Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Cô Vợ Nhỏ Trốn Nhà Chương 16: Thích Nghi Đi! Quen Dần Đi.

Cài Đặt

Chương 16: Thích Nghi Đi! Quen Dần Đi.

Không được, không thể nghĩ nữa, càng nghĩ lòng càng chua xót. Đến việc mua tuýp kem đánh răng thôi cũng phải đắn đo hồi lâu.

Nhưng bây giờ cô đã trở thành Lận Đình của thập niên sáu mươi rồi.

Vì thế... Thích nghi đi! Quen dần đi.

Hơn nữa, cô cũng phải lập kế hoạch kiếm tiền thôi.

Chỉ là, việc mua, mua, mua vào lúc này, hình như không được tốt cho lắm nhỉ?

Mẹ chồng cô sẽ nghĩ thế nào đây?

Vả lại trong thôn cũng chẳng có bí mật gì.

Sợ là giây trước cô vừa dùng, giây sau đã lan truyền khắp thôn rồi...

Trong thôn quả thật chẳng có bí mật gì.

Nhất là sau khi chiếc loa lớn trong thôn liên tục thông báo suốt hai tiếng đồng hồ.

Đừng nói là toàn bộ đại đội Hướng Dương, mà ngay cả mấy đại đội sản xuất gần đó cũng nghe tin.

Hóa ra vợ của thằng nhóc nhà họ Hoắc không hề bỏ trốn, mà chạy đến quân đội để nhận di vật của Hoắc Tiếu.

Chỉ là lão bí thư và bí thư Vương nhìn chằm chằm, không ai dám nói sự nghi ngờ đó ra miệng mà thôi.

Mà người may mắn được sống lại một đời - Vương Tú Cầm, là người duy nhất bày tỏ thái độ không tin một cách kiên định.

Dù sao dựa theo trí nhớ của cô ta về kiếp trước thì sau khi cuỗm tiền bỏ trốn, người phụ nữ xấu xa Lận Đình kia không quay về nữa.

Chỉ là cùng thời gian này ở kiếp trước, cô ta đã lấy chồng rồi, nên không biết đời trước có vụ phát loa thông báo thế này không.

Nghĩ đến đây, Vương Tú Cầm không khỏi cảm thán bản thân số khổ.

Cô ta sống đến ba mươi tuổi, sinh được ba đứa con gái lỗ vốn, chẳng có lấy một mống con trai, ngày nào cũng bị chồng và mẹ chồng hành hạ.

Một đêm nọ, tuyết rơi dày đặc, cơ thể cô ta yếu ớt vô cùng, thế nhưng vẫn bị bà già đáng chết kia sai ra ngoài mời bác sĩ.

Trên đường đi, đầu óc cô ta choáng váng, cũng không biết mình ngất ở chỗ nào. Dù sao khi tỉnh lại, cô ta đã quay về năm hai mươi tuổi rồi.

Chẳng qua thời điểm cô ta quay về cũng không quá tốt.

Bởi vì khi đó, Hoắc Tiếu và Lận Đình đã kết hôn được ba ngày rồi.

Chỉ muộn có ba ngày thôi.

Nếu cô ta về sớm một chút thì người phụ nữ xấu xa Lận Đình kia làm gì còn cơ hội gả vào nhà họ Hoắc?

Nhưng mà bây giờ cũng không quá muộn, cô ta lạnh lùng trơ mắt nhìn Lận Đình cuỗm tiền bỏ trốn giống như đời trước.

Từ đó hễ có thời gian rảnh là cô ta sẽ đến nhà họ Hoắc làm giúp việc này việc kia.

Nếu thím Hồ Tú đã có thể chọn Lận Đình làm con dâu, tất nhiên cũng có thể chọn cô ta.

Chỉ cần cô ta vừa săn sóc vừa hiếu thuận, sớm muộn gì cô ta cũng có thể trở thành vợ tướng quân.

Vừa nghĩ đến địa vị của Hoắc Tiếu ở đời trước, đáy lòng Vương Tú Cầm lại càng có động lực hơn.

“Con lại đi đâu đấy? Không thấy ngoài trời vẫn còn đổ tuyết đấy à?” Thấy con gái xách rổ, còn mặc quần áo mới chuẩn bị ra ngoài, Triệu Tam Ny xụ mặt chất vấn.

Trong lòng bà ta lại thầm nghĩ, dạo này nhóc Cầm cứ hay mất hồn mất vía, cả ngày chẳng thấy bóng dáng ở nhà, cũng không biết nó ra ngoài làm gì nữa.

Triệu Tam Ny rất gầy, có thể dùng từ gầy trơ xương để miêu tả.

Cũng vì quá gầy, gương mặt vốn đã hóp lại càng hóp hơn, thoạt trông bà ta vô cùng cay nghiệt.

Thật ra tính cách bà ta không xấu, người cũng đứng đắn, thế nhưng gương mặt bà ta thoạt trông rất đáng sợ, Vương Tú Cầm của đời trước cũng sợ.

Nhưng cô ta đã sống lại một đời, đời trước đã đấu đá với mẹ chồng ác độc cả đời rồi, bây giờ cô ta chẳng còn sợ cái mặt lạnh của mẹ mình nữa.

Bây giờ cô ta chỉ tùy ý liếc cái rổ trên tay, trên gương mặt thanh tú hiện ra một nụ cười: “Con đến tìm thím Tú trò chuyện một lát, gần đây tâm trạng thím ấy không tốt cho lắm, con thấy thím ấy rất đáng thương. Vừa hay con cũng phải khâu đế giày, đến đó vừa làm vừa trò chuyện giúp thím ấy giải sầu.”

Triệu Tam Ny ngờ vực, tiến lên xốc tấm vải che rổ lên, lật qua lật lại, xác định trong rổ thật sự chỉ có đế giày, bà ta mới buồn bực hỏi: “Con tốt với thím Tú của con từ bao giờ thế? Không phải con không có kiên nhẫn nghe người ta lải nhải à?”

Vất vả lắm em Tú mới có chút hi vọng, con nhóc Cầm này lại không khéo mồm khéo miệng, chỉ sợ lại nói gì kích thích người ta thôi...

Vương Tú Cầm thầm nghĩ: bây giờ cô ta cũng chẳng có kiên nhẫn nghe đâu, thế nhưng đó là mẹ chồng tương lai của cô ta, cô ta phải lấy lòng chứ sao.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc