Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70 - Vợ Lính Cá Tính Dẫn Đầu Đại Viện Phát Tài Nghịch Tập Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Vừa rồi không chỉ có Liễu Sơ Tuyết lên tiếng, mà còn có cả anh rể là Khâu Thiếu Phong và cụ cố nhà họ Khâu – một bà cụ nhỏ thó, vừa bước ra từ bếp.

Cụ cố nhà họ Khâu lườm cháu dâu thứ hai một cái:

“Có cơm ăn mà không biết ngậm miệng. Chuyện nhà mẹ đẻ của chị dâu thì có liên quan gì đến con? Ngồi yên đấy cho tôi nhờ.”

Liễu Hạ Thu không còn tâm trí để đôi co với cô em dâu đang vênh váo vì cái bụng bầu. Cô chỉ lo lắng hỏi:

“Sơ Tuyết, rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?”

Liễu Sơ Tuyết nhanh chóng kể lại mọi chuyện.

Vừa nghe bố mình bị thương nặng ở chân, phải đưa lên thành phố điều trị, giọng Liễu Hạ Thu đã run lên:

Nghe xong, Liễu Hạ Thu đưa tay áo lên lau nước mắt. Cô gật đầu:

“Em nói đúng, chân bố còn có hy vọng là tốt rồi. Giờ mà cứ ngồi khóc lóc than thân thì cũng chẳng giải quyết được gì.”

Cụ cố nhà họ Khâu chống gậy lại gần:

“Hạ Thu, em gái con vượt núi đường xa đến đây, mau để nó ngồi xuống ăn miếng gì đã.”

Từ nét mặt cụ cố, Liễu Sơ Tuyết thấy được sự tử tế chân thành. Nhưng cô cũng không muốn vì một bữa ăn mà khiến chị gái ở nhà họ Khâu gặp phải sự phiền phức, càng không muốn phải nghe thêm bất kì lời đâm chọt nào từ mấy kẻ ưa soi mói.

Cô khẽ lắc đầu:

“Không cần đâu cụ cố. Con còn phải quay về trạm y tế của công xã để thay ca cho mẹ. Con chỉ ghé qua báo tin cho chị và anh rể thôi.”

Nói rồi, cô quay sang Liễu Hạ Thu:

“Chị, chị cứ thu xếp chuyện trong nhà trước đi. Em đi trước.”

Mùi cơm canh trong không khí khiến bụng cô biểu tình dữ dội. Cô cố gắng nén cơn đói lại, nếu không rời đi ngay chắc sẽ mất mặt vì cái bụng đang réo.

Rời khỏi nông trường vùng ngoại ô phía Bắc, khi đi ngang hồ chứa nước, bụng cô lại réo lên từng hồi.

Nhìn đám cá thỉnh thoảng lướt qua bên bờ, trong đầu cô lại hiện lên đủ món ăn thời hiện đại, khiến nước miếng suýt chảy ra.

Một cơn gió lạnh thổi qua, cô chỉ có thể thở dài nhìn theo đám cá bơi xa.

Nghĩ đến hoàn cảnh trớ trêu ở thời điểm hiện tại, cô ngửa mặt lên trời, không nhịn được mà than thở:

“Chỉ vì muốn thử chơi dù lượn mà tự dưng xuyên về cái thời đại đói rách này... Đúng là quá sức tưởng tượng rồi.”

Cô xoa bụng, nhỏ giọng dỗ dành:

“Ráng nhịn thêm hôm nay nữa thôi, ngày mai chắc chắn không để mày phải chịu thiệt nữa đâu.”

Nhớ lại kế hoạch trong đầu của mình, bước chân cô bỗng nhanh hơn hẳn.

Nhà mẹ đẻ của bác dâu cả – bà Cát Tú Lan – ở thôn Cát Lý, chỉ cách làng Liễu Thụ một con sông. Giờ cô không thể lộ diện ở làng cũ, nên định tạm đến thôn Cát Lý trước.

Nguyên chủ từng có ấn tượng với người cháu của Cát Tú Lan, mà nhà họ Cát lại ở rìa làng – rất thuận tiện cho việc tìm hiểu. Dù sao cũng phải biết người biết ta mới mong nắm chắc phần thắng. Biết đâu cô còn moi được chút manh mối gì từ cái gia đình này.

Khi đến gần nhà họ Cát, đúng lúc tiếng còi báo giờ lao động vang lên, người nhà lục tục rời khỏi sân.

Cô nấp sau đống củi khô, quan sát hồi lâu mà không thấy “kẻ gây họa” xuất hiện. Chẳng lẽ tên đó không có nhà?

Đang phân vân nên tiếp tục đợi hay quay về trấn trước, thì nghe giọng nói vọng ra từ trong nhà họ Cát:

“Bảo Thành, sao cháu không đi làm?”

“Bà quên mất rồi à? Ngày mai cháu còn phải làm việc quan trọng.”

“Bà sẽ đi xin phép đội trưởng cho cháu. Việc chưa xong thì nhất định không thể lộ ra sơ hở. Chờ khi mọi chuyện thành công, cháu đừng quên công ơn của cô cháu đấy.”

“Bà yên tâm, sau này cháu nhất định sẽ hiếu kính với cô.”

“Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, nhà họ Trần cũng thật độc ác. Rõ ràng là tự họ muốn hủy hôn, vậy mà còn giăng bẫy hại con gái nhà người ta.”

“Bà đừng nói vậy. Nếu không phải nhà họ Trần đòi hủy hôn, thì đâu đến lượt nhà mình được lợi thế này?”

Nghe rõ mồn một đoạn đối thoại giữa hai bà cháu nhà họ Cát, Liễu Sơ Tuyết sững người. Không ngờ người đứng sau mọi chuyện lại chính là gia đình nhà họ Trần –cái nhà mà nguyên chủ từng có hôn ước.

Một nhà lòng lang dạ sói, ân nghĩa vứt bỏ, thật đúng là Thú đội lốt người mà sống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc