Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trọng Hi Nhiên thổn thức trong lòng, ngẩng mắt nhìn anh.
Ánh đèn lạnh lẽo từ trần nhà đổ xuống, soi rõ đôi mắt dài sắc lạnh của anh.
Cô siết chặt điện thoại trong tay, nước mắt bất giác lăn dài. Sợ người khác nhìn thấy, cô khẽ ngẩng đầu lên, cố gắng kìm nén.
Chưa bao giờ cô nghĩ rằng người đứng ra bảo vệ mình trong chuyện này lại là Kỳ Tư Niên.
Trong khi cả nhà họ Trọng, kể cả cha mẹ cô, không một ai chịu lên tiếng.
Không gian trong phòng tĩnh lặng đến mức nghe cả tiếng kim rơi.
Vu Thục Lan là mẹ của Trọng Hi Nhiên, việc bà dạy dỗ con gái vốn là chuyện đương nhiên. Nhưng lời nói đó lại đến từ Kỳ Tư Niên, ai dám phản bác?
Kỳ Tư Niên vốn ít khi đến nhà họ Trọng, dù tính cách lạnh lùng nhưng mỗi lần xuất hiện đều lịch sự. Đây là lần đầu tiên anh bày tỏ thái độ bất cần với Vu Thục Lan. Lại còn diễn ra trước mặt đông người, mặt bà thoáng đỏ thoáng trắng.
Một lát sau, Trọng Quảng Tài kéo Vu Thục Lan ra phía sau, trách móc: "Con cái đã lớn rồi, đừng suốt ngày mắng mỏ nó nữa."
Rồi ông quay sang Kỳ Tư Niên: "Tư Niên à, chuyện này là do cha mẹ không phải, cha thay Hi Hi xin lỗi con."
"Xin lỗi vì điều gì?" Giọng Kỳ Tư Niên bình thản.
"Hoắc Tân là tôi bảo cô ấy đến gặp."
Tất cả mọi người đều sửng sốt.
Trọng Hi Nhiên lại một lần nữa chấn động, nhìn anh chằm chằm – sao anh lại nói như vậy?
Giọng điệu Kỳ Tư Niên phẳng lặng như đang kể một chuyện hết sức bình thường.
"Tôi bảo cô ấy đến để cắt đứt quan hệ, trả lại những thứ cần trả."
"Người của tôi đợi sẵn bên ngoài, từ lúc vào phòng đến khi ra chỉ vỏn vẹn 12 phút, cô ấy có thể làm gì?"
Điều này rõ ràng nằm ngoài dự đoán của tất cả.
Trọng Quảng Tài sững sờ một lúc, nhanh chóng nhận ra điểm bất thường.
Nếu đúng như vậy, Trọng Hi Nhiên đã nói từ sớm, đâu cần đợi Kỳ Tư Niên lên tiếng lúc này. Anh cố ý đến đây, nói ra những lời này trước mặt mọi người...
Trọng Quảng Tài lập tức bật cười, thở phào nhẹ nhõm: "Hóa ra là thế, đều tại cha vì quá lo lắng mà quên nghe Hi Hi giải thích."
Ông nhìn Trọng Hi Nhiên với vẻ dịu dàng: "Hi Hi cũng thật, bình thường có chuyện gì thích giữ trong lòng thì thôi, chuyện lớn thế này mà cũng giấu à?"
Ai nấy đều biết đây chỉ là lời xã giao, nhưng không ai chịu vạch trần.
Kỳ Tư Niên đưa tay về phía Trọng Hi Nhiên: "Lại đây."
Trước đây anh thường bảo cô "lại đây" bằng giọng điệu thờ ơ, tùy tiện, ra lệnh. Cũng chưa bao giờ chủ động đưa tay.
Lần đầu tiên Trọng Hi Nhiên cảm thấy hai từ này thật đáng yêu, cô chậm rãi bước về phía anh.
Trước mặt mọi người, Kỳ Tư Niên chủ động nắm lấy tay cô, bình thản nói: "Mấy ngày nay đang đàm phán vụ mua lại chip, điện thoại tắt máy suốt vì đàm phán kín. Em vốn hiểu chuyện, chắc sẽ không trách anh đâu."
