Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70 - Vợ Lính Cá Tính Dẫn Đầu Đại Viện Phát Tài Nghịch Tập Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Liễu Sơ Tuyết kể lại những việc mà đại bá mẫu và cháu trai bà ta đã làm, rồi nói thêm cả chuyện mình nghe lén được ở nhà họ Cát:

"Chuyện này không biết có phải chỉ là một mình Cát Tú Lan biết hay cả nhà lớn đều tham gia, con không dám chắc. Nhưng con không tin bà ta dám làm vậy chỉ vì muốn giúp cháu của mình gây sức ép với con."

Liễu Hạ Thu nghe xong, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghèn nghẹn:

"Sao bác cả lại có thể làm chuyện táng tận lương tâm như vậy?"

Liễu mẫu giận đến mức không kìm được, lớn tiếng:

"Cát Tú Lan, cái đồ không biết xấu hổ! Bà ra đây, tôi sống chết với bà!"

Nói rồi bà toan chạy thẳng ra ngoài, nhưng Liễu Sơ Tuyết vội vàng giữ chặt bà lại:

"Mẹ, nổi nóng lúc này không giải quyết được chuyện gì đâu. Con nói ra chuyện này là để mẹ và chị biết rõ mọi chuyện đang diễn ra, kẻo lại bị họ dắt mũi cả nhà chúng ta thêm nữa, Chân của ba hiện tại bây giờ không thể trì hoãn thêm, mình không thể trông chờ gì vào cái nhà này nữa cả.”

Nghe cô nói vậy, Mẹ Liễu cố nén lửa giận, giọng khàn đi:

"Là tại ba mẹ không có bản lĩnh, nên chúng mới dám giở trò với con. Tiểu Tuyết, con có tính toán gì chưa?"

"Mẹ, giờ mình phải lo đi vay tiền trước, chuyện khác thì mình cứ tính sau. Chỉ cần giữ được chân ba, nhà mình mới còn đường sống, người ta cũng không dễ bắt nạt gia đình mình nữa.”

"Ừ, con nói đúng. Mẹ nghe theo lời con."

Thấy mọi người dần bình tĩnh lại, Liễu Sơ Tuyết mới nói tiếp:

"Con định về làng vay tiền từng nhà. Nếu ông bà nội và mấy bác biết được rồi làm ầm lên, thì cũng mặc kệ, Vì lý đang ở phía bên nhà của mình, Cùng lắm thì gia đình mình chia nhà. Nếu thật sự chia được, thì ngoài cái tiếng không hay ra, thì mình lại được tự do hơn. Không phải nhìn sắc mặt ông bà mà sống nữa, càng không cần phải nghe lời mỉa mai của hai bác dâu. Tự làm chủ được cuộc sống của mình, có khi gia đình mình lại sống tốt hơn."

Tuy cô nói vậy, nhưng trong lòng cô lại chẳng hề có ý buông tha cho bọn họ. Ai không nói lý trước, thì cũng đừng trách cô không giữ hiếu đạo.

Ba mẹ con ra đến đầu làng thì chia nhau đi. Cô không thể để người khác nhìn thấy mình vào lúc này được.

"Mẹ, nhẫn nhịn một chút thì mới yên. Giờ là lúc mình càng phải nhẫn nhịn."

Mẹ Liễu lau nước mắt, gật đầu:

"Mẹ biết rồi."

Mẹ Liễu quay về nhà họ Liễu, còn hai chị em Liễu Sơ Tuyết thì đi về phía đông của làng.

Người nhà họ Liễu không ngờ mẹ Liễu lại quay về nhà vào lúc này.

Vừa thấy bà bước vào cổng, bà cụ nhà họ Liễu cau mày hỏi:

"Không phải con đang ở trạm y tế trông Sơn Lương sao? Sao giờ lại về nhà rồi.?”

Mẹ Liễu chẳng buồn vòng vo, đứng ngay giữa sân, dứt khoát nói:

"Mẹ, bác sĩ bảo chân của Sơn Lương hiện giờ không thể kéo dài thêm nữa. Phải đưa lên bệnh viện lớn mổ gấp. Con về nhà xin nhà tiền để đưa anh ấy chuyển viện.”

Bà cụ còn chưa kịp lên tiếng, thì đại bá mẫu Cát Tú Lan đã từ trong bếp thò đầu ra, cao giọng chen vào:

"Tôi cũng nghe rồi. Chân của lão Nhị có đưa lên thành phố cũng chưa chắc cứu được. Người làm dâu sống trong cái nhà này, không thể chỉ lo cho mỗi chồng mình mà quên luôn người khác. Bà cũng biết đấy, Đông Tử không còn nhỏ nữa, vất vả lắm mới có được cơ hội tốt. Nếu gom hết tiền trong nhà cho lão Nhị đi chữa trị, nhỡ việc của Đông Tử thì ai sẽ chịu trách nhiệm cho tương lai của nó đây.?”

Lời bà ta vừa dứt, sân nhà lập tức yên lặng như tờ, không ai nói gì. Ngay cả tiếng muỗi bay vo ve trong không khí dường cũng như rõ hơn trong cái không khí nặng nề ấy.

Mẹ Liễu đứng lặng một lúc, ánh mắt dần lạnh đi, rồi nói chậm rãi:

"Ý chị là, chân của chồng tôi có thể bỏ đi, miễn sao không ảnh hưởng đến tương lại của con trai chị?"

Cát Tú Lan nhướng mày, hờ hững đáp:

"Tôi đâu có nói như vậy. Tôi chỉ nói là chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà mình, phải biết suy nghĩ cho toàn cục. Nhà thì đã nghèo rồi, tiền bạc lại có hạn, tiêu vào chuyện không chắc chắn thì phí lắm."

Bàn tay mẹ Liễu run lên, nhưng bà cố giữ bình tĩnh. Dù thế như thế, móng tay bà cũng đã bấm sâu vào trong lòng bàn tay. Ánh mắt bà nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đứng sau cánh cửa nhà bếp, không hề che giấu nỗi căm giận.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc