Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Bá Hòe thấy con gái bình thường chỉ chuyên tâm vào thế giới nội tâm, không mấy quan tâm đến chuyện bên ngoài, hôm nay lại nghiêm túc như vậy, ông cười lớn, “Được rồi, được rồi, con gái yêu quý của ba đã lớn rồi, biết lo cho ba. Ba sẽ nghe lời con, bớt nói chuyện.”
An Họa gật đầu.
Trong nguyên tác không có nhắc đến gia đình nhà họ An, không biết An Bá Hòe có gặp phải khó khăn gì trong những biến động của thời đại này không, nhưng cũng không thể tránh khỏi, những con sóng lịch sử ấy không thể né tránh, An Họa chỉ có thể luôn giữ liên lạc với gia đình, nắm bắt tình hình và tùy cơ ứng biến.
Tối hôm đó, An Họa lặng lẽ thu nữ trang và vàng vào không gian của mình, sau đó cũng thu lại những đồ đạc trong phòng mà cô nghĩ sẽ có ích trong tương lai.
Ngày hôm sau, An Bá Hòe và Khâu Thục Thận đưa An Họa lên tàu.
“Chúng ta đi tìm ba phải không ạ?” Đông Đông ngẩng mặt nhỏ hỏi mẹ.
An Họa gật đầu, “Đúng vậy, Đông Đông còn nhớ ba trông như thế nào không?”
Đông Đông nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu.
Ba của cậu bé mỗi lần đến tỉnh họp đều ghé thăm nhà An để nhìn con trai, nhưng nguyên chủ lại không thích ba của Đông Đông, không cho anh tiếp xúc với con.
Lần gần đây nhất Đông Đông gặp ba, chắc là nửa năm trước. Trẻ con hay quên, theo lý mà nói, giờ này chắc đã không còn nhớ ba trông thế nào.
An Họa khen, “Đông Đông của chúng ta có trí nhớ thật giỏi.”
Đông Đông ngại ngùng mím môi một cái rồi nói: "Con còn nhớ ba dắt con bay lên, vui lắm ạ."
An Họa hỏi: "Còn gì nữa không? Ba còn dẫn con làm gì nữa?"
Đông Đông nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Bắn súng."
An Họa cũng nhớ ra, lúc Đông Đông ba tuổi đã bị nam chính đưa đến sân tập bắn chơi, nắm tay con dạy con bóp cò.
Nguyên thân sau khi biết chuyện đã sợ đến toát mồ hôi lạnh, đồng thời càng cảm thấy nam chính là một người không có văn hóa, chưa được khai hóa, từ đó về sau, nguyên thân đã cố ý ngăn cản con trai gặp nam chính.
Chuyện này An Họa có thể hiểu cho nguyên thân, nếu là cô, cô cũng không thể chấp nhận một đứa trẻ ba tuổi cầm súng chơi, dù là có người lớn giữ súng.
Nhưng An Họa sẽ chọn trao đổi với nam chính trước, nếu anh cố chấp không nghe thì mới dùng đến biện pháp tiếp theo. Dù sao trẻ con khao khát tình thương của cha là thiên tính, không thể thô bạo cắt đứt.
Hơn năm tiếng sau, bọn họ đã đến huyện Vân, nơi đơn vị đóng quân.
An Họa đang nhìn xung quanh thì một quân nhân trẻ tuổi đi đến trước mặt cô, giơ tay chào theo nghi thức rồi nói: "Chị dâu, thủ trưởng cử tôi đến đón chị."
An Họa lục tìm thông tin về người này trong ký ức.
"Tiểu Chu." Cảnh vệ của nam chính.
An Họa chào hỏi xong, liếc nhìn phía sau Tiểu Chu, không còn ai khác.
"Thủ trưởng vốn muốn tự mình đến đón, nhưng tạm thời bị công việc giữ chân nên đành để tôi tới." Tiểu Chu có khuôn mặt tròn xoe, cười lên còn có lúm đồng tiền, trông thật thà chất phác, có vẻ không biết nói dối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


