Tháng 6 là thời gian lúa mì chín rộ. Thời ấy trường học chưa có khái niệm nghỉ hè cố định, thông thường cứ đến mùa vụ bận rộn là học sinh sẽ được nghỉ để phụ giúp việc đồng áng.
Trong lúc chờ đợi anh cả Lập Văn được nghỉ, ngày nào Tuế Tuế cũng lẽo đẽo đi theo anh nhỏ Lập Võ chạy lung tung trong thôn. Thấy trên con đập nhỏ cách đó không xa, đám con trai trong thôn đều đang thi nhau nhảy cầu, từng đứa một cởi trần trùng trục, dù tuổi thật của Tuế Tuế đã hơn 20 nhưng cô vẫn cảm thấy thật "đau mắt".
Sau nửa tháng trông mà thèm bơi lội như thế, anh cả Lập Văn cuối cùng cũng được nghỉ học.
Sáng sớm, vừa ăn xong bữa sáng, Tuế Tuế đã quấn lấy anh cả đòi ra ngoài.
"Không được, đợi mặt trời lên cao cho nước ấm hơn chút đã." Lập Văn bị em gái nài nỉ đến mức chẳng còn chút cáu kỉnh nào, cậu chỉ tay vào đồng hồ, dứt khoát nói hai tiếng nữa mới xuất phát.
Chẳng còn cách nào khác, Tuế Tuế đành ngồi xem tiếp quyển truyện tranh trên tay. Đây là cuốn "Đội du kích đường sắt" bản xuất bản năm 1953 mà Lập Văn mang từ trường về, một trong những bản đời đầu.
Tuế Tuế xem rất nhanh, ba quyển truyện tranh chưa đầy mười phút đã lật xong. Lập Văn chỉ nghĩ là em gái không biết chữ, thấy hình vẽ đẹp nên xem chơi thôi.
"Anh cả, không còn nữa sao ạ?" Tuế Tuế quả thực chưa từng xem qua truyện tranh "Đội du kích đường sắt". Ở thế kỷ 21, trường học từng chiếu một bộ phim nhựa rất cũ về đề tài này nhưng lúc đó cô chẳng mấy hứng thú nên không xem.
Tại cái niên đại thiếu thốn đủ mọi loại hình giải trí này, xem truyện tranh cũng được coi là thú vui hiếm hoi rồi.
"Em xem có hiểu không mà đã đòi tập bốn rồi?" Lập Văn cũng để ý thấy tốc độ lật tranh của em gái.
"Em... em hiểu mà, hình vẽ đẹp lắm ạ." Tuế Tuế giật mình, chợt nhớ ra bản thân hiện tại chỉ là một "tiểu đậu đinh" ba tuổi mù chữ, cô liền vội vàng đổi giọng bằng cái giọng sữa bập bẹ.
"Tập bốn phải đợi khai giảng mới có, giờ phòng đọc sách của trường đóng cửa rồi. Hay là để anh cả dạy em học chữ nhé?" Lập Văn nảy ra ý định dạy em gái nhận mặt chữ. Mấy ngày nay cậu nhận ra em gái mình rất thông minh, thậm chí còn thông minh hơn cả em trai nữa.
Tuế Tuế giả vờ suy nghĩ một lát. Cô sợ mình sơ ý làm lộ việc đã biết chữ, nhưng rồi vẫn gật đầu: "Em muốn học chữ ạ."
"Tiểu Võ, em cũng lại đây học cùng đi, còn hai tháng nữa là em phải lên tiểu học rồi đấy." Lập Văn xoa đầu em gái, gương mặt đầy vẻ an lòng, sau đó quay sang nghiêm giọng dạy dỗ em trai.
Lập Võ năm nay 7 tuổi, đúng ra cậu phải đi học lớp một từ năm ngoái rồi. Nhưng vì ham chơi không thích học, cậu lấy lý do ở nhà chăm sóc em gái để trốn việc đến trường. Mẹ Tú Hòa thấy con trai nhỏ không mặn mà chuyện học hành nên cũng đồng ý, có điều bà yêu cầu năm nay cậu nhất định phải đi học.
"Oa, em không học đâu! Em muốn đến trường rồi mới học cơ." Lập Võ nghe thấy phải học bài là lập tức nhảy dựng lên phản đối.
"Thế à? Vậy anh dạy Tuế Tuế học chữ nhé. Đến lúc đó em làm anh mà lại chẳng biết chữ bằng em gái, không thấy xấu hổ sao!" Lập Văn bắt đầu dùng kế khích tướng.
Tuế Tuế nhìn anh cả, cậu mới 9 tuổi, à không, đầu tháng này mới tròn 10 tuổi mà sao có thể nói ra những lời như vậy sao? Anh cả ngày thường biểu hiện rất chín chắn, không lẽ cậu ấy cũng là người xuyên không sao?
Tuế Tuế nghĩ đến việc mình có thể xuyên không, mà biểu hiện của anh cả lại chẳng giống một đứa trẻ chút nào, cô nuốt nước miếng, thầm tính toán tìm cơ hội kiểm chứng xem sao.
