Tiền Ngọc Phượng không dám cãi lại nửa lời, cúi đầu không rên một tiếng.
Bà Ngô thấy cô ấy như vậy thì tức giận nói: "Người khác nói gì là chuyện của người khác, cô đừng có ồn ào trong đó là được. Ít nhất thì cũng đừng xen vào chuyện của doanh trưởng Giang, làm người thì vẫn phải có chút lương tâm."
Tiền Ngọc Phượng nhỏ giọng phản bác: “Con cũng có nói gì đâu.”
Bà Ngô một chữ cũng đều không tin. Lúc trước, khi con trai bà muốn cưới đứa con dâu này, bà đã không mấy vui vẻ rồi. Nói nhiều, mắt thì ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào nhà người khác, trong nhà mà có phúc cũng bị nó nói thành không luôn rồi.
Tiền Ngọc Phượng có chút sợ mẹ chồng, muốn cứu vãn mà nói: "Không phải là con sợ thằng bé Hạ Nham sẽ phải chịu thiệt thòi sao? Đối tượng xem mắt lúc trước của doanh trưởng Giang thấy cũng tốt lắm mà, gặp ai cũng đều mỉm cười, vừa nhìn là đã khiến người ta thích rồi. Còn cái người mới tới này thì không biết như thế nào… ”
Nhìn thấy mẹ chồng đen mặt nhìn mình, giọng nói của Tiền Ngọc Phượng càng ngày càng nhỏ lại, không hiểu mình đã nói sai chỗ nào rồi.
Bà Ngô không muốn nói chuyện với cô ấy nữa, xua tay bảo cô ấy đi nhanh đi, chứ nhìn thấy cô ấy thì bà lại phiền lòng.
Đầu óc gì thế này, người hay cười thì là người tốt hả?
Tiền Ngọc Phượng tự giác vác giỏ rau đi tới căn bếp nhỏ bên cạnh, nào ngờ vừa bước vào liền nhìn thấy một cậu bé sáu, bảy tuổi đang dùng giẻ lau sạch bệ bếp, vì vóc người còn nhỏ nên phải kiễng mũi chân lên.
Cô ấy lập tức trở nên xấu hổ, gượng cười nói: "Tiểu Nham cũng ở đây à, Tiểu Quân đâu? Sao cháu không ra ngoài chơi với bạn?"
Hạ Nham quay đầu lại nhìn cô ấy, lắc lắc đầu, ngoan ngoãn nói: “Tiểu Quân theo mấy bạn kia ra ngoài chơi rồi ạ, cháu không thích chơi.”
Bà Ngô ở bên ngoài nghe vậy, trong lòng thở dài, nào có phải là không thích chơi, là bởi vì đứa nhỏ này quá hiểu chuyện, rõ ràng là nhỏ hơn Tiểu Quân nhà bọn họ hai tuổi mà đã biết phụ giúp làm việc trong nhà rồi.
Tiền Ngọc Phượng cũng không nghĩ nhiều, thấy cậu bé này ngoan ngoãn như vậy thì không khỏi mỉm cười nói: "Sau này cháu sẽ có mẹ kế rồi, cháu có vui không?"
Nói xong, cô ấy còn cố ý trêu cậu: “Mẹ kế rồi sẽ sinh em bé cho ba cháu, ba cháu sẽ không thương cháu nữa.”
Bà cụ ở bên ngoài vừa nghe được, sắc mặt tối sầm, tức giận đến mức hướng về phía phòng bếp mà mắng to: “Cô nói với cháu nó những chuyện này để làm gì hả? Rốt cuộc là thế nào cô cũng có biết đâu, mà dám ở đây khua môi múa mép nói bậy như vậy.”
Bà cảm thấy con dâu mình đúng là đồ óc heo, có cái gì đều nói bậy ra ngoài hết.
Tiền Ngọc Phượng sợ tới mức rụt vai lại, biết mình lại nói sai rồi, cô ấy vội vàng pha trò cứu vãn với cậu nhóc: “Thím chỉ nói bậy thôi, cháu đừng để ý.”
Hạ Nham lắc lắc đầu, cố nở nụ cười trên mặt: "Cháu biết."
Bà Ngô hít một hơi, nghiêm mặt nói với cô ấy: "Giữa trưa làm thêm hai món đi, để lát nữa mẹ dẫn thằng bé qua rồi mang qua luôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


