Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau bữa cơm trưa.
Ánh mặt trời ấm áp rọi xuống đỉnh đầu.
Hai người sánh vai đi trên con đường nhỏ.
Nguyễn Hiểu Đường vẻ mặt thẹn thùng, tay lúng túng kéo dây túi vải màu trắng.
Cô liếc trộm, thật cẩn thận dùng khóe mắt ngắm nhìn gương mặt nghiêng của người đàn ông bên cạnh.
Anh lớn lên tuấn tú, tinh thần phấn chấn.
Dáng người cao lớn, vạm vỡ mạnh mẽ.
Chiều cao 1m65 của cô đứng cạnh anh trông chẳng khác nào chim nhỏ nép vào người.
Phát hiện anh sắp nghiêng đầu lại, cô vội vàng rụt mắt về, giả vờ nhìn thẳng phía trước.
Trong lòng không ngừng cầu nguyện: Đừng phát hiện, đừng phát hiện...
"Anh có thể gọi em là Hiểu Đường không?"
Câu này rõ ràng là xin phép, nhưng lúc nãy anh đã tự tiện gọi rồi.
Nguyễn Hiểu Đường khẽ mím môi, mũi khẽ hừ ra một tiếng, nhẹ đến mức như mèo con làm nũng, khiến người nghe ngứa ngáy trong lòng.
Anh đánh bạo nâng tay lên, định nắm lấy bàn tay nhỏ của cô gái bên cạnh.
Nhưng đến giữa chừng lại cảm thấy không ổn, đành rút về.
"Hiểu Đường, em thấy anh là người thế nào?"
Chu Tinh Trạch bất ngờ dừng bước, xoay người nghiêm túc nhìn cô hỏi.
Vẻ mặt anh rất đỗi chân thành, như thể đây là vấn đề vô cùng quan trọng, cần phải được trả lời thật cẩn thận.
Cô gái trước mặt đỏ mặt như hoa đào, ánh mắt lúng túng nhìn mũi chân, không dám ngẩng đầu đối diện anh.
Sự im lặng kéo dài khiến Chu Tinh Trạch càng thêm bối rối.
Trong lòng anh bùng lên một cảm xúc mãnh liệt, muốn gấp rút nghe được câu trả lời từ cô.
Không kìm được, anh siết nhẹ vai cô, giọng hơi gấp:
"Em thấy anh là người thế nào? Làm chồng được không? Không... là làm đối tượng, có thích hợp không?"
Chu Tinh Trạch khom người xuống, ánh mắt kiên định, nhìn cô chăm chú.
Hành vi thế này ở thời đại tư tưởng còn bảo thủ, đúng là khác người, thậm chí có thể xem là khá thô lỗ.
Nhưng với Nguyễn Hiểu Đường – người xuyên không từ thế giới hiện đại – thì...
Việc anh vội vàng thổ lộ tình cảm, thậm chí có phần bá đạo, lại khiến cô thấy... rất soái.
Bờ vai bị anh bóp đến đau, cô mở to đôi mắt long lanh, không rõ là bị dọa hay đau mà tròn xoe thế kia.
Vẻ bất lực đáng yêu ấy khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng mà xót xa.
"Xin lỗi... anh không cố ý, là anh..."
Nam nữ thụ thụ bất thân, anh lẽ ra không nên thô lỗ như vậy. Trong lòng anh đầy hối hận.
Tai anh đỏ ửng, vội vàng quay đầu đi chỗ khác.
Dáng vẻ đơn thuần ấy lọt hết vào mắt Nguyễn Hiểu Đường.
Cô nhịn không được bật cười khẽ: "Xì..."
Không trả lời, cô hỏi ngược lại: "Anh thích em à?"
Chu Tinh Trạch sững người, không ngờ cô lại hỏi thẳng như vậy.
Không chút do dự, anh gật đầu: "Anh thích em."
"Vậy thì mình cứ thử hẹn hò xem sao. Nếu hợp thì tiến tới, không hợp thì ai về nhà nấy, ai nấy tìm mẹ mình. Sao nào?"
"Một lời đã định!"
Chu Tinh Trạch ngạc nhiên nhìn Nguyễn Hiểu Đường, không ngờ cô gái bề ngoài dịu dàng, lại nói chuyện sảng khoái như vậy.
Tư tưởng cởi mở, hoàn toàn không giống với các cô gái bảo thủ ở thời đại này.
Anh không khỏi nhìn cô bằng con mắt khác.
