Công phu trên tay Trương Trình Xuyên còn là theo anh cả học, lúc anh cả không trở về anh đều tự mình luyện, anh cả trở về thì hai anh em đối chiến, cho nên Trương Trình Xuyên thật sự không phải phế vật gì.
Chính là vì có anh cả anh thúc giục, Trương Trình Xuyên mới có thể ngẫu nhiên vào núi săn vài thứ tới chợ đen đổi tiền. Tính cách của anh không thích hợp làm lính, nhưng thân thủ tốt cũng là chuyện tuyệt đối có ích, Trương Trình Xuyên sẽ không từ chối huấn luyện.
Trương Trình Xuyên dẫn theo Trần Hạ Nguyệt tiếp tục đi, mấy cô gái trẻ tuổi bên kia nhìn thân ảnh bọn họ nghị luận sôi nổi.
“Dáng dấp rất xinh đẹp nhỉ, trách không được thân thể không tốt mà Trương Trình Xuyên còn nguyện ý cưới.” Một cô gái trẻ mười bảy mười tám tuổi bĩu môi nói.
"Ai, Hiểu Mộng, cậu nói người phụ nữ người thành phố này tại sao lại muốn gả cho tên rảnh rỗi Trương Trình Xuyên này chứ?”
“Có lẽ là vì thân thể cô ta không tốt, người thành phố không muốn cưới, chỉ có thể tìm một tên vô lại ở nông thôn.” Cô gái xinh đẹp tên Hiểu Mộng khinh miệt nói.
Thời đại này cô gái nông thôn từng người từng người đều muốn gả vào trong thành, các cô vẫn là lần đầu tiên thấy cô gái trong thành gả đến nông thôn, thậm chí gả cho một tên vô lại không học vấn không nghề nghiệp.
Vợ của anh trai Trương Trình Xuyên là Trương Trình Nhạc cưới cũng là người thành phố, nhưng Trương Trình Nhạc làm lính. So với tên vô lại Trương Trình Xuyên này tốt hơn nhiều lắm, cho nên mọi người không cảm thấy kinh ngạc.
Nhưng chuyện Trương Trình Xuyên cưới vợ trong thành phố, khiến cho đại đội Vân Hà thậm chí đại đội bên cạnh đều rất kinh ngạc.
"Nói cũng đúng, hình như nghe nói thân thể cô ta không tốt, không cẩn thận có thể sẽ thật sự đi mất. Cô vợ như vậy nhà ai muốn chứ? Người thành phố khẳng định không muốn, cho nên cũng chỉ có thể gả cho tên vô lại Trương Trình Xuyên này." Cô gái mười bảy mười tám tuổi nói chuyện trước đó "chợt đại ngộ" nói.
“Đúng rồi Thu Cúc, hôn sự của cô cũng đã định rồi nhỉ? Đối phương là người như thế nào?”
“Đối tượng trong nhà tôi là chiến sĩ bộ đội thôn bên cạnh.” Cô gái mười bảy mười tám tuổi tên Thu Cúc có hơn thẹn thùng nói.
“Làm lính à? Vậy đối tượng của cô có chức vị gì?”
“Là ban trưởng.”
“A? Ban trưởng à? Hình như đối tượng của Hiểu Mộng còn là trung đội trưởng.”
“Tôi lớn lên lại không đẹp bằng Hiểu Mộng.”
Cho dù trước mặt không nói gì, nói thầm gì đó, hoặc là nghị luận trong lòng, ai có thể ngăn cản được chứ?
"Hay là lát nữa chúng ta bỏ Hương Quả lên núi đi?" Trần Hạ Nguyệt đi theo bên cạnh Trương Trình Xuyên, vừa đi vừa nói.
Bận tâm đến thân thể Trần Hạ Nguyệt không tốt, trái tim không gánh vác được vận động quá mãnh liệt, cho nên Trương Trình Xuyên đi chậm chút để Trần Hạ Nguyệt có thể đuổi kịp, sẽ không quá mệt mỏi tới mức trái tim không gánh vác được.
Trần Hạ Nguyệt cũng rất hưởng thụ, lúc trước đơn thuần là xem trọng tướng mạo và dáng người của Trương Trình Xuyên, hiện tại tính tình săn sóc của Trương Trình Xuyên cũng làm cho trong lòng Trần Hạ Nguyệt ấm áp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)