Hai người họ lại đi vào Hợp tác xã mua bán gần đó. Triệu Quốc Cường nói với người bán hàng trẻ tuổi: "Đồng chí, chào anh, mua nửa cân muối, một cân đường đỏ."
Người bán hàng ngẩng đầu lên với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn nói: "Muối một cân hai hào, đường đỏ một cân ba hào, cần phiếu."
Triệu Quốc Cường hiển nhiên đã quen với những tình huống này, cũng không quá để tâm, trực tiếp lấy ra phiếu và tiền đưa cho người bán hàng. Tiện tay đặt tiền vào ngăn kéo quầy, lúc này người bán hàng mới có vẻ mặt tốt hơn một chút, đứng dậy đi đong đường.
Mua muối thì có thể hiểu được, nhưng mua đường đỏ là làm gì thì Hứa Vãn Tú trong lòng có một chút suy đoán, nhưng cũng không hỏi thẳng ra.
Lúc này, số đồ đã mua đủ cho gia đình dùng một thời gian. Cô vốn nghĩ mua xong những thứ này sẽ quay về, nhưng không ngờ Triệu Quốc Cường lại xách theo muối và đường đỏ, rồi đi về phía quầy bán quần áo
Triệu Quốc Cường đi thẳng qua khu vực đồ nam, dừng lại ở khu vực bán đồ nữ và nói một cách cứng nhắc: "Em xem đi, mua thêm ít quần áo nữa."
Anh nghĩ Hứa Vãn Tú đến sống ở quân khu được ba tháng rồi, mà đây là lần đầu tiên anh có thời gian rảnh để đưa cô ra ngoài làm quen. Việc mua thêm quần áo là điều nên làm.
Không ngờ anh lại dẫn mình đi mua quần áo. Hứa Vãn Tú cười gật đầu nói: "Được, vậy em xem sao." Cô cũng không thực sự muốn mua quần áo, vì trong tủ của nguyên chủ có rất nhiều. Hiện tại, cô chỉ muốn xem phong cách quần áo thời đại này thế nào thôi.
Vì công việc ở Cung Tiêu Xã tương đương với "bát cơm sắt", việc điều phối lương thực, dầu, gạo, mì và thậm chí cả một số vật tư khan hiếm đều là độc quyền, không sợ không bán được. Bởi vậy, người bán hàng ở đây thường có thói quen "mắt cao hơn đỉnh đầu".
Chẳng hạn như lúc này, Hứa Vãn Tú ghé sát quầy, ngẩng đầu nhìn những bộ quần áo được treo để trưng bày. Người bán hàng phụ trách quầy đó vẫn ngồi im không nhúc nhích, cúi đầu bận rộn việc của mình, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn Hứa Vãn Tú, đánh giá bộ quần áo cô đang mặc.
Những bộ quần áo treo trên quầy là kiểu áo thủy thủ điển hình, sọc xanh trắng xen kẽ nhau. Người mặc vào chắc hẳn sẽ trông rất năng động. Vài kiểu quần áo khác cũng tương tự, không phải phong cách Hứa Vãn Tú thích.
Những trang phục này tuy không cần phiếu vải nhưng giá lại khá đắt. Hứa Vãn Tú thầm nghĩ, lát nữa sẽ dùng phiếu vải và tiền mua chút vải về, cô có thể tự may quần áo cho mình.
Không lâu sau, Hứa Vãn Tú nói với Triệu Quốc Cường: "Đi thôi, em tạm thời không cần mua quần áo đâu." Lời cô vừa thốt ra, ánh mắt của người bán hàng lập tức thay đổi, bĩu môi tỏ vẻ khinh thường, như thể đang nói: "Biết ngay là cô ta không mua nổi mà."
Triệu Quốc Cường băn khoăn, cô chẳng phải thích nhất mua quần áo sao? Anh vẫn nhớ lúc trước cô ở nhà cả ngày ủ rũ, chỉ khi được đưa đi mua quần áo mới thì mới nở nụ cười. Tuy nhiên, Triệu Quốc Cường cũng không nói nhiều, chỉ gật đầu đáp: "Vậy được, mình đi thôi."
Khi đến, họ đã đi nhờ xe, nhưng lúc về thì chỉ có thể đi bộ. Triệu Quốc Cường hai tay xách đầy đồ, Hứa Vãn Tú ngỏ ý muốn giúp anh xách bớt thì anh lại dứt khoát từ chối. Cứ thế, hai người im lặng đi về phía trước, khung cảnh tưởng chừng đẹp đẽ lúc đến cũng trở nên tẻ nhạt.
Chuyến đi này có thể nói là thu hoạch khá lớn. Chưa kể mua được một đống lương thực, dầu ăn, tạm thời không lo chuyện ăn uống, Hứa Vãn Tú còn nhân cơ hội này để hiểu thêm về thế giới bên ngoài, không đến mức sau này muốn làm gì cũng lúng túng.
Đi đến nửa đường, Hứa Vãn Tú đã có chút thở hổn hển. Triệu Quốc Cường, nhờ luyện tập thường xuyên, dù xách đồ nặng như cõng gánh nặng vẫn giữ hơi thở nhẹ nhàng, không có thay đổi rõ rệt. Anh đi đằng trước, cuối cùng cũng dừng lại và nói: "Mình nghỉ một chút đi."
Nói rồi, anh đi đến chỗ cây râm mát, ngồi khoanh chân xuống, đặt đồ vật đang xách bên cạnh. Hứa Vãn Tú biết anh đang thông cảm cho mình, nói "Cảm ơn anh", rồi tìm một chỗ ít lá rụng để ngồi xuống.
Sau khi hai người ngồi xuống, không khí bỗng nhiên chùng xuống. Triệu Quốc Cường tuy hai ngày nay nói chuyện không ít, nhưng đó đều là những câu nói có mục đích. Đối mặt với Hứa Vãn Tú, anh cần phải nói, nhưng bản chất anh không phải người thích tìm chuyện để trò chuyện phiếm.
Chẳng hạn như lúc này, hai người ngồi xuống để nghỉ ngơi. Trong mắt anh, không có lý do gì để nói chuyện, nên anh im lặng. Hứa Vãn Tú vốn đi mệt, cũng không có tâm trạng đáp lời Triệu Quốc Cường.
Cứ thế nghỉ ngơi một lát, sự mệt mỏi của Hứa Vãn Tú vơi đi đôi chút. Cô ngẩng đầu nhìn mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, quay sang Triệu Quốc Cường nói: "Em nghỉ đủ rồi, mình đi thôi."
Ngay khoảnh khắc cô vừa dứt lời và đứng dậy, tiếng hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu: "Ting! Ký chủ cùng Triệu Quốc Cường hãy tiến hành tiếp xúc da thịt, thành công một lần khen thưởng 100g Bột mì Phú Cường, sồ lần trong một tuần không hạn chế."
Hai người về đến khu nhà tập thể, đi thẳng lên tầng 3. Hứa Vãn Tú tiến lên mở cửa, Triệu Quốc Cường xách đồ đứng chờ một bên. Vừa lúc này, cửa đối diện mở ra. Trương Thúy Hoa liếc mắt một cái nhìn thấy những thứ Triệu Quốc Cường đang xách. Dù bên ngoài là túi da rắn, cô ta vẫn nhớ lời Hứa Vãn Tú nói hôm nay, liền cảm thấy khó chịu trong người, đột nhiên đóng sầm cửa lại.
Triệu Quốc Cường chỉ cảm thấy khó hiểu. Anh và Phó đoàn trưởng Trương tuy ở đối diện nhưng thuộc các đơn vị khác nhau, vốn dĩ chỉ là xã giao bình thường, nên anh cũng không để tâm.
"Vào nhà thôi" Hứa Vãn Tú đương nhiên biết Trương Thúy Hoa đang tức điên, cười đón Triệu Quốc Cường vào nhà. Cô vẫn còn nhớ kế hoạch đã định dọc đường đi.
Thấy Triệu Quốc Cường định đi vào bếp đặt đồ, Hứa Vãn Tú vội vàng đi tới nói: "Để em giúp anh đặt đồ xuống nha" Nói xong, sợ Triệu Quốc Cường từ chối, cô liền trực tiếp duỗi tay muốn nhận lấy túi muối và đường đỏ tương đối nhẹ mà anh đang xách bằng tay trái.
Triệu Quốc Cường thấy cô nhiệt tình như vậy, đang định đưa đồ ở tay trái cho Hứa Vãn Tú thì hai bàn tay vô tình chạm vào nhau. Da thịt trắng nõn của đối phương tinh tế mềm mại. Anh ta trong lòng "thịch" một tiếng, vừa định rút tay về thì thấy tay Hứa Vãn Tú đã vội vàng rụt lại, ánh mắt có chút hoảng loạn.
Rồi sau đó, Hứa Vãn Tú lại một lần nữa thận trọng vươn tay nhận lấy túi muối và đường. Hai bàn tay họ cùng nắm lấy chỗ quai túi. Khi buông tay, Triệu Quốc Cường chỉ cảm thấy lòng bàn tay có chút ngứa ran, như thể có những đầu ngón tay tinh tế vừa khẽ lướt qua.
Nhìn Hứa Vãn Tú với vẻ mặt nghiêm túc đang thu xếp đồ đạc, Triệu Quốc Cường im lặng.
Về phần Hứa Vãn Tú, bề ngoài cô dường như đang thu dọn đồ như bình thường, nhưng trong lòng lại vỡ òa vui sướng với tiếng nhắc nhở của hệ thống:
"Chúc mừng ký chủ thành công cùng Triệu Quốc Cường tiến hành hai lần tiếp xúc da thịt, tổng cộng khen thưởng 200g Bột mì Phú Cường."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


