Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đồng chí, xin hỏi ngài muốn dùng gì ạ?”
Trong lúc lơ đãng, ánh mắt anh lướt qua tấm kính trong suốt, chợt bắt gặp một bóng dáng nhỏ nhắn.
Chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, chưa kịp nhìn rõ, người ấy đã biến mất không dấu vết.
Chỉ còn lại sắc lam linh động ấy lẩn quẩn trong tim anh, khiến giữa chân mày anh vẫn còn vương chút mất mát chưa tan.
Ngay lúc đó, một cô gái mặc váy liền màu thủy lam nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, dáng đi uyển chuyển, từng bước chậm rãi.
Khuôn mặt non nớt, ngây thơ nhưng ánh mắt lại kiên định. Cô đứng ở cửa, dáo dác nhìn quanh, như thể đang tìm ai đó.
“Sao lại là cô ấy?”
“Chẳng lẽ... cô cũng đến đây xem mắt?”
Một ý nghĩ táo bạo vụt qua trong đầu anh.
Anh suýt chút nữa đứng bật dậy vì kích động... rồi lại chán nản ngồi xuống.
Đối tượng xem mắt hôm nay của anh không phải là cô ấy.
Trong tay anh đang cầm tấm ảnh đen trắng, rõ ràng là một cô gái khác.
Người không có liên quan thì sẽ không tổn thương. Hôm nay, anh thật sự đã tính sai.
Lẽ ra, anh không nên đến đây, không nên lãng phí thời gian này.
Chờ khi cô gái kia đến, anh sẽ thành thật xin lỗi, nói rõ chỉ có thể làm bạn bè, như vậy coi như có lời giải thích với hai bên gia đình.
Anh gấp thực đơn lại: “Đồng chí, lát nữa nếu cần tôi sẽ gọi thêm.”
“Vâng, đồng chí.”
Nguyễn Hiểu Đường đẩy cửa bước vào quán ăn quốc doanh, nhón chân nhìn từng bàn có thanh niên ngồi, đi một vòng quanh cũng không thấy ai mặc quân phục.
Sáng nay cô mới biết đối tượng xem mắt là một quân nhân.
Chiếc xe bò vừa rời khỏi thôn chưa được bao xa thì bà mối đã thở hồng hộc, đạp xe đuổi theo chỉ để báo tin quan trọng này.
Nhưng nhìn khắp một lượt, cô không hề thấy ai mặc quân phục.
Hay là hôm nay anh ấy mặc thường phục để giữ kín chuyện?
Thế thì khó rồi.
Trong tay cô chỉ biết tên và chức vụ, đến một tấm ảnh nhỏ cũng không có.
Biết tìm ai đây?
Chẳng lẽ muốn cô – một cô gái hiền lành – lại phải bỏ hết thể diện, đi hỏi từng người một? Thật mất mặt!
Bà mối này đúng là không đáng tin!
Khi cô đang bối rối không biết xoay xở thế nào, ánh mắt vô tình bắt gặp một cô nhân viên phục vụ trông có vẻ dễ gần.
Cô mỉm cười nhẹ nhàng, tiến lại gần thì thầm vài câu.
Cô nhân viên gật đầu đồng ý, rồi lớn tiếng gọi:
“Xin hỏi ai là đồng chí Chu Tinh Trạch? Có người tìm!”
“Cảm ơn đồng chí.”
“Không có gì, đây là việc tôi nên làm.”
Cô phục vụ vui vẻ chạy về phía bếp.
Chu Tinh Trạch, lúc ấy đang rầu rĩ, nghe thấy tên mình liền đứng dậy như phản xạ, giọng rõ ràng: “Tôi là Chu Tinh Trạch!”
Hai ánh mắt lập tức tìm đến nhau.
Ngơ ngác đụng phải kiên nghị.
Khoảnh khắc ánh nhìn giao nhau...
Khuôn mặt thanh tú của cô gái ấy, ngay lập tức khắc sâu trong lòng anh.
Phanh phanh phanh
Trái tim bắt đầu dao động, mất kiểm soát, cuồng loạn.
Không muốn để lại ấn tượng không tốt, anh lập tức thu hồi ánh mắt, sống lưng thẳng tắp, ngồi ngay ngắn trở lại.
Khóe mắt vẫn liếc thấy cô đang tiến lại gần, từng bước nhẹ nhàng.
Khoảng cách càng gần, trái tim anh càng rối loạn.
Anh cắn nhẹ môi, lông mày rậm khẽ nhíu.
Đây không phải là lần đầu tiên anh đi xem mắt. Trước đây anh luôn bình tĩnh, không hề dao động.
Nhưng lần này... thật kỳ lạ.
Ngay từ ánh nhìn đầu tiên, dường như trong tim anh bị buộc chặt bởi một sợi dây vô hình, kéo anh về phía cô.
Càng kháng cự, sợi dây càng siết chặt.
Cảm xúc căng thẳng khiến anh khó thở.
Anh là một chiến sĩ, được tổ chức rèn luyện, luôn chấp hành mệnh lệnh nghiêm ngặt.
Lên chiến trường có thể xông pha không chớp mắt.
Vậy mà giờ đây... lại lén lút liếc nhìn một cô gái.
Thật là tệ hại.
Nguyễn Hiểu Đường lo lắng nắm chặt dây túi xách màu trắng, như một con mèo nhỏ nhẹ nhàng ngồi vào ghế đối diện.
Người đối diện vẫn lạnh lùng, mặt nghiêm nghị, lông mày dựng đứng, khí thế như muốn cảnh báo "Đừng chọc tôi!"
Cô khẽ nuốt nước bọt, nhìn vẻ mặt không mấy vui vẻ của đối phương, đành cúi mắt, mím môi, hai tay đặt chồng lên nhau trên bàn, không nói một lời.
Chu Tinh Trạch lấy hết dũng khí, ngẩng đầu nhìn sang...
Lại càng thấy rối.
Cô hình như rất sợ anh.
Từ nãy đến giờ, anh luôn ngồi ngay ngắn, không dám nhìn thẳng để tránh làm cô thấy khó chịu.
Rõ ràng anh chưa hề làm gì quá đáng.
Tại sao cô lại sợ anh?
“Đồng chí, chào cô. Tôi là Chu Tinh Trạch.”
Anh chủ động mở lời, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
“Chào anh, tôi là Nguyễn Hiểu Đường.”
Giọng nói cô nhẹ nhàng như cơn gió xuân tháng ba, thoáng qua bên tai anh.
Nghe mà dễ chịu vô cùng.
Anh tưởng như thế sẽ khiến không khí bớt căng thẳng...
Nào ngờ sau đó lại là một khoảng lặng như chết.
Cô gái đối diện không nói thêm một lời.
Chu Tinh Trạch căng thẳng đến mức như kiến bò trên chảo nóng.
Anh từng đọc bao nhiêu binh thư, bao nhiêu danh tác văn học, vậy mà lúc này lại chẳng áp dụng được gì.
“Đồng chí, hai người tới rồi, có thể gọi món được chưa?”
Một cô phục vụ tiến đến, nhìn qua đã đoán được đây là một đôi đi xem mắt.
Nhanh nhẹn đưa thực đơn cho cô gái, còn nháy mắt ra hiệu cho phía bên kia.
“Đồng chí thích ăn gì thì cứ gọi, tôi dễ ăn, gì cũng được.”
Chu Tinh Trạch hạ thấp giọng, cố gắng tỏ ra thân thiện.
“Anh gọi đi, tôi ăn gì cũng được.”
Nguyễn Hiểu Đường khẽ nói, đẩy thực đơn lại, mắt vẫn không dám nhìn thẳng anh.
“Đồng chí, người ta còn thẹn thùng kìa.”
Cô phục vụ cười trêu chọc khiến khuôn mặt trắng hồng của Nguyễn Hiểu Đường đỏ rực tận mang tai.
“Vậy tôi gọi nhé: một nồi bao tử, cà tím xào, gà Cung Bảo, khoai lang chiên... Những món này em có ăn được không?”
“Ừm.”
Cô gái khẽ đáp như tiếng muỗi, mặt càng đỏ hơn.
Thì ra con gái khi thẹn thùng lại đáng yêu đến vậy.
Chu Tinh Trạch mắt thì giả vờ dán vào thực đơn, thực chất luôn liếc nhìn khuôn mặt xinh đẹp kia.
Từng biểu cảm nhỏ đều thu hết vào mắt.
“Món chính, em ăn cơm hay bánh bao?”
“Cơm.”
Lòng cô chợt thấy khó chịu.
Thầm hứa với lòng, chỉ cần cô còn ở đây, nhất định sẽ lo cho gia đình thật tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




