Tống Đa Đa chớp mắt một cái đã lại sáp đến bên cạnh Chiến Vân Phi.
Cô bóc một viên kẹo bỏ vào miệng mình.
Rồi lại bóc thêm một viên nữa, bá đạo nhét thẳng vào miệng Chiến Vân Phi.
Ăn kẹo nào!
Ở trong quân đội, chỉ cần có phụ nữ đến gần là Chiến Vân Phi lại thấy phiền phức, thế mà mấy cô gái ở Văn công đoàn cứ hết người này đến người khác tìm đủ mọi cách để tiếp cận anh.
Cách mười năm mới gặp lại cô nhóc này, bị ôm... bị hôn...
Vậy mà anh chẳng hề thấy phản cảm chút nào!
Vừa nãy còn bị ép ăn kẹo nữa chứ!
Vị ngọt mà anh ghét nhất trên đời!
Thế nhưng bây giờ nếm thử, vị sữa ngòn ngọt dường như cũng không đến nỗi khó nuốt.
Tống Đa Đa tự kéo một chiếc ghế đẩu tới, cứ thế ngồi phịch xuống ngay trước mặt Chiến Vân Phi, chằm chằm nhìn khuôn mặt anh rồi cười ngây ngô...
Bốn vị tộc lão vừa nãy tìm đủ mọi cách để bắt chuyện với Đa Đa, nhưng cô đều làm ngơ như không thấy!
Bây giờ lại cứ dán mắt vào ông chồng tương lai mà cười ngốc nghếch, đúng là con gái lớn không giữ được trong nhà mà.
Trái tim Chiến Vân Phi đập thình thịch liên hồi.
Ánh mắt thèm thuồng chằm chằm không thể phớt lờ ngay bên cạnh khiến anh có chút đứng ngồi không yên.
Anh đứng dậy chào hỏi bốn vị trưởng bối, lại phát hiện bốn ông lão đều đang dán mắt vào Tống Đa Đa.
Vẻ mặt ai nấy đều hớn hở vui vẻ!
Lời chào của Chiến Vân Phi cứ thế bị bơ đẹp.
Tống Đức Sơn trêu chọc hỏi: “Đa Đa nhà chúng ta, rất ưng ý vẻ ngoài của tiểu tử nhà họ Chiến sao?”
Tống Đa Đa ngẩng đầu nhìn Chiến Vân Phi, gật gật đầu đáp: “Ưng ạ!”
Trả lời vô cùng dứt khoát, gọn lỏn.
Chiến Vân Phi thấy không ai thèm để ý đến mình thì lại ngồi xuống, lén lút nhích người sang bên cạnh một chút.
Kết quả, anh vừa nhích ra được một tí tẹo, Tống Đa Đa đã lập tức nhích theo hướng của anh một khoảng rõ to.
Chiến Vân Phi cảm thấy mình nhích cũng như không, khoảng cách bây giờ thậm chí còn gần hơn lúc nãy.
Trong bếp truyền ra một trận cười phá lên, Chiến Vân Phi dùng ngón chân để nghĩ cũng biết mọi người đang cười Tống Đa Đa và mình.
Cuộc hội ngộ sau mười năm đầy bất ngờ này thật sự ngượng ngùng đến mức... anh chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ nào đó để chui xuống cho xong.
Thế nhưng, kẻ đầu sỏ gây chuyện lại chẳng hề hay biết gì, vẫn dùng khuôn mặt nhỏ nhắn vô hại kia chằm chằm nhìn anh.
Cơ bản là tổ tông tám đời nhà anh đều bị điều tra rõ ràng rành mạch.
Cuối cùng, bốn ông lão vô cùng hài lòng gật gật đầu!
Tống Đức Sơn chọc chọc cái đầu nhỏ của Tống Đa Đa, nói: “Đa Đa nhà chúng ta là đứa trẻ có phúc khí lớn!
Tiểu tử nhà họ Chiến, yêu cầu duy nhất của chúng ta là cháu phải đối xử tốt với con bé Đa Đa, nếu cháu không làm được thì cứ đưa con bé về đây.
Tống Gia Thôn chúng ta nuôi nổi con bé.”
