Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70 - Vợ Lính Cá Tính Dẫn Đầu Đại Viện Phát Tài Nghịch Tập Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Liễu mẹ nhìn chăm chú nhìn thẳng về phía hai ông bà đang ngồi dưới mái hiên ở nhà chính, chỉ muốn xem hai người họ định nói gì.

Thấy ông cụ không hé răng, bà đành hắng giọng một tiếng:

“Nhà thằng hai à, tôi với cha cô cũng xót cho thằng hai lắm chứ. Nhưng hoàn cảnh nhà mình thế nào thì cô cũng biết rồi đấy. Chị dâu cả cô tuy rằng ăn nói khó nghe, nhưng tình hình thực thế đúng là như vậy đấy.”

Nghe tới đó, lửa giận trong lòng mẹ Liễu lập tức bốc lên:

“Mẹ, mẹ nói như vậy là có ý gì?”

Sợ bà cụ vì sĩ diện mà thay đổi ý kiến, Cát Tú Lan vội vàng chen lời:

“Mẹ còn có thể có ý gì nữa chứ? Chẳng lẽ vì nhà chú hai mà bỏ mặc mấy đứa nhỏ trong nhà chết đói hay sao?”

Đang nép mình sau cửa, Liễu Xuân Hiểu thật sự không thể nhịn nổi nữa, lên tiếng bênh vực mẹ mình: “Bác cả, bác nói vậy là quá đáng rồi đấy. Ba cháu không phải là người trong cái nhà này hay sao? Ba bị thương là vì ai? Không phải vì phải làm việc cho cái nhà này à? Vậy mà giờ bác nói vậy, chẳng khác nào bảo nhà mình mặc kệ sống chết của ba cháu.”

Cát Tú Lan trừng mắt nhìn cô bé:

“Người lớn đang nói chuyện, con nít con nôi chen miệng vào làm gì?”

Mẹ Liễu kéo con gái nhỏ sang một bên, không thèm để ý đến sắc mặt chị dâu cả, bước lên vài bước:

“Cha, cha nói chuyện đi.”

Ông cụ đang nhồi thuốc lá vào tẩu thuốc, biết lần này không trốn tránh được, đành thở dài:

“Nhà thằng hai à, không phải là cha mẹ không muốn lo cho chồng con. Sáng nay cha cũng nói rồi, nếu lần này Đông Tử bỏ lỡ cơ hội này, e là sau này khó mà còn hy vọng...”

Nghe vậy, Liễu mẹ không nhịn được nữa, giọng nói như vỡ oà ra:

“Ý của cha mẹ là mặc kệ chồng con, đúng không?”

Ông cụ vừa định lên tiếng, bà cụ đã giành lời trước:

“Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này cũng là do thằng hai mà ra. Chưa tới giờ đi làm, nó mò đến công trường để làm cái gì?”

Mẹ Liễu không kìm nổi nước mắt, bật khóc lớn tiếng:

“Lúc trước không phải là cha mẹ ép anh ấy phải đi công trường hay sao? Bây giờ lại nói câu đó, sao mà có thể nói như vậy cho được? anh ấy tới sớm chẳng phải là vì muốn làm nhiều hơn, kiếm thêm tiền lo cho nhà mình à? Như vậy cũng là sai sao?”

Lúc này, người anh cả nhà họ Liễu – xưa nay luôn im lặng – cũng lên tiếng:

“Vợ chú hai à, cô ăn nói kiểu gì với người lớn vậy?”

Liễu mẹ không buồn nói thêm nữa, thẳng thắn hỏi thêm một lần nữa:

Lời này đúng là thật sự quá tàn nhẫn. Nói trắng ra, là nhắc rằng sau này, bên nhị phòng không có con trai, sau này còn phải dựa dẫm vào cháu trai.

Không khí trong sân nhà đang căng như dây đàn. Trong khi đó, hai chị em Liễu Sơ Tuyết và Liễu Hạ Thu đã đi thăm hỏi không ít hộ dân quanh làng, chỉ có một mục đích: vay tiền.

Họ cũng nói trước là mẹ sẽ trực tiếp đến nhà sau, chỉ xin mọi người chuẩn bị tâm lý trước. Dù gì cũng không ai dễ gì đưa tiền cho hai đứa con gái đi vay thay mẹ của mình cả.

Việc làm này có hai mục đích. Một là nếu ngày mai Cát Tú Lan giở trò đổ oan, những người này chính là nhân chứng sống, đủ để vả mặt bà ta. Hai là, muốn người ta giúp thì phải có thành ý. Nói trước một tiếng, ít ra để người ta khỏi bị bất ngờ. Dẫu sao, bây giờ ai cũng chẳng khá giả gì cho cam, chuyện vay tiền đúng là đại sự trong nhà.

Sau khi thăm hỏi xong những gia đình vốn thân thiết, hai chị em mới cùng nhau đi đến chỗ đã hẹn.

Liễu Hạ Thu lo lắng hỏi:

“Sơ Tuyết, nếu đúng như em đoán, đến bước phải tách hộ thật thì sao?”

Tư tưởng của Liễu Hạ Thu vẫn còn khá truyền thống, sợ bị hàng xóm xì xào bàn tán, lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc