Chiến Vân Phi dẫn Tống Đa Đa đi về phía chỗ nối giữa các toa xe.
Sàn kim loại dưới chân phát ra tiếng “loong boong” nhè nhẹ.
Âm thanh ấy hòa lẫn với tiếng xì xào của hành khách ở phía xa và tiếng bánh xe lửa va chạm với đường ray, tạo thành một nhịp điệu độc đáo của chuyến đi.
Cái đầu nhỏ của Tống Đa Đa vẫn không yên phận mà ngó ngoáy ngó dọc.
Đôi mắt đen láy tràn ngập sự tò mò về môi trường mới mẻ này.
Những ngón tay thỉnh thoảng lại theo bản năng túm chặt lấy gấu tay áo của Chiến Vân Phi, nhằm xoa dịu đi cảm giác bất an trong lòng.
Đã mấy lần, Chiến Vân Phi muốn vươn tay ra dắt lấy Tống Đa Đa.
Nhưng ở cái thời đại này, nam nữ thanh niên nắm tay nhau như vậy sẽ bị người ta chỉ trỏ, nói là làm ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục.
Thế nên, Chiến Vân Phi đành để mặc cho Đa Đa túm lấy tay áo của mình.
Đi đến chỗ nối giữa hai toa xe, gió lạnh luồn qua khe hở thổi vào, mang theo mùi rỉ sét lẫn với bụi bặm.
Tống Đa Đa bịt chặt mũi, miệng lầm bầm: “Hôi, hôi quá!”
Mũi của cô đặc biệt nhạy bén, vì vậy, đối với những mùi vị không thích, cô càng thêm bài xích.
Tống Đa Đa kéo tay áo Chiến Vân Phi, cọ cọ lên cánh tay anh như một chú cún con rồi ra sức ngửi ngửi.
Cuối cùng, trên mặt cô mới lộ ra vẻ thỏa mãn.
Chiến Vân Phi dừng bước, cúi đầu dặn dò: “Đứng ở đây đợi một lát, đừng có chạy lung tung, biết chưa?”
Tống Đa Đa gật đầu vẻ hiểu mà như không, nhưng sự chú ý lại bị một gã đàn ông mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xanh lam đậm ở phía trước chếch sang một bên thu hút.
Gã đàn ông đó quay lưng về phía họ, đang tựa vào tay vịn hút thuốc, đốm lửa trên đầu ngón tay lúc sáng lúc tối dưới ánh đèn lờ mờ.
Chóp mũi của Tống Đa Đa chợt chun lại.
Đó là một động tác cực kỳ nhỏ, nhanh đến mức gần như không ai nhận ra.
Nhưng Chiến Vân Phi vẫn bắt được khoảnh khắc ấy, đây là hành động mang tính biểu tượng của cô mỗi khi có phản ứng mãnh liệt với một mùi hương nào đó.
Ban đầu Chiến Vân Phi còn tưởng mùi nhà vệ sinh quá nồng mới khiến Đa Đa có phản ứng như vậy.
Đồng tử hơi co lại, đôi tai cũng theo bản năng mà vểnh lên căng cứng, cả người cô như một cây cung đã giương hết cỡ, chớp mắt tiến vào trạng thái cảnh giác cao độ.
Trong lòng Chiến Vân Phi “thịch” một tiếng, nhiều năm lăn lộn trong quân ngũ khiến anh có sự cảnh giác với nguy hiểm gần như là bản năng.
Anh lại nương theo tầm mắt của Tống Đa Đa nhìn sang, gã đàn ông hút thuốc kia dường như cũng nhận ra điều gì đó, chậm rãi quay người lại.
Đó là một khuôn mặt hết sức bình thường, nước da ngăm đen, dưới cằm lún phún râu râm, ánh mắt khi chạm phải Chiến Vân Phi liền lóe lên một tia hoảng loạn khó mà nhận ra.
Nhưng gã nhanh chóng che giấu đi, còn nặn ra một nụ cười có phần cứng đờ.
Nhưng Tống Đa Đa đã hoàn toàn phớt lờ lớp ngụy trang bề ngoài này.
Mũi cô lại hít ngửi dồn dập vài cái, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.
Đó là tín hiệu cảnh báo đặc trưng của chó nghiệp vụ khi phát hiện mục tiêu khả nghi.
Chiến Vân Phi đặc biệt thích động vật, cho nên khi ở trong quân đội, mỗi lần cảm thấy quá mệt mỏi, anh đều đến chơi một lát với chú chó tuần tra Hắc Bối Tiểu Soái.
Vì vậy, anh quá quen thuộc với ý nghĩa tiếng gầm gừ trầm thấp phát ra từ cổ họng Tống Đa Đa, đó chính là lời dự báo về sự nguy hiểm.
Bàn tay Chiến Vân Phi lập tức siết chặt, các khớp xương vì dùng sức mà hơi trắng bệch, anh có thể cảm nhận được cơ thể Tống Đa Đa đang căng cứng, hệt như một con thú nhỏ chuẩn bị vồ mồi.
“Đa Đa, đừng động…”
Chiến Vân Phi còn chưa dứt lời, Tống Đa Đa đã lao vút đi như một mũi tên rời cung.
Động tác của cô nhanh đến kinh ngạc, tay chân phối hợp nhịp nhàng chạy chồm tới, cơ thể gầy gò nhỏ bé mang theo một sức mạnh không thể coi thường, lao thẳng vào thắt lưng gã đàn ông kia.
“Á!”
