Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng rốt cuộc có thật sự không biết nói dối hay không thì không rõ.
An Họa cũng không mấy để tâm: "Tiểu Chu, phiền cậu giúp tôi chuyển hành lý nhé."
Tiểu Chu thấy An Họa lại mang theo hành lý, còn có rất nhiều túi lớn túi nhỏ, anh ta thoáng kinh ngạc, chẳng lẽ chị dâu không phải đến để ép thủ trưởng ly hôn sao?
Đơn vị đóng quân ở ngoại ô thị trấn, xung quanh đều là đồng ruộng, cách đó một cây số có một con sông, đối diện con sông là một nhà máy, đi qua nhà máy mới là đường vào thành phố.
Nói là ngoại ô, nhưng thực ra chính là vùng nông thôn.
Thảo nào nguyên thân không muốn đến theo quân.
Đông Đông cũng không quen lắm, cậu bé cứ rên rỉ đòi mẹ bế, lẩm bẩm muốn về nhà.
An Họa vỗ lưng con trai dỗ dành: "Sau này đây sẽ là nhà của chúng ta, vì ba ở đây mà."
Đông Đông nhớ tới ba, lúc này mới ngoan ngoãn hơn một chút.
Tiểu Chu lại nhìn An Họa một cái.
"Chị dâu, tôi đưa chị và cháu đến khu gia binh trước nhé, dỡ hành lý xong tôi sẽ đi báo cáo với thủ trưởng."
"Được."
Khu người nhà đều là nhà cấp bốn, nhìn qua không khác gì những ngôi nhà ở nông thôn, nhưng được xây thành từng dãy rất ngay ngắn, giữa mỗi dãy là một con đường rải xỉ than, hai bên đường còn trồng cây nhỏ.
Tiểu Chu lái xe vào dãy nhà đầu tiên, chạy đến giữa thì dừng lại.
Đã có các gia đình quân nhân khác để ý đến Tiểu Chu từ lâu, họ biết anh ta là cảnh vệ của phó sư trưởng Tiếu, vậy thì người được đón đến chắc chắn là người nhà của phó sư trưởng Tiếu rồi!
Phó sư trưởng Tiếu cũng được xem là người nổi tiếng ở đây, là thủ trưởng số ba, trẻ hơn hai vị thủ trưởng kia cả chục tuổi, tương lai đầy triển vọng.
Có lẽ cũng vì còn trẻ, để giữ được kỷ luật cấp dưới, phó sư trưởng Tiếu ngược lại còn nghiêm khắc hơn hai vị thủ trưởng trước, lúc nào cũng đanh mặt, chỉ cần phạm lỗi, bất kể là nam hay nữ quân nhân, anh đều mắng không chút nể nang.
Hơn nữa anh còn cao to vạm vỡ, nắm đấm to như cái nồi đất, nhìn qua lại càng đáng sợ.
Mọi người đều khó mà tưởng tượng được, phó sư trưởng Tiếu lại có thể cưới được một sinh viên đại học thành phố, không biết cô sinh viên đó có phải xấu xí lắm không?
Bây giờ vợ của phó sư trưởng Tiếu đã đến, mọi người đều tò mò vây lại xem.
Chỉ thấy một người phụ nữ xinh đẹp bước xuống từ chiếc xe Jeep, cô có khuôn mặt trái xoan tinh xảo, mày cong mắt biếc, má phấn môi đào, dưới sống mũi cao là đôi môi nhỏ hồng nhuận, làn da trắng như tuyết không một tì vết, mái tóc búi sau gáy đen nhánh, dày mượt.
Cô ăn mặc cũng rất đẹp, áo sơ mi ren trắng kết hợp với chân váy kẻ sọc dáng xòe, tà váy bay bay theo mỗi bước đi, vừa thanh lịch vừa thời thượng.
Tiếp đó, người phụ nữ bế một bé trai xuống xe.
Cậu bé cũng xinh xắn như tạc, xinh đẹp như một bé gái.
"Cô là vợ của phó sư trưởng Tiếu à? Đây là con trai của phó sư trưởng Tiếu sao?" Có người muốn xác nhận.
An Họa gật đầu, thân thiện chào hỏi những người xung quanh.
Đám đông lập tức xôn xao.
Nội thất trong nhà tốt hơn so với tưởng tượng, sàn đá mài bóng loáng, cửa sổ kính sáng sủa, còn có đồ đạc đầy đủ, hẳn là do đơn vị cấp phát đồng bộ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


