Trần Tú Hòa nghe thấy lại là mấy đứa con của nhà bác cả, liền hung dữ nhìn về phía gian nhà đại phòng: "Lập Võ, đóng kỹ cửa nhà chúng ta vào, tránh để ba cái loại mèo hoang chó dại lẻn vào."
Bà biết rõ Lưu Chiêu Đệ đang ở trong phòng nên mới cố ý nói như vậy. Hiện giờ chuyện của con gái nhỏ là quan trọng nhất, bà bế thốc cô con gái đang ôm đầu kêu đau lên, chạy thẳng tới nhà Thầy thuốc Cao trong thôn.
Triệu Tuế Tuế được Thầy thuốc Cao châm cứu vài kim, rất nhanh đã không còn thấy đau nữa.
"Rượu thuốc này mang về, mỗi ngày xoa ba lần, xoa xong là khỏi ngay. Ba hào tiền." Thầy thuốc Cao thu lại ngân châm, dặn dò.
"Cảm ơn Thầy thuốc Cao." Trần Tú Hòa nói xong liền móc ra ba hào tiền, cất kỹ thuốc rồi bế con gái về nhà.
Đang đi trên đường, Trần Tú Hòa mới sững sờ phát hiện con gái nhỏ đã biết nói chuyện.
"Tuế Tuế, mẹ là ai?" Trần Tú Hòa ướm hỏi.
"Mẹ." Triệu Tuế Tuế cũng biết mình đã ngây ngô suốt ba năm qua, trong thời gian đó, người nhà vẫn luôn kiên trì dạy cô tập nói mỗi ngày.
"Gọi lại lần nữa xem nào." Trần Tú Hòa nghẹn họng, bảo con gái nhỏ gọi thêm một tiếng.
"Mẹ."
"Ơi! Tuế Tuế nhà chúng ta biết nói rồi, tốt quá rồi." Trần Tú Hòa xốc xốc đứa nhỏ đang ngồi trên tay mình, ôm con càng chặt hơn.
Triệu Tuế Tuế bên ngoài là một đứa bé ba tuổi, nhưng bên trong lại là linh hồn của một người 23 tuổi. Bị một người phụ nữ chỉ lớn hơn mình vài tuổi bế, dù là mẹ ruột nhưng cô vẫn thấy hơi ngượng ngùng, định xuống đất tự đi nhưng lại bị mẹ từ chối.
Đến khi hai mẹ con về tới nhà thì anh cả Triệu Lập Văn cũng đã đi học về.
Triệu Lập Văn học lớp ba tại trường tiểu học trên thị trấn. Thôn Phú Hưng nơi nhà họ Triệu ở cách thị trấn chỉ khoảng 10 phút đi bộ.
"Tuế Tuế sao vậy mẹ?" Triệu Lập Văn thấy mẹ bế em gái về, lại ngửi thấy mùi rượu thuốc nồng nặc trên người hai người liền hỏi.
"Bị mấy đứa con nhà bác cả đẩy ngã đấy. Tiểu Văn, con đưa em vào phòng." Trần Tú Hòa đặt con gái nhỏ xuống đất, vác cái cuốc xông thẳng tới trước cửa phòng vợ chồng nhà bác cả mà nện rầm rầm: "Lưu Chiêu Đệ, chị định trốn trong đó mãi à? Còn không ra tôi phá nát cái nhà này bây giờ!"
"Cái đồ xui xẻo kia, phá cái gì mà phá? Bỏ xuống cho lão nương!" Bà cụ Triệu từ trong bếp lao ra, lớn tiếng ngăn cản.
Trần Tú Hòa chẳng màng đến thái độ của mẹ chồng: "Mẹ tránh xa ra một chút, lát nữa chẳng may nện trúng mẹ lại tốn thêm một khoản tiền thuốc men đấy."
"Cái đồ thất đức này, mày dám nguyền rủa mẹ chồng à!" Bà cụ Triệu nghe vậy không dám tiến lên nữa. Nghĩ đến dáng vẻ điên cuồng của cô con dâu thứ ba này hồi mới ở cữ xong, bà ta chùn bước.
"Lưu Chiêu Đệ, còn không ra đây thì tôi sẽ để thằng Lập Võ nhà tôi ngày nào cũng đánh con trai quý tử của chị." Trần Tú Hòa không định dây dưa quá lâu với nhà bác cả, các con của bà còn đang chờ cơm.
"Cô muốn làm gì?" Lưu Chiêu Đệ nghe thấy con trai mình sắp bị đánh, không cam lòng mở cửa ra.
"Muốn làm gì à? Con trai chị làm con gái tôi bị thương ở đầu, đền tiền đây, ba đồng!" Trần Tú Hòa trực tiếp đòi bồi thường.
"Cô đi ăn cướp à! Khám chỗ Thầy thuốc Cao cùng lắm hết có ba hào." Lưu Chiêu Đệ cũng không định quỵt, bởi sức chiến đấu của cô con dâu thứ ba quá mạnh, lại thêm thằng nhóc Triệu Lập Võ khỏe như trâu giống hệt cha nó, con trai chị ta dù lớn hơn Lập Võ bốn tuổi cũng đánh không lại.
"Ngã trúng đầu mà không cần tiền bồi dưỡng à? Phải ăn trứng gà cả tháng mới bù lại được!" Trần Tú Hòa hừ lạnh một tiếng.
"Một đứa con gái vịt giời, lấy đâu ra mà quý giá thế? Nhiều nhất là đền cô năm hào." Lưu Chiêu Đệ nhẩm tính trong lòng, một quả trứng gà giá ba xu, ba mươi quả mới có chín hào, Trần Tú Hòa đòi những ba đồng, tương đương với một trăm quả trứng gà rồi.
"Vợ thằng cả, đưa cho thím nó năm hào, với cả ba mươi quả trứng gà nữa." Trong nhà chính, ông cụ Triệu lên tiếng. Ông không muốn đi làm lụng cả buổi sáng về nhà lại thấy cảnh ồn ào hỗn loạn thế này.
"Ông nó, ông..." Bà cụ Triệu không vui, ông bà đang ở cùng nhà bác cả, đưa thế này chẳng phải là lấy từ túi bà ta ra sao.
Ông cụ Triệu liếc nhìn bà vợ già: "Đừng nói nữa, mau đền cho xong đi rồi còn nấu cơm."
Trong nhà này, dù bà cụ Triệu nắm quyền quán xuyến nhưng người quyết định cuối cùng vẫn luôn là ông cụ Triệu.
Trần Tú Hòa giằng lấy năm hào từ tay Lưu Chiêu Đệ, rồi xách giỏ đựng ba mươi quả trứng gà trở về phòng mình.
Trong lúc đó, Triệu Tuế Tuế cũng đã hiểu ra hiện tại là đầu tháng 6 năm 1956. Thôn Phú Hưng nằm ở phương Bắc, khí hậu giống như vùng Đông Bắc kiếp trước, rất gần Hà Bắc. Tuy tên một số tỉnh và các vị lãnh đạo có chút khác biệt, nhưng tiến trình lịch sử lại tương đồng, có lẽ đây là một thế giới song song với thế giới cũ của cô.
Nhà họ Triệu có bốn người con trai:
Nhà bác cả Triệu Quảng Bá: Vợ là Lưu Chiêu Đệ, có con gái lớn Triệu Lai Đệ (15 tuổi), con gái thứ Triệu Nam Đệ (13 tuổi) và con trai út Triệu Lập Kim (11 tuổi).
Nhà bác hai Triệu Quảng Trọng: Vợ là Tiền Xuân Phân, có con gái lớn Triệu Chi Chi (10 tuổi), con trai út Triệu Lập Minh (9 tuổi). Cách đây không lâu bác hai được phân nhà nên đã đưa vợ con vào thành phố ở.
Chợt nghĩ đến cửa hàng lương thực của dì mình... cô kinh ngạc phát hiện mình thế mà lại nhìn thấy cửa hàng đó!
Chẳng lẽ là phúc lợi xuyên không ư? Triệu Tuế Tuế đọc không ít tiểu thuyết, người xuyên không về thời niên đại thường được tặng "bàn tay vàng", cửa hàng lương thực này có lẽ chính là của cô.
Triệu Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn mẹ đang nấu cơm trong bếp, anh cả Lập Văn giúp rửa rau, anh hai Lập Võ thì đi xách nước, không ai chú ý đến cô.
Cô thử lấy thanh socola mình từng mua trên quầy ra, không ngờ lại được thật! Nhìn thanh socola trong tay, Triệu Tuế Tuế vốn đang tủi thân vì bị ép xuyên không bỗng thấy mũi cay cay, nước mắt chực trào. May quá, có lương thực là cô có thể bảo toàn mạng sống rồi.
Cất socola vào không gian, Triệu Tuế Tuế chạm tay vào giỏ trứng gà trên bàn, thầm niệm "vào đi". Giỏ trứng thực sự biến mất ngay trước mắt cô. Kiểm tra bên trong, cô thấy cái giỏ nằm ngay ngắn trên đất trống, sau đó cô lại di chuyển cái giỏ ra ngoài.
Xem ra "bàn tay vàng" của cô chính là cái không gian này rồi. Nó dài khoảng 8 mét, rộng 6 mét và cao chừng 5 mét. Không biết người có vào được không, cô phải đợi lúc nào không có ai mới thử được.
Vì là dịp Tết nên dì cô nhập hàng rất nhiều, cả cửa hàng chất đầy gạo và bột mì. Nếu không phải vì cửa hàng chật ních hàng hóa, cô cũng chẳng mang ghế bập bênh ra ngoài cửa ngồi, để rồi bị thiên thạch đập trúng.
Trong đó còn có một ít trứng gà và thịt hun khói, lại thêm 30 thùng dầu lạc loại 10 lít. Toàn bộ là hàng nhập dịp Tết để bán kèm lương thực, bình thường cửa hàng của dì chỉ bán gạo và bột mì, chủ yếu là giao sỉ cho các nhà hàng.
Trứng gà: Có 10 thùng, mỗi thùng 12 khay, mỗi khay 30 quả. Tổng cộng là 3600 quả.
Thịt hun khói: Có 5 thùng, mỗi thùng nặng 50 cân.
Lạp xưởng: Có 5 thùng, mỗi thùng nặng 20 cân.
Gạo: Khoảng 300 bao, loại 100 cân/bao.
Bột mì: Có 500 bao, loại 100 cân/bao.
Ngoài ra còn có một thùng men nở, một bao tải túi nilon và một cái cân điện tử.
"Tuế Tuế, ăn cơm thôi con." Trần Tú Hòa gọi mấy lần mà không thấy con gái phản ứng gì, bà bắt đầu lo lắng nhìn cô.
"Vâng ạ." Triệu Tuế Tuế sực tỉnh, đáp lại mẹ. Thấy ánh mắt thấp thỏm của bà, cô vội tụt xuống khỏi giường lò, đi tới bên bàn ăn. Bàn trên giường lò thường chỉ dùng vào mùa đông, mùa hè nhà cô dùng bàn ăn bình thường.
Nhìn cái bàn cao ngang ngửa người mình, cô chỉ biết: "..."
Triệu Lập Văn bưng thức ăn vào đặt lên bàn, tiện tay bế bổng em gái đặt ngồi lên ghế. Trong nhà chỉ có duy nhất một cái ghế có lưng dựa và tay vịn, đó là món quà cha cô tự tay đóng cho em gái vào năm ngoái vì sợ lúc em ăn cơm sơ ý ngã lộn xuống đất, còn những người khác đều ngồi ghế băng dài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)