"Nhà em ở đâu? Để anh đưa về, được chứ?"
Nguyễn Hiểu Đường vốn định từ chối ngay.
Dù sao cô cũng là người dân quê, cha mất sớm, ba mẹ con nương tựa nhau sống, chỉ đủ ăn qua ngày.
Đàn ông miệng nói không để ý đến hoàn cảnh nhà gái, nhưng một khi tận mắt nhìn thấy cái nghèo khó, chắc chắn trong lòng sẽ nảy sinh do dự.
Nên nếu Chu Tinh Trạch thực sự để ý, thì khi về tới nhà cô sẽ không chút do dự mà quay đầu đi, tuyệt đối không ôm lấy cơ hội như kẻ chết đuối bám lấy cọng rơm.
Lần này, xem như là một bài kiểm tra cho anh.
"Nhà em ở nông thôn, từ thành phố ngồi xe bò cũng mất bốn tiếng, đường về gập ghềnh khó đi. Anh lớn lên trong thành phố, liệu có chịu được khổ không?"
"Anh là bộ đội, khổ gì cũng chịu được. Em phải tin anh. Đưa em về là tấm lòng của anh. Để anh đi mượn xe, đảm bảo trời chưa tối sẽ đưa em về tận nhà."
Chu Tinh Trạch không chịu nổi việc bị nghi ngờ nhân phẩm, nhất là bởi người con gái khiến anh vừa gặp đã động lòng.
Chết cũng được, đổ máu cũng xong, đối tượng không thể để vuột mất!
---
“Các đồng chí! Chiến hữu! Tin siêu lớn! Tin siêu lớn đây nè!”
Trong phòng, Triệu Vệ Quốc và Tiêu Kiện đang chơi cờ tướng, giằng co đến thời khắc quyết định sống còn.
Chỉ một nước nữa thôi là có thể phân thắng bại...
Vậy mà bị cái thằng trời đánh kia phá đám.
Tiêu Kiện giận dữ trừng mắt nhìn Tôn Minh – thủ phạm đạp cửa – lời nói đầy uy hiếp.
Hứng thú bị cắt ngang, hai người không còn tâm trí chơi tiếp.
Họ liếc nhìn nhau, đồng loạt đứng dậy, một người chặn tay, một người lao vào chuẩn bị cho hắn ăn đòn.
"Ai ai! Các anh đừng nóng, em có tin siêu hay! Bảo đảm hai anh nghe xong sẽ rất hứng thú!"
Tôn Minh thấy tình hình bất lợi, lập tức tung chiêu dụ dỗ.
“Đừng có úp mở! Mau nói! Nếu không phải tin sốt dẻo thật, thì chuẩn bị giặt vớ cho tụi này hai tuần! Không đồng ý thì khỏi ra khỏi cửa!”
“Vệ Quốc nói đúng! Phản kháng là thêm một tuần nữa!”
“Đoàn trưởng mình có đối tượng rồi!!!”
Cả phòng lập tức im phăng phắc.
Ba người đưa mắt nhìn nhau, khó tin đến mức há hốc mồm.
Một lúc sau mới hoàn hồn.
Tiêu Kiện lẩm bẩm: “Đoàn trưởng mình xưa giờ luôn rất lạnh lùng với phụ nữ, ngay cả mỹ nhân trong đội tuyên truyền cũng bị anh ấy từ chối thẳng mặt... Vậy mà bây giờ lại có đối tượng? Không lẽ là tiên nữ hạ phàm?”
Triệu Vệ Quốc bực bội nói: “Sáng nay ảnh đi xem mắt mà, không ngờ nhanh vậy đã... chốt kèo!”
Tôn Minh khẳng định: “Tôi nghe chính tai! Đoàn trưởng chạy thẳng tới văn phòng của tham mưu trưởng, xin mượn xe đơn vị để đưa đối tượng về nhà!”
Vừa mới có đối tượng đã xa xỉ vậy rồi.
Khác hẳn với phong cách ngày thường điềm đạm của anh.
Tiêu Kiện hỏi: “Tham mưu trưởng cho mượn thật à?”
Tôn Minh gật đầu: “Cho rồi!”
Triệu Vệ Quốc ngửi ra có gì đó bất thường, vội truy hỏi: “Đối tượng của đoàn trưởng là con gái nhà nào vậy? Phải là thiên kim tiểu thư chứ không thì...”
“Không rõ nữa, tôi chỉ nghe được đến đó thì bị anh em ca trực gọi đi thay ca rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)