Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mấy thím bắt đầu nghi ngờ liệu lần này tác hợp có phải là sai lầm hay không. Cô gái này mà sống lâu dài ở biên phòng thì chẳng phải là làm khổ người ta sao? Làm vợ quân nhân vất vả lắm, bên này cũng không có người nhà giúp đỡ.
Ở khu gia binh đều là một mình lo liệu cho gia đình nhỏ, lỡ như người đàn ông trong nhà đi làm nhiệm vụ, mười ngày nửa tháng mới về thì còn coi là sớm, có người đi nhiệm vụ hơn nửa năm, thậm chí là cả năm trời.
Vợ lính một mình chăm con, tự tay làm mọi thứ, chuyện vụn vặt trong cuộc sống nhiều lên cũng đủ mệt bở hơi tai.
Cô gái nhỏ này vừa nhìn đã biết không chịu được khổ, nếu cứ cố tác hợp, chẳng phải là hại người ta sao?
Ánh mắt mấy thím đều đang âm thầm trao đổi ý kiến.
Một người trong đó cười nói: "Không ngờ người nhà em lại tư tưởng tiến bộ thế, cũng tốt. Tay em trắng trẻo thế này, ở nhà chắc không phải làm việc gì đâu nhỉ?"
Ánh mắt Lâm Thư Dung hơi sáng lên. Cơ hội tới rồi, đây chính là cơ hội!
Nếu như cô nói mình được nuông chiều từ bé, không biết làm việc, thì không chỉ đám phụ nữ này cảm thấy cô không hợp, mà có khi Thẩm Kinh Hàn cũng càng kiên định chuyện ly hôn hơn.
Cô cũng lười phải đối phó với mấy bữa tiệc tùng kiểu này, đỡ bị đám "nhân sĩ nhiệt tình" này cứ lăm le ngăn cản chuyện ly hôn.
"Nói ra không sợ các chị chê cười, em gần như chẳng động tay làm việc gì cả." Lâm Thư Dung mỉm cười e lệ.
"Ba mẹ em từ nhỏ đã không cho em động tay động chân, hễ em quét cái nhà hay rửa cái bát là các anh em lại bị mắng vì chăm sóc em không tốt. Em không biết nấu cơm, cũng rất ít khi tự giặt quần áo. Lúc đi học đại học, em thuê nhà ở bên ngoài, có thuê chị hàng xóm giúp dọn dẹp nhà cửa."
Lời này vừa thốt ra, không chỉ đám phụ nữ im bặt, mà ngay cả cánh đàn ông đang uống rượu bên kia cũng lặng thinh.
Nếu không phải nghe nói tổ tiên ba đời nhà cô đều là bần nông chính gốc, là cô gái bước ra từ vùng khỉ ho cò gáy, thì ai cũng tưởng đây là đại tiểu thư nhà tư bản nào đó, đi học mà còn thuê người giúp việc.
Ánh mắt mấy ông đàn ông đang uống rượu nhìn Thẩm Kinh Hàn cũng khác hẳn: Thằng nhóc này xui xẻo rồi.
Thảo nào cô gái này đòi ly hôn, với cái kiểu đại tiểu thư sống trong nhung lụa thế này, làm sao chịu nổi cảnh sống lâu dài ở vùng biên giới, đây chẳng phải là tự tìm khổ sao.
Lâm Thư Dung thấy sắc mặt mọi người thay đổi thì thầm hài lòng. Bữa cơm này cô biết rõ là để tác hợp cho cô và Thẩm Kinh Hàn, câu này nói ra, chắc mấy "nhân sĩ nhiệt tình" này sẽ bớt lo chuyện bao đồng đi.
Lý Hồng Mai phản ứng nhanh nhất, bà ấy cười gượng gạo, tiếp tục chào mời mọi người: "Đều ngẩn ra đấy làm gì, thức ăn nguội hết rồi, nguội hết rồi..."
Cơm nước xong xuôi, hàn huyên vài câu chuyện nhà cửa với đám phụ nữ kia xong, lúc đi ra ngoài thì đã khoảng tám giờ tối.
Thẩm Kinh Hàn rút kinh nghiệm chuyện hôm qua, ngược lại đi chậm chờ cô cùng đi, đưa cô về nhà trước rồi mới quay lại ký túc xá.
Suốt dọc đường hai người đều không nói chuyện, không khí lờ mờ toát ra vẻ gượng gạo.
Lâm Thư Dung nhìn bóng dáng cao lớn bên cạnh, luồng khí thế sắc bén toát ra từ trên người sĩ quan quân đội giống như lưỡi kiếm lạnh lẽo, muốn thu cũng không thu lại được.
Khiến người ta đứng trước mặt anh luôn có cảm giác như đang phải ngước nhìn. Nói ngắn gọn thì khí trường của đối phương quá mạnh, làm người ta thấy không được tự nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


