“Em chỉ xem chút thôi ạ.” Triệu Tuế Tuế cũng không có ý định đi khuân mấy món đồ gỗ mục nát kia.
Thế nhưng, cô lại ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng phát ra từ đống đồ cũ, trong lòng thầm đoán: "Đây chẳng lẽ là đồ nội thất làm từ gỗ sưa sao?"
Nhìn cái bàn gỗ lớn gãy chân mẻ cạnh, mặt bàn còn thủng mấy lỗ, Triệu Tuế Tuế tiến lên sờ thử.
“Mấy thứ này là từ hồi đấu tranh địa chủ đưa tới, đều đã rời rạc hết cả, lại không tìm được gỗ cùng loại để tu sửa nên chỉ đành chất đống ở đây. Để lâu quá cũng chật chỗ, trạm trưởng của chúng tôi định bụng ít bữa nữa sẽ đem đi làm củi đốt.” Cán sự Trần xách nước đi ngang qua, thấy cô bé cứ nhìn chằm chằm đống đồ nát bèn thuận miệng nói một câu.
Phong trào "đấu tranh địa chủ" bắt đầu từ cuộc cách mạng ruộng đất năm 1927, kéo dài hơn 30 năm, tính ra thời gian cũng khớp. Thầy dạy lịch sử cấp ba của Triệu Tuế Tuế là một người rất tài giỏi, lên lớp chẳng bao giờ cần dùng sách giáo khoa, giảng bài lại dí dỏm nên cô vẫn còn nhớ rất kỹ lịch sử cận đại.
“Tuế Tuế, em thích mấy khúc gỗ này à?” Triệu Lập Võ ghé lại gần, thấy bàn tay nhỏ nhắn của em gái hết mò chỗ này lại mẫm chỗ kia, đôi tay trắng trẻo giờ đã lấm lem đầy tro bụi.
“Anh nhỏ, gỗ này thơm thật đấy ạ.” Triệu Tuế Tuế đang cân nhắc có nên mang về nhà hay không, nếu không chúng thực sự sẽ bị đem đi đun bếp mất.
“Dì Trần nói đây là gỗ sưa, trước đây mùi không rõ lắm, nhưng càng để lâu mùi vị lại càng đậm đà.”
Triệu Tuế Tuế nghe xong, quả nhiên đúng là gỗ sưa!
Gỗ sưa có một mùi hương rất đặc trưng, khi lại gần sẽ ngửi thấy mùi thơm thanh khiết, càng để lâu hương thơm càng rõ nét. Nhìn đống đồ trước mắt dù không sơn phết gì vẫn giữ được độ bóng, chỉ tiếc là đã quá nát, mang về nhà cũng chỉ có thể đóng được mấy cái hộp gỗ nhỏ mà thôi.
Triệu Tuế Tuế khẳng định đây là gỗ sưa, chỉ là không biết có phải loại gỗ sưa vàng cực phẩm hay không. Những thứ này mà đặt ở thế kỷ 21 thì có thể bán đấu giá được khối tiền đấy.
“Anh nhỏ, anh đi giúp anh cả đi.” Triệu Tuế Tuế đuổi Triệu Lập Võ đi chỗ khác. Cô nhắm trúng một chiếc chân bàn tương đối nguyên vẹn, có kết cấu khóa Lỗ Ban. Đã là đồ của nhà đại địa chủ, bên trong không chừng lại giấu thứ tốt.
“Vậy em đừng có lục lọi lung tung đấy.” Triệu Lập Võ đẩy thử mấy khúc gỗ nát đang chồng lên nhau, thấy chúng khá vững chãi mới yên tâm rời đi.
Triệu Tuế Tuế cẩn thận rút chiếc chân bàn có khóa Lỗ Ban ra, sau đó lại tiếp tục tìm kiếm đồng hồ.
Mãi cho đến khi giẫm trúng thứ gì đó phát ra tiếng kim loại ma sát, Triệu Tuế Tuế gạt đống sách vở dưới chân ra, phát hiện một chiếc đồng hồ hình chữ nhật bị vỡ mặt kính, hai góc hơi móp méo.
“Anh cả, anh xem có phải cái này không?” Triệu Tuế Tuế giơ chiếc đồng hồ trong tay lên gọi anh cả. Trên mặt đồng hồ có dòng chữ tiếng Anh "Time" và "Made in USA". Thời này nước Mỹ đã có tàu điện ngầm, làm ra được đồng hồ chạy pin cũng là chuyện bình thường.
“Đúng là nó rồi.” Triệu Lập Văn đón lấy cục sắt trong tay em gái. Mặt kính dù vỡ, pin cũng không có, nhưng những bộ phận khác trông vẫn ổn, cậu dự định mang về nhờ thầy giáo sửa giúp.
“Cái chân bàn này chẳng dùng được việc gì, chỉ được cái hơi thơm thôi, cháu thích thì cứ cầm lấy. Còn cục sắt kia cháu đưa dì 5 hào là được.” Cán sự Trần cầm cục sắt ước lượng. Bà nhớ chiếc đồng hồ này là "đồ tây" thu được từ nhà địa chủ, lúc đó mang về nhà thấy phải dùng pin nên lại đem trả lại trạm. “Cái này phải dùng pin đấy, nếu sửa không được thì cứ mang lại đây dì thu mua cho, lúc đó dì trả 3 hào.”
Sắt vụn giá 3 hào một cân, chiếc đồng hồ này chắc cũng nặng tầm ấy, giá 5 hào là hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Triệu Lập Văn cầm lấy chiếc chân bàn từ trong lòng em gái, không thấy có vấn đề gì lại trả lại cho cô. Đúng là gỗ này có mùi thơm rất dễ chịu, mang về bày trong nhà cho thơm cũng tốt.
Triệu Tuế Tuế nhìn mà tim đập chân run, cũng may cái lẫy khóa Lỗ Ban rất kín đáo nên không bị phát hiện.
Bỏ ra 5 hào để có cơ hội sở hữu một chiếc đồng hồ, Trần Tú Hòa cảm thấy cực kỳ hời. Cha của bọn trẻ từng gửi về một tờ phiếu mua đồng hồ đeo tay, nhưng loại rẻ nhất cũng tận 58 đồng. Lúc đó phụ cấp của chồng chưa tăng, Trần Tú Hòa không nỡ bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua, liền bán lại tờ phiếu cho chị họ gả trên trấn với giá 10 đồng coi như quà mừng cưới.
“Làm phiền chị quá, chị Trần.” Trần Tú Hòa nhanh nhẹn trả tiền, thấy thời gian cũng không còn nhiều bèn dẫn các con rời khỏi trạm phế liệu.
“Lúc nào rảnh lại ghé chơi nhé!” Cán sự Trần rất hợp tính với Trần Tú Hòa, lại nể bà là gia đình quân nhân, thầm nghĩ thêm bạn coi như thêm đường.
“Vâng, nhất định rồi.” Trần Tú Hòa vẫy tay đáp lời.
Sau khi rời khỏi trạm phế liệu, bốn người đi bộ về phía bến xe. Triệu Tuế Tuế chân ngắn, đi được một lát đã không theo kịp sải chân của mẹ, lại được bà cho vào gùi cõng đi.
Xe khách xóc nảy dọc đường, đến khi Triệu Tuế Tuế tỉnh lại thì đã sắp về đến nhà. Đồ đạc trong gùi chèn ép khiến cô không duỗi chân ra được, bèn đòi xuống đất đi bộ.
Đến gốc cây cổ thụ đầu làng, Trần Tú Hòa thả con gái nhỏ xuống để cô tự đi.
Đi ngang qua "trạm thông tin" của hội bà tám dưới gốc cây, Lý quả phụ mắt sắc nhìn thấy liền gọi với theo: “Nhà Quảng đấy à, đi đâu về thế?”
“Tôi lên huyện khám bệnh cho con bé Tuế Tuế nhà tôi.” Trần Tú Hòa cười đáp.
“Tuế Tuế nhà chị khỏi hẳn rồi à?”
Hôm qua, "loa phóng thanh" Triệu Thiết Đản đã đem chuyện Triệu Tuế Tuế hết ngây dại truyền khắp làng, nhưng mọi người chưa tận mắt chứng kiến nên vẫn còn bán tín bán nghi.
Lý quả phụ ghé sát lại nhìn Triệu Tuế Tuế. Đôi mắt con bé sáng ngời, không còn vẻ đờ đẫn như trước kia, xem ra là khỏi thật rồi.
“Khỏi rồi, bác sĩ bảo tốt rồi. Nào Tuế Tuế, đây là bà Thất, chào bà đi con.” Trần Tú Hòa kéo con gái lại gần giới thiệu.
“Cháu chào bà Thất ạ.” Triệu Tuế Tuế ngoan ngoãn lên tiếng.
“Ơi, giỏi quá.”
Lúc này lại có thêm mấy người nữa đi tới, Trần Tú Hòa lần lượt giới thiệu, Triệu Tuế Tuế cũng chào hỏi từng người một. Thấy mọi người đã tin, Trần Tú Hòa mới dẫn các con về nhà, để lại đám đàn bà tiếp tục ngồi "buôn dưa lê".
Về đến nhà, Trần Tú Hòa sắp xếp lại đồ đạc đã mua, Triệu Lập Võ thì nằm bò ra bàn xem Triệu Lập Văn hí hoáy nghịch cục sắt.
Triệu Tuế Tuế chạy vào phòng tắm, bắt đầu mày mò mở khóa Lỗ Ban. Cô điều khiển các khối gỗ, xoay chuyển lẫy khóa, loay hoay mãi mới lấy được một "thỏi vàng lá"giấu bên trong ra.
Một thỏi vàng lá này nặng khoảng 30 gram, Triệu Tuế Tuế cô bây giờ đã là người có vàng lận lưng rồi! Nghĩ đến 10 năm biến động sắp tới, lúc đó cô lại có thể đến trạm phế liệu "đào bảo", chỉ cần đợi đến khi cải cách mở cửa là có thể trực tiếp trở thành đại gia luôn.
“Anh cả, anh có sửa được không thế?” Triệu Lập Võ nhìn anh mình loay hoay mãi mà kim đồng hồ vẫn không nhúc nhích, mất kiên nhẫn hỏi.
“Không có pin thì sao đồng hồ chạy được.” Triệu Lập Văn bực mình lườm em trai một cái.
“Pin á?” Triệu Lập Võ chưa từng thấy món đồ nào gọi là pin cả.
Triệu Lập Văn nhanh chóng bỏ cục sắt vào một chiếc hộp thiếc, Triệu Lập Võ lấy khăn bắt đầu lau bàn. Đợi Lập Võ lau xong, Trần Tú Hòa đặt chậu cháo xuống, định quay lại bếp bưng thức ăn thì con trai cả đã nhanh chân chạy đi tranh phần, bà bèn ngồi xuống nghỉ ngơi.
Triệu Tuế Tuế nhìn bát cháo của mình. Cháo tra tử thực chất là cháo ngô xay, cô múc một thìa ăn thử, thấy hương vị khá ngon, không hề bị rát cổ như cô tưởng tượng.
Triệu Tuế Tuế không biết rằng, loại cô đang ăn là cháo ngô xay mịn, ngon hơn loại ngô xay thô nhiều. Ngô gia công thành hai nửa gọi là "tra tử lớn", xay nhỏ hơn nữa chính là "tra tử nhỏ". Trong làng đa số mọi người đều ăn loại ngô xay thô, nhưng Trần Tú Hòa vì muốn Tuế Tuế dễ ăn hơn nên đã đặc biệt bỏ công mài kỹ thêm một lúc.
Thấy con gái nhỏ ăn chậm rì rì, Trần Tú Hòa đứng dậy lấy hũ đường đỏ mới mua hôm nay, chia cho mỗi đứa một thìa vào bát.
“...”
Triệu Tuế Tuế: Thực ra cô không thích ăn ngọt cho lắm đâu.
Thấy mẹ quay đi, Triệu Tuế Tuế dùng thìa múc một nửa số đường đỏ trong bát mình bỏ vào bát của mẹ: “Mẹ ơi, ngọt quá.”
“Vậy lần sau mẹ chỉ cho nửa thìa thôi nhé.” Trong ấn tượng của Trần Tú Hòa, chẳng có đứa trẻ nào lại không thích ăn đường cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)