Gã đàn ông không kịp phòng bị, bị vồ đến mức lảo đảo, điếu thuốc trong tay rơi xuống đất, tia lửa bắn lên rồi nhanh chóng vụt tắt.
Gã theo bản năng muốn dùng tay đẩy Tống Đa Đa ra, sự hoảng sợ trên mặt không thể che giấu được nữa.
Trong ánh mắt gã thậm chí còn lóe lên một tia tàn độc, Chiến Vân Phi lập tức cảm nhận được sát ý.
Chiến Vân Phi gần như cũng hành động cùng lúc với khoảnh khắc Tống Đa Đa lao ra.
Anh lao lên như một cơn gió, tay trái chuẩn xác khóa chặt lấy cổ tay đang định phản kháng của gã đàn ông.
Tay phải thì với thế sét đánh không kịp bưng tai đè chặt lấy bả vai đối phương.
Đầu gối thúc mạnh vào eo sau của gã, toàn bộ chuỗi động tác diễn ra mượt mà như mây trôi nước chảy, mang theo sự dứt khoát, gọn gàng đặc trưng của người quân nhân.
Chỉ nghe “rầm” một tiếng trầm đục, gã đàn ông đã bị đè chặt lên tay vịn kim loại lạnh lẽo, không thể nhúc nhích.
“Mày làm cái gì thế! Buông tao ra!”
Gã đàn ông bắt đầu vùng vẫy, giọng nói vì sợ hãi mà trở nên chói tai: “Tao phải báo công an! Tụi mày đang tấn công cảnh sát…”
“Tấn công cảnh sát? Lấy thẻ ngành ra đây xem nào.”
Chiến Vân Phi cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén như dao cạo.
Ánh mắt anh rơi xuống phần thắt lưng của gã đàn ông đang bị Tống Đa Đa cắn chặt không buông, lớp áo Tôn Trung Sơn ở đó rõ ràng có một khối nhô lên đầy bất thường.
Xung quanh đã có hành khách bị tiếng động bên này thu hút, thi nhau ló đầu ra nhìn ngó, tiếng bàn tán xôn xao nổi lên.
“Chuyện gì thế này?”
“Hình như là bắt trộm à?”
“Cô bé kia lợi hại thật đấy! Nhưng cũng kỳ lạ quá…”
Chiến Vân Phi không bận tâm đến sự ồn ào xung quanh, anh rút một tay ra, nương theo vị trí nhô lên kia mà sờ xuống.
Xúc cảm truyền đến từ đầu ngón tay vừa cứng rắn lại lạnh lẽo, hình dáng cũng cực kỳ quen thuộc, đó là đường nét đặc trưng của một khẩu súng.
Ánh mắt anh chớp mắt trở nên nghiêm nghị hơn, để đề phòng đối phương phản kháng.
Chiến Vân Phi không chút do dự bẻ trật khớp hai cánh tay của gã đàn ông, khiến gã đau đớn ngã lăn ra đất kêu la thảm thiết.
Lúc gã đàn ông ngã xuống, kéo theo Tống Đa Đa cũng lảo đảo.
Tống Đa Đa vẫn cắn chặt lấy áo gã không buông, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ cảnh giác, tiếng gầm gừ trong cổ họng chưa từng dừng lại.
Cứ như thể đang nói “Đừng hòng chạy trốn”.
Chiến Vân Phi vươn tay, vỗ lên lưng Tống Đa Đa, dỗ dành: “Đa Đa, nhả ra đi em, bẩn lắm, cái gì em cũng cắn được là sao.”
Dưới sự vuốt ve an ủi của Chiến Vân Phi, Tống Đa Đa mới chịu nhả miệng ra.
Ngay lúc này, cô mới ý thức được mùi trên người gã đàn ông kia đặc biệt khó ngửi.
Cô đứng thẳng dậy, hướng xuống đất “phì phì phì” vài tiếng.
Rồi lại rúc vào cánh tay Chiến Vân Phi hít lấy hít để mấy cái thật sâu, lúc này mới giãn cặp chân mày nhỏ đang nhíu chặt ra.
Chiến Vân Phi cúi người lấy thứ giấu bên hông gã đàn ông ra.
Bên ngoài được bọc bằng một chiếc túi vải, nhưng Chiến Vân Phi vẫn liếc mắt một cái là nhận ra ngay, đây là súng.
Cơ thể gã đàn ông run lên bần bật, mồ hôi lạnh rịn ra lấm tấm trên trán, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Đúng lúc này, nhân viên tàu nghe thấy tiếng động liền vội vã chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng giật mình kinh hãi: “Đồng chí, chuyện... chuyện này là sao?”
Chiến Vân Phi nói: “Trên người gã này có súng, lại còn mạo danh nhân viên cảnh sát, phiền anh thông báo cho cảnh sát trên tàu qua đây, đưa gã đi điều tra kỹ càng một chút.”
Sắc mặt nhân viên tàu trắng bệch, vội vàng gật đầu: “Được được được, tôi đi ngay đây!”
Nói rồi xoay người chạy thục mạng về phía toa xe, bước chân có phần lảo đảo.
Gã đàn ông nghe thấy hai chữ “cảnh sát”, dường như đã hoàn toàn tuyệt vọng, sức lực vùng vẫy ngược lại càng yếu đi.
Chiến Vân Phi nhân cơ hội mở thứ được bọc trong túi vải đen ra, vừa cởi túi ra xem, bên trong quả nhiên là một khẩu súng lục tiêu chuẩn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)