Chiến Vân Phi không hiểu nổi, trông anh thiếu đáng tin cậy đến thế sao? Sao ai cũng nói câu này vậy.
Anh nhìn cô nhóc đang ôm lấy khuôn mặt nhỏ, ngoan ngoãn ngồi im bên cạnh, chớp chớp mắt nhìn mình.
Anh nghiêm túc nói: “Quân nhân chúng cháu coi trọng nhất là lời hứa! Đa Đa rất tốt! Xin bà con cô bác Tống Gia Thôn cứ yên tâm.
Chiến Vân Phi cháu, cả đời này sẽ không bao giờ rời bỏ Tống Đa Đa, nhất định sẽ đối xử thật tốt với cô ấy!”
Trên bàn tiệc, rất nhiều người đã đến mời rượu Chiến Vân Phi.
Con rể mới vốn dĩ nên ngồi ở ghế trên.
Chỉ là Chiến Vân Phi không chịu ngồi, anh nhường lại vị trí ghế trên cho bốn vị tộc lão.
Cái dáng vẻ bám dính lấy Chiến Vân Phi của Tống Đa Đa khiến mọi người không nỡ nhìn thẳng!
Bọn họ chỉ đành cố gắng phớt lờ cô nhóc đang nịnh nọt lấy lòng bên cạnh Chiến Vân Phi.
Tống Đa Đa vẫn chưa biết dùng đũa, thế nên hễ thấy món gì ngon, cô liền trực tiếp dùng tay “bốc” thẳng vào bát của Chiến Vân Phi.
Chẳng mấy chốc, thức ăn trong bát Chiến Vân Phi đã chất cao thành ngọn núi nhỏ.
Bữa cơm diễn ra vô cùng vui vẻ, bốn vị tộc lão lúc về được đám con cháu cõng trên lưng!
Người rời đi cuối cùng là Tống Nguyên Minh, ông giao lại phần của hồi môn của bốn vị tộc lão cho Lưu Anh.
Lưu Anh vốn không muốn nhận, nhưng Tống Nguyên Minh khuyên: “Đây là tấm lòng của bốn ông cụ dành cho cháu gái! Trưởng bối tặng không thể chối từ! Thím cứ nhận lấy đi.”
Lưu Anh đành phải nhận lấy. Chiến Vân Phi không ngờ người trong thôn lại tổ chức tiệc rượu linh đình như vậy.
Thế nên trước khi đến đây, anh đã mua sẵn vé xe rồi, là vé giường nằm chuyến năm giờ chiều để quay về Kinh Thị.
Ba giờ chiều, Tống Kiều lại đánh xe bò đến, chất toàn bộ hành lý lên xe. Người dân trong thôn cũng lục tục kéo ra ngoài.
Có người đứng ngay trước cửa nhà vẫy chào hai mẹ con, có người lại chạy tít ra tận đầu làng để tiễn biệt.
Lưu Anh khóc ướt đẫm cả mặt!
Tống Đa Đa thì ôm chặt lấy cánh tay Chiến Vân Phi, cười hớn hở vẫy tay chào tạm biệt mọi người!
Chẳng có lấy một chút cảm xúc buồn bã, bịn rịn nào.
Mọi người coi như đã nhận ra rồi, cái con bé Đa Đa này, có vị hôn phu vào là ngay cả mẹ ruột cũng chẳng thèm bám nữa!
Lưu Anh nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng vừa lo lắng lại vừa vui mừng.
Lúc đầu, bà còn sợ Đa Đa sẽ bài xích Chiến Vân Phi.
Bây giờ thấy con bé ỷ lại vào Chiến Vân Phi như vậy, bà lại bắt đầu lo lắng.
Ngộ nhỡ Chiến Vân Phi không thích con gái mình cứ bám dính lấy cậu ấy thì phải làm sao?
Lưu Anh nhìn cái dáng vẻ ân cần lấy lòng rẻ rúng của con gái nhà mình, thật sự có chút dở khóc dở cười.
Qua một buổi chiều tiếp xúc, bà nhận ra Chiến Vân Phi dường như rất bao dung với Đa Đa.
