Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Thanh Sơn khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn bình thản.
Đường Lệ Bình thì hào hứng không giảm, tiếp tục nói: "Ngày mai là Tết Trung thu rồi, ông cùng tôi về nhà mẹ đẻ một chuyến, báo tin chuyện Kiều Kiều xuất giá cho bố mẹ biết.
Để ngày kia ông bà sang nhà mình ăn bữa cơm lại mặt, cũng coi như chính thức thông báo với họ hàng thân thích."
Tống Thanh Sơn nhíu chặt mày, giọng điệu đột nhiên lạnh xuống: "Cơm lại mặt? Bây giờ cả nước đang gặp nạn đói, biết bao nhiêu gia đình không có cái ăn.
Ngay cả một bữa cơm no còn khó cầu, mà bà còn muốn mở tiệc linh đình? Đây chẳng phải rõ ràng là tự chuốc lấy rắc rối sao?"
"Nhưng chẳng phải nhà họ Chu cũng đã bày tiệc mời khách ăn cơm đó sao?" Đường Lệ Bình không phục mà phản bác lại.
Đường Lệ Bình bĩu môi, giọng điệu mang theo chút tủi thân: "Tôi cũng đâu có muốn làm rình rang, cũng đâu có gọi bố mẹ và anh chị em nhà ông qua, chỉ mời người nhà mẹ đẻ tôi đến ăn bữa cơm rau dưa thôi mà.
Kiều Kiều đi lấy chồng, mẹ tôi, anh trai tôi, em gái tôi chẳng lẽ không nên có chút quà cáp thể hiện tấm lòng sao? Tôi làm mẹ, dù sao cũng phải giữ chút thể diện cho con gái chứ!"
Nghe vậy, trong lòng Tống Thanh Sơn nhói lên một cơn đau, giọng điệu càng thêm nặng nề: "Trước kia lúc Nhan Nhan kết hôn, sao bà không nghĩ đến chuyện mời họ hàng đến nhà ăn cơm?
Sao cứ phải đợi đến lúc Kiều Kiều gả chồng, bà mới vội vàng muốn làm tiệc lại mặt.
Bà đừng quên, mối hôn sự này vốn dĩ là của ai? Vì muốn tác thành cho Kiều Kiều, bà đã nhẫn tâm ép Nhan Nhan phải về quê. Bây giờ bà còn cảm thấy chưa đủ sao?"
"Cái gì?" Đường Lệ Bình sững sờ, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.
"Con bé Thư Nhan... nó thật sự về quê rồi sao? Nó không ở lại thành phố dán vỏ bao diêm, chạy về quê làm cái gì?"
Tống Thanh Sơn lạnh lùng nhìn bà ta, trong ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và đau đớn.
Ông chậm rãi mở miệng, giọng nói khàn khàn nhưng từng chữ sắc bén như dao: "Đường Lệ Bình, tôi biết tại sao bà lại thiên vị Kiều Kiều.
Năm đó lứa đầu chúng ta sinh đôi một trai một gái, con gái lớn mới được ba tháng tuổi đã vì sự bất cẩn của bà mà bị sặc sữa chết yểu.
Khi đó con bé vốn đã ốm yếu hơn Vinh An, vậy mà bà chỉ mải mê chơi đùa với con trai, bỏ mặc con bé Châu Châu nằm trên giường."
Ông ngừng lại một chút, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua lớp bụi thời gian: "Sau này Nhan Nhan và Kiều Kiều ra đời, Nhan Nhan nặng hơn Kiều Kiều một cân rưỡi.
Chỉ vì Kiều Kiều và Châu Châu đều có một nốt ruồi lệ ở khóe mắt, bà liền đổ lỗi cho Nhan Nhan đã cướp hết dinh dưỡng của Kiều Kiều. Bà đem tất cả sự áy náy đối với Châu Châu chuyển hết lên người Kiều Kiều.
Bà dành tất cả tình yêu thương, tất cả sự nuông chiều cho Kiều Kiều, cứ như thể chỉ có nó mới là khúc ruột của bà vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