Trọng Hi Nhiên cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Cô lắc đầu: "Tất nhiên là không rồi."
Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua cánh tay thẳng đến trái tim cô, khiến trái tim đang chênh vênh của cô cuối cùng cũng tìm được điểm tựa.
Kỳ Tư Niên lười biếng khẽ nhấc mắt: "Đã là hiểu lầm thì chúng tôi xin phép về trước."
Trọng Quảng Tài vội nói: "Đến rồi thì ở lại dùng bữa tối đã."
Kỳ Tư Niên nhướng mắt, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người hiện diện.
Hành động này quá cố ý, Trọng Quảng Tài lập tức hiểu anh đang bày tỏ sự bất mãn.
Quả nhiên, giọng anh lạnh nhạt: "Không cần, tôi quen yên tĩnh."
Trọng Quảng Tài: "Được thôi, lần sau con sắp xếp thời gian quay lại, chỉ gia đình mình cùng dùng bữa thôi."
Kỳ Tư Niên không xác nhận cũng không phủ nhận.
Khi anh dắt Trọng Hi Nhiên chuẩn bị rời đi, Trọng Quảng Tài đột nhiên nhận được điện thoại từ bảo vệ khu dân cư, báo rằng một đám phóng viên đang tụ tập ở cổng chính để phỏng vấn Kỳ Tư Niên.
Kỳ Tư Niên khẽ giật mình.
Anh vừa về được bao lâu mà phóng viên đã nghe tin, chắc hẳn vừa rời khu nghỉ dưỡng đã có người báo tin.
Khóe môi anh nở nụ cười lạnh lùng.
Trọng Hi Nhiên nhìn anh, vừa lo lắng vừa áy náy.
Kỳ Tư Niên vốn kín tiếng, hiếm khi xuất hiện trong các sự kiện thương mại. Giờ đây vì cô mà anh buộc phải phơi mình dưới ánh đèn flash. Nếu không phải vì cô cố chấp theo đuổi một cuộc "chia tay" vô nghĩa, chuyện này đã không xảy ra.
Đôi mắt cô long lanh ẩm ướt, Kỳ Tư Niên tưởng cô sợ hãi.
Anh đan những ngón tay mình vào tay cô, như một cách an ủi: "Đừng sợ, anh sẽ xử lý."
Vừa bước lên xe, lòng Trọng Hi Nhiên đã lo lắng. Không phải vì bản thân mà vì Kỳ Tư Niên. Nhưng nghĩ kỹ lại, cô không rõ mình đang lo lắng điều gì, bởi anh nhất định sẽ ứng phó một cách trơn tru.
Cô mím chặt đôi môi khô, mở màn hình điện thoại để xem tình hình trên mạng. Những lời chế nhạo nóng hổi của cư dân mạng hiện lên:
«Con nhỏ này chắc chắn là kiểu trà xanh pha bạch liên hoa, khỏi cần phải nghĩ nhiều.»
«Tôi là người trong giới nên biết, từ lúc Kỳ Tư Niên cưới Trọng Hi Nhiên đã chẳng ai tin tưởng rồi...»
«Chắc chắn sẽ ly hôn thôi, bị đá đểu thế này ai chịu nổi?»
«Nghĩ mà xem, nếu không phải con nhỏ này giữ liên lạc với Hoắc Tân thì anh ta đâu dám nhảy ra nói bậy? Anh ta ngu à?»
«Con nhỏ này vừa ngu vừa não tình yêu, sau khi ly hôn với Kỳ Tư Niên thì đời này đừng mơ bước chân vào giới nhà giàu...»
Xe dần tiến đến cổng chính.
Trọng Hi Nhiên cất điện thoại nhìn sang Kỳ Tư Niên.
Ánh sáng mờ ảo khoác lên khuôn mặt anh một lớp bóng tối, khó lòng đọc được cảm xúc.
Cổng khu dân cư mở ra, đám phóng viên ùa vào.