Nghe Lập Văn dùng miệng lưỡi áp chế khiến Lập Võ á khẩu, còn trêu chọc em trai giống như một con "Chim nhỏ phẫn nộ" (Angry Birds), Tuế Tuế càng thêm nghi ngờ anh cả có thể cũng đến từ thế kỷ 21. Chỉ là cô không rõ cậu ấy cũng đầu thai vào đây như mình hay là kiểu "hồn xuyên".
"Đến lúc Tuế Tuế biết chữ nhiều hơn em, để xem em làm anh kiểu gì."
"Em... em cũng học!" Lập Võ không muốn bị em gái coi thường.
Em gái cơ bản là do một tay cậu chăm bẵm mà lớn. Hồi đầu là anh cả và cậu cùng trông, sau này anh cả đi học thì chỉ còn mình cậu. Em gái cả ngày cứ như cái đuôi nhỏ bám sau lưng, cậu phải làm một người anh khiến em gái tự hào mới được!
Trong ấn tượng của Tuế Tuế, chức phó tiểu đoàn trưởng (phó doanh trưởng) là đã có thể xin cho gia đình đi theo quân đội rồi, nhưng nhà cô vẫn ở dưới quê. Dựa theo mức độ thương con của cha trong ký ức, nếu có thể theo quân, khẳng định ông sẽ đưa cả nhà lên bộ đội ngay.
Cùng lúc đó, Triệu Quảng Thúc – người đang được Tuế Tuế nhắc đến – hiện đang nằm trong phòng cấp cứu, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Sau cả một ngày ròng rã cứu chữa, bác sĩ mới kéo được ông từ cửa tử trở về.
"Bác sĩ, Doanh trưởng Triệu sao rồi ạ?" Trên băng ghế hành lang phòng cấp cứu, một quân nhân đang treo một cánh tay băng bó hối hả đứng bật dậy hỏi vị bác sĩ vừa bước ra.
"Chân coi như đã giữ được, nhưng vẫn cần phải tĩnh dưỡng một thời gian dài." Vị bác sĩ mỏi mệt tháo khẩu trang sau ca phẫu thuật kéo dài suốt cả ngày.
"Tạ ơn trời đất!" Nói xong, người đàn ông cường tráng ấy nước mắt bắt đầu tuôn rơi.
"Vậy anh dạy hai đứa viết tên mình trước nhé." Lập Văn thừa thắng xông lên, lấy ngay vở và bút của mình ra.
Lập Võ cứ ngỡ ngày mai mới phải học: "..."
Lập Văn viết tên của em trai và em gái lên một tờ giấy: "Mỗi người một tờ, viết hết một trang giấy này thì chúng ta sẽ ra bờ sông học bơi."
Nói xong, Lập Văn quay đầu nhìn đồng hồ, còn một tiếng rưỡi nữa, đủ để viết đầy một trang giấy.
"A, cả một trang luôn ạ?" Lập Võ lập tức xù lông, định thương lượng với anh cả: "Viết nửa trang thôi được không anh?"
"Vậy Tuế Tuế viết bao nhiêu thì em viết bấy nhiêu." Lập Văn cũng không muốn ép em trai quá chặt.
Lập Văn nắm lấy bàn tay nhỏ của em gái, bắt đầu dạy cô viết tên mình.
Tuế Tuế có chút lúng túng nhưng cũng chỉ đành viết theo. May mà anh cả chỉ cầm tay cô viết ba lần rồi buông ra để cô tự viết.
Ban đầu, Tuế Tuế giả vờ cầm bút không vững, viết nguệch ngoạc xiêu vẹo, sau đó mới từ từ viết đẹp dần lên.
Lập Văn đứng bên cạnh gương mặt đầy vẻ an lòng, rồi quay sang nhìn em trai, cậu cảm thấy em trai mình đúng là quá ngốc rồi.
"Viết theo mẫu đi, em nhìn xem hai chữ này có giống nhau chút nào không?" Thấy em gái viết rất trôi chảy, Lập Văn bắt đầu tập trung "chỉnh đốn" em trai.
"Ơ, sao lại không giống nhỉ? Rõ ràng vừa nãy em viết đâu có thế này." Lập Võ vò đầu bứt tai, vẻ mặt đầy mịt mờ.
"Anh nhỏ, anh nhìn nè." Tuế Tuế đưa tờ giấy đã viết đầy tên mình cho đối phương.
Nhìn nửa trang dưới của em gái với những nét chữ ngay ngắn, nắn nót, Lập Võ cảm thấy có chút hổ thẹn.
Cậu nghĩ em gái làm được thì mình chắc chắn cũng phải làm được, thế là bắt đầu nghiêm chỉnh viết lại tên mình.
Tuế Tuế viết xong tên mình thì dừng lại, cô không muốn viết thêm vì nếu viết giỏi quá sẽ chẳng giống một đứa trẻ vừa mới học chữ, dễ bị người ta nghi ngờ. Vì vậy cô cùng anh cả đứng quan sát anh nhỏ tập viết.
Có lẽ do bị em gái kích thích, Lập Võ sau đó viết rất nghiêm túc, mười cái tên cuối cùng trông cũng khá khẩm hẳn ra.
"Em xem đấy, nếu em nghiêm túc thì chẳng phải viết rất tốt sao." Lập Văn phê duyệt chữ của em trai, cuối cùng lấy ra hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng: "Thưởng cho mỗi đứa một viên."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)