Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Cô Vợ Nhỏ Trốn Nhà Chương 15: Mọi Thứ... Đều Đang Phát Triển Theo Chiều Hướng Tốt.

Cài Đặt

Chương 15: Mọi Thứ... Đều Đang Phát Triển Theo Chiều Hướng Tốt.

Triệu Phượng Anh thở dài: “Bây giờ tôi cũng vẫn thường thức cậu ta mà, thế nhưng làm người phải có lương tâm. Nếu lúc trước Lận Đình theo quân, đoán chừng tổ chức đã sớm sắp xếp cho con bé đi xem mắt rồi, mọi người ai cũng thế thôi... Lại nói, tôi chưa nói sẽ đề nghị Tiểu Lận phải tái hôn ngay, tôi chỉ mới bàn bạc với ông về chuyện của cặp song sinh kia thôi mà.”

Lời của bà ấy rất có lý, nhưng Hoắc Tiếu đã hi sinh đâu. Trong lòng Ngụy Đào không ngừng than khổ, thế nhưng ông ấy lại không thể nói rõ với vợ già của mình, chỉ có thể buồn bực trở người, đưa lưng về phía vợ.

Triệu Phượng Anh không hiểu ra sao: “Này, chúng ta đang nói chuyện đấy.”

Ngụy Đào: “Để sau rồi nói, tôi buồn ngủ lắm.”

“Hừ, ông già này.” Triệu Phượng Anh bất mãn đập chồng một cái.

Ngụy Đào vẫn không nói lời nào, trong lòng lại bắt đầu suy nghĩ.

Đã bốn tháng rồi, dựa theo kế hoạch nhiệm vụ mà họ đã bàn bạc từ trước, Hoắc Tiếu nên quay về rồi mới phải.

Ôi... nếu còn không về thì vợ anh sẽ tái hôn đó.

Hơn nữa đoán chừng vợ ông ấy còn là người mai mối ấy chứ.

Đáng sợ quá đi mất thôi.

Phòng ngủ của Lận Đình chỉ cách phòng ngủ của hai vợ chồng họ một bức tường.

Lận Đình không hề biết bản thân đã trở thành chủ đề trò chuyện của hai vợ chồng lữ trưởng.

Đối với cô mà nói, hành trình lần này vô cùng viên mãn.

Vé xe lửa khiến cô nhức đầu nhất đã được mua rồi, thời gian xuất phát là năm giờ chiều mai.

Lữ trưởng Ngụy nói sẽ sắp xếp người đưa cô đến trạm xe lửa.

Khoảng cách từ đây đến trạm xe lửa là nửa ngày xe chạy, nếu cô đi bộ, đoán chừng phải mất tận hai ngày.

Thế nên lần này Lận Đình không từ chối, đi bộ quá vất vả, cô khó mà chịu đựng được.

Mọi thứ... đều đang phát triển theo chiều hướng tốt.

Trong lòng thanh thản, Lận Đình bèn thả lỏng để ngủ bù.

Đương nhiên, cô sẽ không ngủ quá lâu.

Triệu Phượng Anh nhặt rổ rau trên đất lên, mang vào bồn rửa rau trong bếp để nhặt, bà ấy nói: “Gấp gáp quá. Chuyến này cả đi cả về còn chưa đến mười ngày, em vẫn chưa khỏe lại đâu, nên ở lại nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa...”

“Chắc chắn người nhà đang nhớ em lắm, em về đến nhà rồi nghỉ ngơi cũng thế mà.” Lận Đình xách chiếc ghế nhỏ ra, ngồi xuống giúp đỡ nhặt rau: “Thời tiết thế này mà vẫn có rau ăn ạ?”

Triệu Phượng Anh nhìn mấy cây rau xanh thiếu dinh dưỡng, cười nói: “Phủ rơm lên, có điều chất lượng rau không tốt, chủ yếu là trồng để thi thoảng đổi món thôi.”

Lận Đình: “Rau này nấu món gì ạ?”

Triệu Phượng Anh: “Mấy hôm trước lớp nấu ăn có phát cho mấy lạng dầu đậu nành, cho rau vào xào chung đi. Tối nay chúng ta nấu cháo, hấp thêm hai củ khoai lang nữa.”

Lận Đình: “Dạ.”

Phải biết rằng ở thời đại này, dầu đậu nành được coi là hàng xa xỉ.

Chỉ có những gia đình có điều kiện tốt như nhà Lữ trưởng Ngụy mới có thể ăn được thôi.

Đương nhiên, cô biết sở dĩ chị dâu dùng nguyên liệu xa xỉ như thế để nấu ăn là vì muốn chiêu đãi cô, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Lận Đình vội vàng rời đi.

“Đúng rồi, lúc quay về em có đi qua Thượng Hải không?” Trò chuyện một lát, Triệu Phượng Anh như nhớ ra chuyện gì đó, cất lời hỏi cô.

Lận Đình: “Có ạ. Dựa theo thời gian ghi trên vé xe lửa thì em phải ở lại thành phố Thượng Hải khoảng một ngày rưỡi.”

Triệu Phượng Anh: “Vậy nếu cơ cơ hội thì em nên đi mua sắm đi, thật đấy, đi xa nhà một chuyến không dễ dàng đâu. Ở thành phố Thượng Hải có rất nhiều đồ không cần phiếu, giá cả cũng rẻ hơn bên này, nghe nói còn có dầu gội chuyên dụng gì đó nữa cơ. Tuy hơi đắt, thế nhưng tóc em dài quá, dùng xà phòng thì khó gội, mà dùng nước gạo thì lại không sạch, em nên mua lấy một chai dầu gội đi.”

Nghe nói vậy, Lận Đình liếc nhìn mái tóc đen dày thả trước ngực, cô thật sự hơi động lòng rồi đấy.

Thật ra cô là một cô gái rất yêu cái đẹp, đời trước sở dĩ cô đã hai mươi tám, hai mươi chín tuổi mà vẫn có thể giữ được làn da trắng nõn mịn màng, ngoại trừ nguyên nhân nội tiết tố của cô tốt ra, cô còn phải bảo dưỡng kỹ càng.

Ở đời này, làn da cô trắng nõn xinh đẹp là nhờ tuổi trẻ, thế nhưng sau mấy năm nữa thì chưa chắc.

Hay là, cô cứ đi xem thế nào nhỉ?

Tuy nói giá cả không rẻ, thế nhưng lần này ra ngoài, nguyên chủ mang theo cả sính lễ và cả của hồi môn nhà mẹ đẻ cho nữa, chắc chắn vẫn đủ tiền để mua kem dưỡng da, kem đánh răng, dầu gội đầu... chứ nhỉ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc