Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Vợ Cũ Pháo Hôi, Mang Theo Bé Con Đi Tìm Chồng Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

An Họa bị câu hỏi "Tại sao Tiêu Chính không ngủ với mình" làm cho phiền muộn rất lâu, sau đó thiếp đi trong nỗi oán giận.

Kết quả là buổi tối cô lại mơ thấy con hổ lớn đó, con hổ ghì chặt lấy cô đến mức không thở nổi, cô giãy giụa một lúc lâu mới miễn cưỡng thoát ra được, tát một cái lên người con hổ.

Lúc này cô cũng tỉnh giấc, trong cơn mơ màng mới nhận ra con hổ lớn chính là Tiêu Chính.

Người đàn ông này làm gì vậy, lúc bảo thì không đến, lại nhân lúc cô ngủ mà gây sự!

"Em buồn ngủ, đừng làm phiền em..." Cô lẩm bẩm.

Một lúc sau, vang lên tiếng sột soạt mặc quần áo.

An Họa hơi nhổm người dậy: "Anh dậy sớm thế?"

Tiêu Chính nói: "Anh dậy đi tập thể dục buổi sáng, em ngủ tiếp đi."

An Họa nhìn ra ngoài trời không một tia sáng, lúc này chắc chắn chưa đến năm giờ.

Tiêu Chính đã mở cửa đi ra ngoài.

Lại là chạy trối chết.

An Họa có cảm giác, Tiêu Chính không phải là không có cảm giác, mà là đang cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân.

Nhưng cô vẫn không hiểu tại sao.

Canh vợ mà không ngủ, làm ninja rùa chắc?

An Họa mơ màng ngủ thêm một giấc nhưng không sâu, lúc thức dậy soi gương thì thấy mắt hơi thâm quầng.

Cơ thể này không chỉ có ngoại hình y hệt cô trước đây mà ngay cả thể chất cũng giống nhau, chỉ cần thiếu ngủ một chút là mắt sẽ có quầng thâm.

Tiêu Chính ra ngoài từ lúc trời chưa sáng, không biết đã về chưa, bữa sáng là do Tiểu Chu mang đến cho cô và Đông Đông.

"Ba đi đâu rồi ạ?" Đông Đông hơi lo lắng hỏi.

Trước đây ba cũng thường chỉ xuất hiện một hai ngày rồi biến mất, phải rất lâu sau mới xuất hiện trở lại.

An Họa an ủi: "Ba đi làm rồi, trưa tan làm sẽ về thôi."

Đông Đông thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nhớ ra hỏi: "Mẹ ơi, tối qua ba có cắn mông mẹ không ạ?"

An Họa: "... Không cắn, không cắn đâu, yên tâm nhé. Ăn cơm thì đừng nói chuyện nữa, ăn xong mẹ dẫn con ra huyện chơi."

Đông Đông không hứng thú lắm với việc ra huyện chơi, nhưng cậu bé vẫn nể mặt mẹ mà mỉm cười.

Nghe nói An Họa muốn vào thị trấn, Chu Mai Hoa cũng muốn đi cùng.

Trước khi đi, cô ấy còn gọi cả Liêu Tam Muội, Liêu Tam Muội xua tay nói: "Tôi không đi đâu, còn cả đống quần áo chưa giặt đây này."

Chu Mai Hoa đành thôi, đi cùng An Họa.

Chu Mai Hoa bĩu môi thật cao: "Trước đây tôi cứ thấy mẹ chồng tôi không tốt, một ngày không mắng tôi ba lần là bà ấy khó chịu, nhưng hôm nay gặp mẹ của Vương Hòa Bình mới biết thế nào là mẹ chồng độc ác! Cô đã thấy ai ngày nào cũng canh tư gọi con dâu dậy làm việc chưa? Bà Vương làm được chuyện đó thật đấy!"

Canh tư là khoảng từ một đến ba giờ sáng.

Đây còn quá đáng hơn cả Chu Bái Bì nữa.

An Họa không hiểu: "Sớm vậy sao? Trời còn chưa sáng, dậy thì làm được gì chứ?"

Chu Mai Hoa "chậc" một tiếng: "Chẳng làm được gì cả, bà ta chỉ muốn hành hạ con dâu thôi! Không chỉ vậy đâu, Tam Muội ở nhà ăn cơm còn không được ngồi chung bàn, phải đợi cả nhà ăn xong mới được ăn đồ thừa, ngày thường ra ngoài cũng bị bà Vương quản thúc. Mới hôm qua, cô ấy theo tôi đến nhà cô xem một lát, về nhà liền bị bà Vương cho một trận!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc