Buổi sáng tỉnh lại, trên giường lò lại chỉ còn mình Triệu Tuế Tuế.
Cửa đã bị khóa, Tuế Tuế cũng không ra ngoài được.
Từ sân sau truyền đến tiếng động, lại là "người đàn ông của gia đình" – anh nhỏ Triệu Lập Võ đang phơi quần áo. Đợi sau khi hai anh em ăn xong bữa sáng, Tuế Tuế mới theo anh nhỏ ra ngoài.
Trên đầu Tuế Tuế đội một chiếc mũ rơm nhỏ nhắn, khéo léo. Đây là đồ ông cụ Triệu mang sang sáng nay, ông bảo cháu gái nhỏ dạo này hay chạy ra ngoài, phải đội vào kẻo rám đen hết làn da trăng trắng mềm mại.
Trần Tú Hòa đón lấy chiếc bát và mũ rơm từ tay cha chồng. Bà nhớ lại mấy ngày trước thấy ông loay hoay đan lát ở đằng xa, chắc hẳn chính là chiếc mũ này.
"Con cảm ơn cha." Trần Tú Hòa nói lời cảm ơn. Vừa vặn chiếc mũ rơm cũ trong nhà con gái nhỏ đội không vừa, cứ hay bị che khuất hết mắt.
Đây cũng là lý do Trần Tú Hòa bằng lòng đi lại với ông cụ Triệu, bởi ông cụ luôn là người có đi có lại, sống biết trước biết sau.
"Ừ, cha đi làm đây." Ông cụ Triệu thấy con dâu thứ ba nhận mũ thì chắp tay sau lưng, thong thả đi về phía trụ sở thôn.
"Tuế Tuế, mẹ dặn rồi, không được lên núi đâu đấy." Triệu Lập Võ thấy em gái lại có ý định muốn lủi lên núi liền vội vàng ngăn cản.
"Vậy chúng ta còn đi đâu được nữa?" Tuế Tuế bất lực. Anh nhỏ của cô rất nghe lời mẹ, mẹ nói sao là cậu nghe vậy.
"Hay mình đi bắt giun nhé?" Triệu Lập Võ biết em gái không thích chơi với đám con trai trong xóm nên đề nghị.
"Không đâu, em không thích giun." Tuế Tuế vốn dĩ sợ các loại động vật thân mềm, dù biết gà ăn giun sẽ năng đẻ trứng hơn cô cũng vẫn không thích.
"Thế thì đi đâu được nhỉ?" Lập Võ vò đầu bứt tai. Thật ra cậu cũng muốn lên núi lắm, con thỏ bắt được hôm qua làm cậu thấy đám thú rừng trong đó cũng dễ tóm thôi mà.
"Anh nhỏ, chúng ta ra bờ sông đi, chỗ bãi cạn mà mọi người hay giặt quần áo ấy." Tuế Tuế chỉ tay về phía dòng sông.
"Cái này... được đấy, đi thôi." Lập Võ suy nghĩ một chút, bãi cạn không phải chỗ nước sâu, em gái chưa ra đó bao giờ, cậu đưa cô đi một chuyến cũng được.
"Vâng!"
Hai anh em xuyên qua nửa cái thôn để ra đến bãi cạn. Ở đó có rất nhiều cô bé đang giặt giũ, Triệu Lai Đệ cũng ở trong số đó.
Chẳng có gì bất ngờ khi Tuế Tuế nhận ngay một cái lườm cháy mắt. Cô cũng chẳng vừa, trừng mắt lườm lại. Lai Đệ đúng là hạng bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh; trong mắt nó, Tuế Tuế là đứa dễ bị ức hiếp nhất nhà họ Triệu nên nó mới chỉ dám lườm nguýt như vậy thôi.
Triệu Lập Võ dẫn em gái đến một vị trí phía thượng nguồn, định bụng xem trong nước có con tép nào không.
"Tuế Tuế, em không được rời khỏi tầm mắt của anh, biết chưa?" Lập Võ không yên tâm dặn dò.
"Anh nhỏ, em biết rồi mà, em chỉ ngồi đây nghịch nước thôi." Tuế Tuế giơ tay cam đoan. Cô đâu phải là đứa trẻ con thực thụ.
Triệu Lập Võ lôi từ trong bụi cỏ ra một cái giỏ cá rách cậu giấu ở đó, rồi vây một vũng nước nhỏ để thả số tép bắt được vào. Tuế Tuế ngồi bên cạnh quan sát, không ngờ anh nhỏ của mình cũng có bản lĩnh ra phết.
Đang định cởi giày xuống nước thì Tuế Tuế phát hiện có mấy con tép nhỏ bơi qua: "Anh nhỏ, mau lại xem, có tép này!"
Nghe tiếng em gái gọi, Lập Võ quay lại thấy đúng là có tép thật, liền dặn em: "Lùi lại một chút."
"Vâng ạ." Tuế Tuế ngoan ngoãn lùi ra khoảng cách an toàn.
Chưa kịp để cô nhìn rõ, Lập Võ đã nhanh tay lùa đám tép vào trong vũng nước: "Anh nhỏ giỏi quá!"
Lập Võ tiếp tục quay lại chỗ cũ bắt tép. Suốt một buổi sáng, cậu cũng mò được kha khá: "Chỗ này đủ xào được một đĩa lá hẹ với tép rồi."
"Anh nhỏ, mình về nhà thôi." Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn trời. Nắng hôm nay bắt đầu gắt, dù chưa đến giữa trưa nhưng đã thấy rất oi nồng.
"Ừ, đợi anh bỏ tép vào giỏ rồi mình về."
"Mở ra xem nào." Lập Võ tìm kéo cắt phăng lớp vỏ bọc.
Bưu kiện rất nhỏ, bên trong có một lá thư và một đôi pin.
Lập Võ hiện tại vẫn đang "mù chữ", Tuế Tuế cũng phải đóng vai "mù chữ", nên cả hai đành đặt đồ lên bàn ăn chờ anh cả về xem. Tuế Tuế để đồ xong xuôi thì cùng anh nhỏ đi rửa nốt nắm lá hẹ.
Rửa xong rau thì vừa vặn Trần Tú Hòa cũng tan làm về nhà.
"Các con ra bãi cạn à?" Thấy chậu tép, bà hỏi.
"Con chỉ ngồi trên bãi cát chơi thôi, không có xuống nước đâu mẹ." Tuế Tuế vội vàng lên tiếng, sợ sau này không được đi nữa.
Trần Tú Hòa hiểu rằng cấm đoán quá mức sẽ phản tác dụng, bà ôn tồn: "Đợi anh cả con được nghỉ, để nó dạy hai anh em học bơi nhé?"
"Vâng vâng!" Tuế Tuế gật đầu lia lịa. Cô đã muốn học bơi từ lâu rồi. Kiếp trước khi học đại học, lần nào định đi học cũng có việc nảy sinh, khiến cô đến tận lúc xuyên không vẫn là "vịt cạn".
"Mẹ bảo con làm gì cơ?" Triệu Lập Văn vừa về đến nhà đã nghe thấy lời mẹ nói.
"Đợi con được nghỉ thì dạy em trai, em gái học bơi." Trần Tú Hòa trực tiếp giao nhiệm vụ cho con trai cả, rồi quay sang dặn con gái nhỏ: "Trước khi con học bơi thành thạo thì không được ra bờ sông nữa đâu đấy."
"Con biết rồi, con không đi đâu ạ." Tuế Tuế cũng không phải đứa ham nghịch nước đến mức đó.
Trần Tú Hòa bắt đầu thái lá hẹ chuẩn bị nấu cơm trưa.
"Đây là... pin sao?" Lập Văn thấy đôi pin trên bàn, tò mò hỏi.
"Hóa ra là pin ạ? Vừa nãy chú đưa thư mang tới, còn có cả một lá thư nữa." Lập Võ giải thích nguồn gốc món đồ cho anh cả.
Lập Văn không nói gì, đọc xong thư mới biết đây là pin mà cha nhờ chiến hữu mua hộ. Cậu bỏ lá thư xuống, ngắm nghía đôi pin không có nhãn mác gì bên trên.
Thấy anh cả im lặng, Lập Võ chạy đến tủ giường lò bê cái đồng hồ báo thức lại, lắp pin vào khe nhưng kim đồng hồ vẫn đứng im. Cậu thất vọng bảo: "Hóa ra không phải do pin rồi."
"Anh nhỏ, hay là anh lắp ngược pin rồi?" Tuế Tuế ngồi bên cạnh nhắc nhở khi thấy anh mình lắp sai cực.
Lập Văn cầm lấy cái đồng hồ từ tay em trai, đổi chiều viên pin lại, lập tức tiếng kim chạy "tích tắc" vang lên.
"Chạy rồi, chạy rồi!"
Thế là từ nay nhà cô đã có đồng hồ để xem giờ rồi.
Bữa trưa nhà họ hôm nay có cháo ngô, lá hẹ xào tép và bốn cái bánh nướng áp chảo. Tuế Tuế xé một nửa chiếc bánh của mình đưa cho mẹ: "Con không ăn hết một cái đâu ạ."
Ăn xong xuôi, Lập Văn bắt đầu ngồi canh tiếng báo giờ trong thôn. Ban ngày cứ cách một tiếng thôn lại gõ chiêng một lần, cậu đang đợi tiếng chiêng lúc một giờ để chỉnh lại đồng hồ cho chuẩn.
"Anh cả, cái đồng hồ này hình như thiếu mất miếng kính bảo vệ thì phải?" Lập Võ nhìn cái đồng hồ đang chạy, thắc mắc hỏi.
"Ừ, thiếu rồi, nhưng giờ cũng chẳng tìm đâu ra miếng kính vừa vặn, thôi thì cứ dùng tạm vậy."
"Anh cả, bao giờ thì anh được nghỉ ạ?" Tuế Tuế vẫn còn vương vấn vụ học bơi.
"Đúng đấy anh cả, em cũng muốn học!"
Tuế Tuế không ngờ anh nhỏ cũng chưa biết bơi, cô cứ tưởng mẹ bảo anh cả dạy vì anh cả chín chắn, ai dè "đồ đệ" còn có cả anh hai nữa.
"Còn nửa tháng nữa là nghỉ rồi, lúc đó anh dạy một thể. Nhưng nói trước, trong thời gian này mà anh bắt gặp đứa nào lén lút ra bờ sông chơi là anh không dạy nữa đâu đấy." Lập Văn nhắc lại lời mẹ để răn đe hai đứa em.
"Em không đi đâu, anh yên tâm." Tuế Tuế lại cam đoan một lần nữa.
"Em sẽ trông chừng em gái cho." Lập Võ phụ họa theo.
"......" Tuế Tuế nhìn anh nhỏ, cảm giác như mình vừa bị "giám sát" bởi một đồng đội cũng mù tịt chẳng kém gì mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

