Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Thanh Sơn sực nhớ: "À à, hôm nay vì chuyện cưới xin của con, bố và mẹ đã đặc biệt xin nghỉ một ngày, cho nên ngày mai Tết Trung thu chúng ta không được nghỉ.
Trường học của anh con ngày mai được nghỉ, thôi để nó đưa con về đi! Sáng mai hai đứa đi sớm.
Lát nữa bố đi mua thêm ít bánh trung thu và đồ hộp trái cây cho con mang theo luôn, để ông bà nội con cũng được ăn cái Tết Trung thu cho ra hồn."
"Vậy được ạ, đợi anh tan học con sẽ hỏi anh ấy, chắc trường của Vân Phi ngày mai cũng được nghỉ."
"Vân Phi thì ở lại, ngày mai là Tết Trung thu, nhà ăn cơ quan chắc là sẽ thêm món, tiếc là hai anh em con lại không có ở nhà."
"Vâng ạ, cảm ơn bố!"
Tống Thư Nhan bắt đầu thu dọn hành lý, hai bộ quần áo để thay giặt, còn lấy thêm mấy cuốn sách cần ôn tập.
Sổ tiết kiệm và tiền đều mang theo hết, nếu để ở nhà, cô sợ mình không có ở đây sẽ bị Tống Kiều Kiều lấy mất.
Tống Thư Nhan thu dọn xong, Tống Thanh Sơn lấy từ trong ngăn kéo ra một ít phiếu và ba mươi đồng, dẫn Tống Thư Nhan đến cửa hàng lương thực thực phẩm đong một cân dầu, rồi mua thêm năm cân mì sợi.
Tiếp đó, họ lại đi đến hợp tác xã cung tiêu. Tống Thanh Sơn mua thêm cho Tống Thư Nhan một hộp sữa mạch nha, một cân kẹo hoa quả và một cân bánh bông lan.
Sau đó, ông lại mua cho bố mẹ mình hai cân bánh trung thu, hai cân đường đỏ, cùng với hai hộp vải thiều ngâm.
Tống Thanh Sơn đưa những món đồ vừa mua cho Tống Thư Nhan, ân cần dặn dò: "Nhan Nhan, chỗ bánh trung thu, đường đỏ và đồ hộp này con mang sang biếu ông bà nội nhé. Còn mì sợi, kẹo hoa quả, sữa mạch nha và bánh bông lan là để con tự mình ăn.
Ngoài ra, mười đồng này con cũng cầm đưa cho bà nội, giúp bố nhắn với ông bà một tiếng là bố mẹ bận công việc, không có thời gian về quê đón lễ cùng ông bà được."
Tống Thư Nhan ngoan ngoãn gật đầu, đáp lời: "Con biết rồi ạ, con sẽ giải thích giúp bố. Đúng rồi, ngày mai bố và mẹ có định sang nhà ông ngoại một chuyến không ạ?"
Tống Thanh Sơn mỉm cười trả lời: "Ừ, ăn cơm trưa mai xong, bố mẹ sẽ qua bên đó."
Tống Thanh Sơn tiễn con gái lên xe, dõi theo chiếc xe từ từ lăn bánh đi xa rồi mới quay người, bước những bước chân trầm ổn đi về nhà.
Ánh nắng ban trưa rải lên bờ vai đẫm buồn của ông, kéo ra một cái bóng thật dài.
Ông vừa bước vào cửa nhà, Đường Lệ Bình đã tươi cười hớn hở ra đón, trong mắt ngập tràn niềm vui sướng không giấu được: "Thanh Sơn, thằng nhóc Chu Mộ cuối cùng cũng đưa Kiều Kiều đi đăng ký kết hôn rồi!
Lần này tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng bỏ xuống được.
Đăng ký xong xuôi, Kiều Kiều đã quay lại xưởng làm việc, buổi tối cũng "thuận lý thành chương" mà ở lại nhà họ Chu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















