Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70 - Vợ Lính Cá Tính Dẫn Đầu Đại Viện Phát Tài Nghịch Tập Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Khổng Dĩ Chương biết cô gái này từ nhỏ đã hay vào núi, nên cũng hiểu lời cô nói là có đạo lý. Dù sao thì hành tung của Phó Diên Thừa cũng không thể để cho bất kì ai phát hiện ra được.

“Liễu đồng chí, cô nhất định phải chú ý an toàn. Còn nữa… cảm ơn cô.”

Anh đưa tay sờ vào túi áo, mới chợt nhớ ra sáng nay đã cho đồng nghiệp mượn tiền, giờ chỉ còn vài tờ tiền lẻ.

Gương mặt thoáng có chút ngượng ngùng, nhưng cuối cùng anh vẫn dúi mấy tờ tiền vào tay Liễu Sơ Tuyết:

“Ngại quá, tôi chỉ còn có chừng này mà thôi. Khi xong chuyện, cô nhớ gọi điện báo bình an, để cho tôi có thể yên tâm.”

Cô không chỉ giúp truyền tin, còn đưa họ vào núi. Giờ để cô ở lại đây một mình, anh thật sự cảm thấy rất áy náy. Nhưng thương thế của Phó Diên Thừa không thể chậm trễ, nên cũng đành phải chấp nhận.

Tiễn họ đi, Liễu Sơ Tuyết quay lại, đến một vị trí kín đáo gần cửa hang, cắt vài cành gai rồi đi vào.

Đúng lúc chuẩn bị rút tay lại, đầu ngón giữa vô tình bị vết đá bén cứa trúng, máu nhỏ xuống đất rồi lập tức bị hút sạch.

“Á! Đau thật đấy!” – cô khẽ kêu, rồi lầm bầm trong bụng – “Xui thật.”

Cô nhấn vết thương để cầm máu, lấy khăn tay trong túi quần quấn lại, liếc qua góc hang lần nữa, sau đó dùng cành gai quét thêm vài lần rồi rời đi.

Cô không biết, chỉ một lát sau khi cô rời khỏi hang, có hai người lần đến:

“Chắc chắn đúng là chỗ này chứ?”

“Người kia nói đúng vị trí này rồi.”

Cả hai vào trong tìm một lúc nhưng không thu hoạch gì.

“Có khi nào tìm nhầm không?”

“Không thể. Vùng này chỉ có mỗi cái hang này giống hệt mô tả, không sai đâu.”

“Giờ sao đây?”

“Còn sao nữa, tìm không ra cũng đâu phải lỗi tại mình.”

“Nhưng nếu người kia không trả nốt tiền, chẳng phải chúng ta uổng công rồi à?”

Liễu Sơ Tuyết đến nhà chồng của chị gái đúng lúc đang ăn cơm trưa, khiến cô con dâu thứ hai nhà họ Khâu – đang mang bầu – không vui ra mặt:

“Làm gì có chuyện đi thăm người thân mà lựa đúng vào giờ cơm chứ?”

Vừa dứt lời, gương mặt Khâu Thiếu Phong – người đang định mời cô em vợ ngồi ăn – cũng trầm xuống:

“Sơ Tuyết, sao em lại đến giờ này?”

Liễu Sơ Tuyết liếc nhìn cô em dâu vẫn đang nói bóng nói gió, lạnh nhạt hỏi:

“Anh rể, chị em đâu?”

Liễu Hạ Thu – chị cả cô – đang bê tô canh từ trong bếp đi ra, Khi nghe tiếng em gái liền vội vàng bước ra:

“Sơ Tuyết, nhà mình có chuyện gì rồi à?”

Cô biết rõ, nếu không có chuyện quan trọng, em gái sẽ không chạy qua đây giữa trưa nắng như thế này.

Liễu Sơ Tuyết liếc bàn ăn một lượt, chẳng định ở lại để bị châm chọc. Cô cũng không muốn nói chuyện vay tiền, sợ làm khó anh rể, càng không muốn để chị gái của mình bị nói móc nói mỉa.

“Chị à, hôm qua ba bị đá rơi trúng chân ở đập nước. Em qua báo chị biết một tiếng.”

Vừa dứt lời, cô em dâu họ Khâu đã dựng tai hóng chuyện, vội bĩu môi đầy vẻ vui sướng:

“Ồ, bị thương chỗ nào thế? Nhìn cô chạy qua giữa trưa chắc là nặng lắm nhỉ?”

Câu nói vừa dứt, cả sân lập tức im bặt. Mấy người đồng loạt lên tiếng:

“Im miệng đi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc