Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Kinh Hàn chẳng nhìn ra cô vui vẻ chỗ nào. Tuy rằng lúc nào cũng nói năng ôn tồn, trông có vẻ nũng nịu, nhưng lại không hề có thói xấu của tiểu thư đài các.
Cô không coi thường người khác cũng không hống hách, ngược lại rất văn tĩnh khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Nhưng anh cảm thấy Lâm Thư Dung không bộc lộ suy nghĩ thật sự, ngay cả chuyện ăn uống cũng vậy.
Hôm nay anh thỉnh thoảng có để ý, cô gái này gắp thức ăn rất nhiệt tình, nhưng lại rất ít đụng đến những món lương thực chính như bánh bột ngô hay màn thầu.
Liên tưởng đến đồ ăn hai ngày nay anh đưa sang, anh nghĩ, không phải Lâm Thư Dung ăn ít, mà là đồ ăn không hợp khẩu vị.
Nhưng cô không nói ra, chỉ lẳng lặng ăn, dù ăn ít nhưng không hề tỏ vẻ bất mãn.
Thẩm Kinh Hàn nhìn ra được, Lâm Thư Dung là người rất biết để ý đến cảm nhận của người khác, rất lễ phép.
Mặc dù cuộc sống hằng ngày của cô có phần "tiểu thư", nhưng cô lại khiêm tốn, kín tiếng, không ngạo mạn, cách cư xử với mọi người cũng rất khéo léo.
Người như vậy, dù nếp sống có giống tiểu thư nhà tư bản thì cũng không khiến người ta thấy khó chịu. Thẩm Kinh Hàn nghĩ thầm, bỗng thấy ưu điểm của cô cũng nhiều phết.
"Lát nữa tôi đưa cô về trước, sau đó sẽ mang nồi, chậu tắm và bếp lò qua cho cô. Tôi..." Thẩm Kinh Hàn khựng lại một chút: "Tôi giúp cô nhóm bếp, cô nhớ thay than tổ ong là được, đừng để lửa tắt, cô biết thay than không?"
Lâm Thư Dung: "..."
Cô không biết làm việc nặng, nhưng không có nghĩa là thiếu kiến thức thường thức. Cái thứ này chưa làm bao giờ thì cũng từng thấy qua rồi, thay than mà cũng không biết thì coi thường cô quá đấy.
Lâm Thư Dung mỉm cười, giọng nói mềm mại: "Đoàn trưởng Thẩm khéo đùa, cái này đến đứa trẻ lên ba cũng biết mà."
"Ấy ấy ấy, đừng, tuyệt đối đừng, tôi tự giặt, tôi tự làm được. Dù sao cũng không bẩn, vò qua loa là được, anh đừng gọi người." Lâm Thư Dung trừng to mắt, giọng điệu hơi kích động.
Cô còn muốn giữ chút thể diện. Hơn nữa, đây không phải người mình bỏ tiền ra thuê, cô làm gì có mặt mũi để nhờ mấy người đó giặt đồ giúp.
Vả lại giặt quần áo cũng chỉ có thế, vò qua loa cho sạch bọt xà phòng rồi vắt khô đem phơi là được. Cô ít phải làm việc nhưng không có nghĩa là không biết làm.
Chỉ là khi kiếm được tiền rồi thì cô thích hưởng thụ, việc gì thuê người làm được thì tội gì phải tự mình chịu khổ.
Hồi đó cô học đại học ở Bắc Kinh bận rộn lắm, vừa cày cuốc học tập vừa làm thêm kiếm tiền, về nhà chỉ muốn nghỉ ngơi.
Đâu còn tâm trí đun nước tắm, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa. Bỏ ra năm hào một ngày thuê người mà đổi lại được sự sung sướng thì cô thấy quá hời.
Hai người về đến khu nhà người nhà quân nhân, Thẩm Kinh Hàn đưa cô lên lầu. Lâm Thư Dung vẫn như mọi khi, đi đến đâu hút ánh nhìn đến đó, mọi người trong khu tập thể đều hóng hớt nhìn chằm chằm suốt dọc đường.
Thẩm Kinh Hàn đưa đến cửa rồi đi xuống. Lâm Thư Dung sau đó bưng chậu nước, sữa tắm các thứ xuống nhà tắm công cộng dưới tầng một để tắm rửa trước.
Khoảng nửa tiếng sau, Lâm Thư Dung mới thong thả bưng chậu quay lại, bên trong còn có quần áo cô đã giặt qua, định mang về phơi.
Cô phơi quần áo ở một gian phòng khác trong nhà. Khu nhà ống này đa số các căn hộ đều là hai phòng ngủ một phòng khách.
Thẩm Kinh Hàn không ở cùng cô nên trống ra một phòng, cửa sổ bên đó khá lớn, có một thanh sào vươn ra ngoài, phơi ở đó sẽ không bị ám mùi dầu mỡ nấu nướng của nhà người khác ngoài hành lang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)