Sau khi sắp xếp xong xuôi toàn bộ lương thực, dầu và gạo mì mua buổi sáng, căn bếp trở nên đầy đặn hơn hẳn. Xung quanh bệ bếp, hũ dầu, vại muối… tất cả đều được lấp đầy một nửa, trông đỡ lạnh lẽo hơn và có vài phần hơi thở của cuộc sống.
Triệu Quốc Cường nhìn cũng rất ưng ý. Anh nói: "Mua rau xanh bên ngoài cũng đắt, anh cứ đổi trực tiếp với mấy chị em quân nhân gần đây là tốt nhất. Chờ lúc nào rảnh, anh sẽ đi khai hoang mảnh đất nhà mình để trồng rau."
Anh lớn lên ở nông thôn từ nhỏ, biết cuộc sống khó khăn thế nào. Dù bây giờ lương quân nhân cũng không ít, nhưng tiết kiệm được chút nào hay chút đó. Trước đây chỉ có một mình anh, nhà không nấu nướng gì, ba bữa đều giải quyết ở nhà ăn. Bây giờ trong nhà có thêm một người phụ nữ, dù mối quan hệ của họ thế nào, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Tự trồng rau thì tiết kiệm hơn, cũng không cần phiền phức đi đổi với người khác.
Hứa Vãn Tú có thể nói gì chứ, ngoan ngoãn gật đầu nói: "Vâng ạ." Triệu Quốc Cường muốn làm gì thì cô cũng sẽ không ngăn cản, chỉ biết cảm ơn anh.
Cô lại nhớ đến chuyện lần trước đổi rau với chị dâu nhà Triệu, nói: "Hôm qua em có đổi rau với chị Triệu ở phòng bên cạnh, chị ấy tốt bụng lắm đó ^^"
"Ừm, vậy sau này nhà mình có thể trực tiếp lấy đồ vật đổi rau xanh với chị ấy." Triệu Quốc Cường nghe xong nói thẳng. Anh dừng lại một chút rồi bổ sung: "Hoặc là cứ theo giá bán bên ngoài cũng được."
Lúc này chợ vẫn tồn tại công khai, chỉ là cấp trên quản lý nghiêm ngặt, kiểm soát giá cả. Bên quân khu này vẫn tương đối kiêng dè, mọi giao dịch đều diễn ra dưới danh nghĩa trao đổi, nhưng ai cũng hiểu rõ trong lòng.
Hứa Vãn Tú hiểu ý Triệu Quốc Cường, gật đầu đồng ý: "Vậy được, em sẽ nói chuyện này với chị Triệu."
Kiểu chung sống như vậy thật đơn giản, rõ ràng và hiệu quả, không hề dây dưa. Cứ như thể những khổ sở, giày vò khi chung sống trong kỳ nghỉ phép về thôn trước đây đều là giả dối. Triệu Quốc Cường có chút hoảng hốt, nhưng vẫn lặng lẽ chấp nhận.
Cứ như thể đã có thể tưởng tượng ra những ngày tháng tươi đẹp với mì sợi, sủi cảo. Vui vẻ xong, Hứa Vãn Tú lại cất bọc bột mì Phú Cường nhỏ đó vào không gian hệ thống.
Hôm nay Triệu Quốc Cường cũng mua một cân bột mì Phú Cường về, đang đặt trong tủ bếp. Hứa Vãn Tú định khi nào dùng thì sẽ lén trộn thêm chút bột mì Phú Cường được hệ thống thưởng vào, thần không biết quỷ không hay, chỉ có mình cô – người nấu cơm – mới biết.
Nếu bây giờ tùy tiện bỏ bột mì này vào, với nhãn lực của Triệu Quốc Cường, người đã tham gia quân ngũ nhiều năm, thực hiện vô số nhiệm vụ, anh sẽ phát hiện ra ngay lập tức.
Nghĩ vậy, Hứa Vãn Tú tràn đầy nhiệt huyết. Một lần tiếp xúc da thịt là 100g bột mì Phú Cường, việc tốt như vậy đi đâu mà tìm? Cô nhất định phải tận dụng thời gian một tuần này để tích trữ thật nhiều bột mì Phú Cường trong không gian, dù sao đồ ăn bên trong có thể giữ tươi mãi mãi, sau này kiểu gì cũng có lúc dùng đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
