Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Họa kinh ngạc: "Chiều hôm qua tôi còn đến nhà chị ấy chơi, trông chị Liêu không có vẻ gì khác thường cả."
Chu Mai Hoa nói: "Bà Vương không phải kiểu đấm đá đâu, bà ta véo tay, véo đùi, lấy kim châm vào người, tóm lại là nhìn bên ngoài không phát hiện ra được gì đâu."
An Họa thắc mắc: "Phó chính ủy Vương không quan tâm chuyện trong nhà sao? Cách hành xử của bà Vương cũng sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai bà ấy chứ."
Chu Mai Hoa thở dài: "Sao lại không quan tâm chứ, tôi còn nhìn qua lỗ chó ở chân tường nhà tôi thấy Vương Hòa Bình quỳ gối trước mặt mẹ anh ta mấy lần rồi, nhưng hễ anh ta lên tiếng là mẹ anh ta lại khóc, khóc thương tâm lắm, nói rằng con trai mình góa bụa nuôi lớn giờ có vợ quên mẹ, đúng là vô lương tâm... Người ngoài cũng có can thiệp đấy chứ, nhưng lần nào Cát Hồng Anh đến tìm hiểu tình hình, Tam Muội lại bênh vực mẹ chồng, cô nói xem người ngoài thì làm sao mà xen vào được?"
An Họa hỏi: "Tại sao chị Liêu lại làm vậy?"
Chu Mai Hoa thở dài đáp: "Cô ấy nói sợ chuyện ầm ĩ lên, Vương Hòa Bình sẽ bỏ cô ấy."
An Họa im lặng, suy cho cùng, vẫn là Liêu Tam Muội bị chồng nắm thóp, mà chồng lại bị mẹ chồng nắm trong tay.
Chu Mai Hoa hỏi: "Đúng rồi Tiểu An, người nhà của Phó sư trưởng Tiêu Chính nhà cô thế nào?"
"Ờm..." Câu hỏi này thật sự làm khó An Họa, lúc mới cưới Tiêu Chính cũng có giới thiệu qua về gia đình, nhưng nguyên chủ không hề để tâm nên chẳng nhớ gì cả.
"Hình như..." An Họa cố gắng lục lại ký ức: "Mẹ anh ấy hình như mất từ sớm rồi."
Hơn nữa không có xe, hoàn toàn phải đi bộ vào thị trấn, cũng mất hơn hai mươi phút.
Trời hơi nắng, trán Đông Đông đã lấm tấm mồ hôi nhưng cậu bé không hề kêu ca, cũng không đòi mẹ bế.
Chu Mai Hoa còn khen: "Thằng bé nhà cô ngoan thật, đi suốt đường mà không quấy khóc, chứ như thằng nhóc nhà tôi thì đã sớm nhảy nhót lung tung như Tôn Ngộ Không rồi."
Nghe người lớn khen, tấm lưng nhỏ của Đông Đông càng ưỡn thẳng hơn.
An Họa lấy khăn tay lau mồ hôi cho cậu bé, rồi cười hỏi Chu Mai Hoa: "Chị dâu, nhà chị có mấy cháu rồi?"
Chu Mai Hoa nói: "Tôi sinh được ba trai một gái, con trai cả đi bộ đội rồi, đứa thứ hai ở quê, bên cạnh chỉ có con gái thứ ba và con trai út. Con gái mười tuổi, con trai út bảy tuổi, cả hai đều nghịch như quỷ."
Chu Mai Hoa vừa nói vừa lắc đầu, nhưng trên mặt lại ánh lên nụ cười cưng chiều.
Hai người trò chuyện một lúc thì đã vào đến thị trấn.
"Cô vào thị trấn chủ yếu để làm gì?" Chu Mai Hoa hỏi An Họa, rồi chủ động nói: "Tôi thì rảnh rỗi không có gì làm nên đi chơi với cô thôi."
An Họa suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi đi cắt tóc trước, sau đó đi mua ít vải về may quần áo. Chị dâu rành đường, dẫn tôi đi với nhé."
"Được thôi!"
Chu Mai Hoa dẫn An Họa đến tiệm cắt tóc quốc doanh trước, An Họa hỏi ngay: "Ở đây có duỗi thẳng tóc được không ạ?"
Thợ cắt tóc nghĩ một lát rồi đáp: "Được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


