cái này chứ hả? Tôi ở đâu không hiểu chuyện? Anh so với bà vợ vừa lười vừa tham ăn của anh kìa, tôi còn biết chuyện nhiều hơn cô ta.
Bà Hàn thở dài: “Con gái cũng là miếng thịt rớt trên người mẹ, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, con nói sao có thể không đau? Chuyện lớn cả đời của em gái con phải lo rồi.”
Hàn Kim Ngọc vừa nghe muốn nói đến hôn nhân đại sự của mình, lập tức học theo các cô gái khác giả bộ thẹn thùng, vội vàng trốn ra ngoài nhưng vẫn đứng ở cửa phòng khách nghe ngóng.
Cô tiện thể vụng trộm đi đến gần cửa sổ phòng phía Tây ngó ngó vào bên trong, xem thử Lâm Lam đang làm gì thế. Mới vừa nhìn, đã chạm vào ánh mắt thoáng cười của Lâm Lam. Chỉ thấy Lâm Lam ngồi trước bệ cửa sổ, giữa kẻ tay trái đang kẹp cây bút xoay xoay, gương mặt thì gác trên tay phải, đang thoáng ngẩng mặt lên cười đấy.
“A, cô! Cô đã thức dậy, làm sao còn không ra nói chuyện với mẹ?” Hàn Kim Ngọc đưa tay chỉ vào Lâm Lam.
Lâm Lam liếc cô một cái, xoay bút máy: “Còn chưa gặp mặt, đã vội vàng tìm chồng cho mình như vậy.”
“Cô!” Hàn Kim Ngọc cũng bị Lâm Lam làm tức chết, hết lần này đến lần khác cô ta đều nói sự thật.
Lâm Lam cũng không nuông chiều cô ta, nhỏ giọng châm chọc nói: “Cô nói xem cô lười biếng như vậy, lại ngu ngốc, còn muốn gả vào nội thành, cô cho rằng người thành phố người ta là người mù à? Đồ ngốc? Không muốn tìm vợ nhanh nhẹn, chịu khó mà lại tìm cô?”
“Oa ~~” Hàn Kim Ngọc thoáng òa khóc lên, vọt vào phòng khách: “Anh ba, cô ta bắt nạt em.”
Chỉ cần cô không gọi chị dâu, nếu cô gọi thẳng tên cô ấy là Lâm Lam, Hàn Thanh Tùng cũng sẽ không cho cô sắc mặt tốt.
Nếu con gái của anh không có phép tắc như vậy, anh đã cho ăn roi rồi đấy.
Hàn Thanh Tùng biết Lâm Lam đã thức dậy, liền đẩy cửa phòng phía Tây đi vào: “Ăn cơm đi.”
Nghe anh ôn nhu chăm sóc Lâm Lam như vậy, bà Hàn và Hàn Kim ngọc tức muốn điên rồi, người đàn ông tốt như vậy, vốn nên phục vụ bọn họ.
Lâm Lam cười cười với anh, bò qua ôm lấy cổ của hắn, hôn bẹp một cái: “Được, vừa lúc đói bụng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