Điều này khiến cõi lòng đang thấp thỏm của bà được an ủi phần nào.
Ba người xách hành lý lên tàu hỏa, Tống Đa Đa vô cùng phấn khích.
Trước khi hy sinh, huấn luyện viên thường xuyên dẫn cô đi tàu điện ngầm.
Nhưng mà, chỉ những lúc làm nhiệm vụ thì mới được đi thôi.
Bình thường, cô toàn ngồi xe riêng của huấn luyện viên.
Cái loại “tàu điện ngầm” cũ nát thế này, đây là lần đầu tiên cô được ngồi.
Lưu Anh muốn nắm tay dắt Tống Đa Đa đi, nhưng Tống Đa Đa lại hất tay bà ra, chạy tới nắm chặt lấy tay Chiến Vân Phi.
Hết cách, Chiến Vân Phi đành đưa bớt một chiếc túi cho Lưu Anh, rút một tay ra để nắm chặt lấy Tống Đa Đa.
Anh coi như nhìn thấu rồi, cô nhóc này căn bản thuộc dạng không thể kiểm soát nổi.
Hơn nữa còn chạy cực kỳ nhanh!
Mặc dù chưa từng thấy dáng vẻ “chạy bằng bốn chân” của cô, nhưng anh phát hiện ra, thỉnh thoảng Tống Đa Đa thật sự coi bản thân mình là một chú cún.
Đây cũng là lần đầu tiên anh gặp một ca bệnh như thế này!
Ví dụ như... ngay lúc này đây, cô đang dùng mũi không ngừng ngửi ngửi mùi hương trên người anh.
Cô có vẻ đặc biệt thích mùi trên người anh.
Anh bất giác nâng cánh tay lên tự ngửi thử.
Nhưng mà, anh căn bản chẳng ngửi thấy trên người mình có mùi gì đặc biệt cả.
Đến toa giường nằm, Chiến Vân Phi cưỡng chế sắp xếp Tống Đa Đa lên giường tầng 2, còn anh và Lưu Anh nằm ở giường tầng 1, như vậy mới có thể kiểm soát không cho Tống Đa Đa chạy lung tung.
Vốn dĩ Lưu Anh định cho Tống Đa Đa uống chút thuốc ngủ, bà đã nhờ bác sĩ trong thôn lấy thuốc giúp rồi.
Thế nhưng Chiến Vân Phi sợ thứ đó không tốt cho não bộ của Tống Đa Đa nên không cho Lưu Anh đút thuốc.
Anh cam đoan với Lưu Anh: Cháu có thể trông chừng Tống Đa Đa cẩn thận, tuyệt đối không để cô ấy đi lạc đâu.
Lưu Anh nghe Chiến Vân Phi nói vậy, đương nhiên vô cùng cảm kích.
Bà cũng đâu muốn cho con gái uống loại thuốc có hại cho sức khỏe như thế.
Chỉ là sợ Đa Đa lên tàu sẽ gây rắc rối cho Chiến Vân Phi, bà sợ... người còn chưa đến quân khu mà đã bị Chiến Vân Phi chán ghét rồi!
Lưu Anh cứ có cảm giác lo được lo mất, hồi bà và Tống Quang Minh yêu nhau cũng chưa từng trải qua cảm giác thế này.
Tàu hỏa bắt đầu lăn bánh, dưới mệnh lệnh của Chiến Vân Phi, Tống Đa Đa ngoan ngoãn nằm im trên giường được hai tiếng đồng hồ.
Sau đó, cô bắt đầu không ngừng ngọ nguậy mông trên giường, la hét đòi đi tè.
Lưu Anh định dẫn Tống Đa Đa đi vệ sinh, dù sao thì Chiến Vân Phi và Đa Đa bây giờ vẫn chưa kết hôn.
Kết quả, Chiến Vân Phi sợ Lưu Anh không giữ nổi Tống Đa Đa.
Thêm vào đó bản thân Lưu Anh cũng đang là người bệnh.
Thế là anh chủ động xin nhận nhiệm vụ, dẫn Tống Đa Đa đi tè, tiện thể lấy chút nước nóng mang về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)