Tiền Ngọc Phượng vội đáp vâng một tiếng.
Trong bếp, Hạ Nham cúi đầu, đôi mắt hơi đỏ lên. Kỳ thật cậu hiểu hết, ba cậu đã chết, mẹ cậu không cần cậu, các cô dì chú bác cũng không thích cậu. Nếu như cả chú Giang cũng không thích cậu nữa, vậy thì không ai thích cậu hết, trong lòng cậu có chút sợ khi chú Giang sẽ cưới người khác.
*
Cô ăn một miếng rồi lại đút cho đứa nhỏ một miếng.
Con bé cũng ngoan, khi đút con bé ăn thì nó sẽ ngoan ngoãn há miệng, không khóc không quấy gì cả.
Hai mẹ con ăn được một nửa thì bà Ngô mang theo Hạ Nham đến, trên tay bà còn cầm hai chén đồ ăn.
Nhìn thấy hai mẹ con ngồi xổm ở cửa ăn cơm, bà hơi giật mình, nhưng rất nhanh đã mỉm cười tự giới thiệu: “Thím sống ở nhà cách vách, con trai thím tên là Ngô Nhị Trụ, là chiến hữu của doanh trưởng Giang. Thím nghe thấy bên này có động tĩnh nên mới qua xem sao, giữa trưa đặc biệt xào thêm hai món nữa để đưa qua cho mấy cháu.”
Kim Tú Châu đứng lên, nghe thấy bà nói quen biết Giang Minh Xuyên thì trên mặt cô mang theo vài phần ý cười: "Thím khách sao quá, thím vào ngồi chút đi ạ."
Vốn dĩ cô định kếu người bưng trà rót nước, nhưng lời vừa đến bên miệng đã nhanh chóng đè xuống, tự mình quay người đi lấy một chiếc ghế đến.
"Không không, trong nhà thím còn có việc, không làm cháu thêm phiền, chỉ là mang đồ ăn qua cho cháu thôi, sợ mấy cháu giữa trưa không có gì ăn."
Nói xong, bà đặt đồ ăn lên trên ghế. Khi cô đến gần, Hạ Nham túm chặt lấy góc áo của bà Ngô, đi theo sau lưng bà.
Phó Yến Yến đứng cạnh chiếc ghế đẩu nhìn thấy cậu, theo bản năng lùi lại một bước, cúi đầu, cắn chặt cánh môi.
Kim Tú Châu tuy khách sáo nhưng cũng sẽ không thật sự không đi lấy ghế, không những lấy ghế đến, mà còn cố ý dùng giẻ lau sạch, sau đó đặt ở cửa cho bà ngồi, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Cháu cũng chỉ mới đến thôi, trong nhà không có nước nóng, chiêu đãi không chu toàn rồi ạ."
Nụ cười trên mặt bà Ngô càng tươi hơn vài phần, vội vàng xua tay nói: "Thím biết mà, hai mẹ con ăn trước đi. Chủ yếu là thằng bé này nghe thấy bên này có tiếng động nên nóng lòng muốn về gặp ba mình."
Vừa nói, bà vừa đẩy Hạ Nham ra. Hạ Nham liếc mắt nhìn Kim Tú Châu một cái rồi vội vàng cúi đầu.
Dẫu sao bà Ngô vẫn có chút đau lòng thằng bé, thế nên mới mạo hiểm đắc tội người ta, cố ý đưa Hạ Nham đến đây để thăm dò một chút.
Nói thật, bà thực sự không đánh giá cao đối tượng lần trước Giang Minh Xuyên xem mắt. Cũng không phải nói người đó xấu xa hay gì cả, dù sao thì lần đó bà cũng chưa giắp mặt thấy người, cũng chỉ là nghe người ta nói thôi. Ai cũng nói người phụ nữ đó rất tốt, còn nói sau khi chồng người nọ mất, nhà chồng đã đối xử tệ bạc với người nọ như thế nào, người nọ đáng thương ra sao. Nhưng người nọ lại có thể từ giữa một đống họ hàng ác độc mà giữa được phần công việc của chồng mình ở trong nhà máy dệt, trở thành nhân viên chính thức, rồi bây giờ, không biết làm thế nào mà còn bám được vào vợ của đoàn trưởng, nhờ người ta giới thiệu cho mình một người trẻ tuổi đầy hứa hẹn như Giang Minh Xuyên nữa. Nhìn thế nào cũng không phải là người đơn giản.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