Dù là một đạo diễn từng chứng kiến nhiều cảnh tượng tương tự, nhưng đây là lần đầu tiên Trọng Hi Nhiên trải nghiệm điều này trên chính da thịt mình.
Cô cảm thấy tình huống này thật đúng chất phim truyền hình.
Kỳ Tư Niên ra hiệu dừng xe.
Chiếc xe dừng lại, anh lên tiếng: "Em ngồi trong xe đợi."
Trọng Hi Nhiên vô thức nắm lấy tay Kỳ Tư Niên.
Anh quay đầu nhìn lại. Cô hít sâu lấy dũng khí: "Em đi cùng anh."
Chuyện do cô gây ra, không thể để anh một mình đối mặt được.
Giọng Kỳ Tư Niên lạnh lùng: "Em đã nghĩ ra cách trả lời phỏng vấn của phóng viên chưa?"
Trọng Hi Nhiên khẽ giật mình, còn chưa kịp lên tiếng thì Kỳ Tư Niên đã mở cửa xe bước xuống. Cơn gió lạnh thấu xương của mùa đông ùa vào khiến cô bỗng thấy lạnh giá.
Cánh cửa đóng sầm lại ngay lập tức, cách biệt hoàn toàn với cái lạnh bên ngoài, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác của cô.
Ánh đèn flash lập tức biến khu vực xung quanh sáng rực như ban ngày.
Trọng Hi Nhiên nhìn ra ngoài qua cửa kính màu nâu trà.
Các phóng viên chĩa micro về phía Kỳ Tư Niên.
Bên trong xe cách âm phần lớn tiếng ồn, chỉ còn lại chút ồn ào nhỏ nhẹ.
Trọng Hi Nhiên hạ cửa kính xuống một khe hẹp. Tiếng ồn ào lập tức tràn vào xe như thủy triều, những câu hỏi dồn dập vang lên: "Xin hỏi ngài có ly hôn với phu nhân không?"
"Ngài có suy nghĩ gì về việc Hoắc Tân gặp mặt phu nhân của ngài?"
"..."
Kỳ Tư Niên vẻ mặt điềm tĩnh, ứng đối tự nhiên: "Sẽ không ly hôn."
"Cô ấy gặp mặt tổng giám đốc Hoắc, đương nhiên có báo cáo với tôi trước."
Lời còn chưa dứt, Trọng Hi Nhiên đã đẩy cửa xe bước ra ngoài.
Các phóng viên lập tức chĩa micro về phía cô.
Kỳ Tư Niên khựng lại một nhịp, gạt đám đông tiến đến bên cô, một tay chặn những ống kính đang chĩa vào mặt cô, tay còn lại ôm lấy cô vào lòng với tư thế bảo vệ tuyệt đối.
Trọng Hi Nhiên ngẩng mắt nhìn phóng viên trước mặt: "Tôi đúng là đã gặp tổng giám đốc Hoắc, để trả lại những món đồ cũ trước đây. Tôi đường đường chính chính, tuyệt đối không làm bất cứ việc gì có lỗi với chồng tôi."
Ánh mắt cô hướng về Kỳ Tư Niên, "Tôi cũng muốn cảm ơn chồng tôi vì đã tin tưởng và tôn trọng tôi."
Kỳ Tư Niên hơi bất ngờ.
Một luồng gió lạnh thổi qua, Trọng Hi Nhiên khẽ run lên, anh thuận thế ôm chặt cô vào lòng. Cảnh tượng này lập tức được các phóng viên ghi hình lại.
Kỳ Tư Niên đợi các phóng viên chụp đủ tư liệu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào một ống kính, như đang nói chuyện với ai đó xuyên qua ống kính: "Thật lòng yêu một người, sẽ không đẩy cô ấy vào nơi đầu sóng ngọn gió."
Anh đẩy nhẹ cặp kính vàng trên sống mũi, ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu trên tròng kính: "Tình cảm giữa tôi và phu nhân vô cùng sâu đậm, tuyệt đối có thể vượt qua mọi thử thách. Tổng giám đốc Hoắc cứ thoải mái thử xem, xem anh có cướp được cô ấy đi không."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
