Nghiên cứu hai ngày, mà cũng không hiểu rốt cuộc mình muốn tìm cái gì. Toán học, ngữ văn cô đã xem qua. Cũng không tìm thấy manh mối gì. Thôi vậy, hôm nào rảnh lại lật sách địa lý, lịch sử tìm xem sao.
Chủ yếu là Minh Tử không có niềm tin vào sách lịch sử thời này, do người thắng viết, thật sự không chính xác. Chẳng muốn nhắc đến.
Mùng hai, bữa chiều lại ăn sớm, vì tối còn một bữa nữa, là bữa ăn mặn đầu tiên sau khi tiễn thần.
Vì sắp được ăn mặn, sau bữa cơm chiều đã bắt đầu hầm thịt. Thịt đã được mang về từ trước Tết, đã rã đông xong. Cũng đã được rửa sạch sẽ, chỉ cần cho vào nồi nấu là được. Một bên còn phải gói bánh chẻo ăn tối, cuối cùng cũng có thể cho thịt và hành hoa vào làm gia vị.
Ba ngày ăn chay này khiến Minh Tử phục sát đất, cuối cùng cũng hiểu được "canh thanh nước lã" trong sách nói có nghĩa là gì. Chút dầu mỡ ăn trước Tết trong bụng đã bị tiêu hóa sạch sẽ, hai ngày nay Minh Tử cảm thấy người mềm nhũn, đói đến mức không còn sức lực. Không phải do ăn ít cơm, mà thực sự là nó không đủ no.
Tối mùng hai, trời tối hẳn là phải tiễn thần. Lấy oản dâng lễ trên bàn thờ xuống, cất lư hương đi. Đốt ít tiền giấy trước gia phả, nói vài câu may mắn, rồi mời tổ tiên năm sau lại về đón Tết. Sau đó ông nội dẫn bố và anh cả Minh Tử cầm đèn lồng đi ra ngoài, phải tiễn đến tận mộ tổ. Rồi dập đầu trước mộ tổ tiên mới coi như hoàn thành toàn bộ nghi lễ tiễn thần.
Từ trước đến giờ, cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình cũng có lúc ăn uống ngấu nghiến như vậy. Nhưng thực sự là hai kiếp người cũng chưa bao giờ cảm thấy bánh chẻo ngon đến thế. Thịt luộc, chấm với nước dưa muối pha tỏi băm mà cũng có thể ngon đến vậy. Còn món cá đó nữa, kiếp trước Minh Tử chưa bao giờ ăn cá nhiều xương, vì ngại phiền. Thâm chí cá ít xương cũng phải được xử lý sạch sẽ, thì cô mới ăn. Bữa ăn này, đến xương cá cô cũng suýt ăn luôn.
Xem đứa trẻ đáng thương này bị đói đến mức nào cơ chứ.
Mùng ba không có việc gì, chị cả lại bắt đầu giúp mẹ chuẩn bị đồ ăn, sắp có người đến nhà chúc Tết. Cô họ cũng sắp về nhà mẹ đẻ. Phải chuẩn bị trước đồ ăn đãi khách chứ.
Truyền thống mỗi nhà mỗi khác, nhà họ Quan mùng hai đã tiễn thần, có nhà mùng ba mới tiễn. Hơn nữa, trong dịp Tết, ngày lẻ sẽ không ra ngoài thăm họ hàng.
Vì vậy, mùng ba không có việc gì.
Minh Tử vẫn chăm chỉ lật sách giáo khoa của chị ba. Các anh chị ai cũng cười cô, nói cứ như là cô đọc hiểu được vậy, xem chăm chú thế. Ông nội thấy Minh Tử xem chăm chú, thì lập tức nói, đợi qua Tết, rảnh rỗi sẽ dạy Minh Tử nhận biết mặt chữ. Bố mẹ không ai biết chữ, đến đời Minh Tử, mẹ coi trọng nhất chính là việc học của con cái. Dù nhà có khó khăn thế nào cũng cho con đi học.
Mùng bốn, chưa đến trưa, quả nhiên cô họ đã về, dẫn theo hai đứa con, nói là trời vừa sáng đã từ nhà xuất phát, đi mấy tiếng đồng hồ mới về đến nơi. Hai đứa trẻ một đứa 15 tuổi, một đứa 12 tuổi, còn ba đứa nhỏ hơn, không đi xa được, ở nhà không dẫn theo.
Mẹ cho hai đứa trẻ mỗi đứa một hào tiền mừng tuổi. Cô họ muốn cho mấy đứa nhà Minh Tử tiền mừng tuổi, mẹ không cho nhận. Nhà cô họ đông người, bố chồng bà ấy có ba anh em, vì không xây nổi nhà nên vẫn ở chung, hai mươi mấy người sống trong ba gian nhà đất nhỏ, bố chồng làm chủ, mẹ chồng quản lý tiền bạc, vốn dĩ trong tay bà ấy không có mấy đồng.
Mỗi lần về nhà mẹ đẻ, chắc chắn bà ấy sẽ ở lại mấy ngày, ít nhất ở nhà cũng được ăn no. Trước đây khi chị cả còn nhỏ, cô họ về nhiều hơn, không chỉ để được ăn no, mà còn để về giúp mẹ Minh Tử làm việc nhà.
Nhà không đủ chỗ ở, ông nội dẫn hai đứa cháu ngoại đi chen chúc trên cái giường sưởi lớn của đội sản xuất. Cái giường sưởi lớn của đội sản xuất, vào tháng giêng, tình hình cũng giống như ở nhà, họ hàng đến thăm nhiều, nhà không đủ chỗ ở, đến đội sản xuất chen chúc.
Mẹ Minh Tử sức khỏe không tốt là thật, nhưng bà rất kiên cường. Ngày thường trong nhà ngoài ngõ luôn được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng. Đối nhân xử thế, tuy là lợi hại không sai, nhưng bà phân rõ phải trái, cũng thích giúp đỡ người khác. Mối quan hệ với mọi người rất tốt.
Không chỉ họ hàng thích đến nhà chơi, các trưởng bối thích đến nhà, mà cả những người họ hàng xa không biết bao nhiêu đời, các cán bộ trong đội, trong xã, khi xuống thôn công tác được phân cơm, cũng thường được phân đến nhà Minh Tử. Có lúc người ta trực tiếp nói với đội, không cần phân cơm nữa, cứ đến nhà cậu cả nhà họ Quan ăn. Cậu cả nhà họ Quan chính là bố Minh Tử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


