Lời cô nói không sai.
Nhà họ Trọng mắc nợ nghiêm trọng, dù có sự hỗ trợ từ Kỳ thị, số tiền kiếm được vẫn phải ưu tiên trả lãi ngân hàng và trả nợ.
Gia đình vốn quen sống xa hoa nên kinh tế luôn eo hẹp, Trọng Hi Nhiên đã gánh vác mọi chi phí cho em gái, nào ngờ nuôi phải một kẻ vong ân bội nghĩa.
"Chị..." Trọng Uyển Chi trợn mắt giận dữ, vô cùng tủi thân khi nước mắt rơi lã chã như mưa, "Tiền là của anh Tư Niên chứ đâu phải do chị tự kiếm, chị hách dịch cái gì chứ?"
Trọng Quảng Tài lên tiếng: "Cấm được nói bậy."
Trọng Uyển Chi quay lại lao vào lòng Vu Thục Lan, "Mẹ..."
Kể từ khi có cô con gái út ngoan ngoãn nghe lời, lòng Vu Thục Lan ngày càng thiên vị, cũng ngày càng không ưa Trọng Hi Nhiên ngang ngược.
Vu Thục Lan thương xót ôm con gái vào lòng, quay sang quát Trọng Hi Nhiên: "Con còn học cả đánh người nữa?! Con nhìn lại cái thói ngỗ ngược của con đi, chẳng trách Tư Niên nhất quyết ly hôn! Mẹ không hiểu sao mẹ lại sinh ra đứa con gái phản nghịch như con, trước kia định bỏ nhà theo trai, giờ lại—"
"Thôi, chuyện cũ rích rồi còn nhắc làm gì." Trọng Quảng Tài ngắt lời bà, nhìn Trọng Hi Nhiên, "Cha có quyền dạy dỗ con."
Trọng Hi Nhiên cúi mắt không đáp.
Trọng Quảng Tài nhíu chặt mày, "Cha hỏi con trước, Tư Niên thật sự muốn ly hôn?"
"Con không biết." Giọng Trọng Hi Nhiên khàn đặc, "Con không liên lạc được với anh ấy."
Bác cả Trọng Quảng Lợi lập tức đứng dậy, nói với giọng điệu khuyên nhủ: "Hi Hi, con tuyệt đối không được ly hôn với Tư Niên, con không biết đâu, việc kinh doanh dưới này khó khăn thế nào, nhà họ Trọng hoàn toàn dựa vào tập đoàn Kỳ thị mới sống lay lắt được, một khi tập đoàn Kỳ thị rút vốn, chúng ta xong đấy..."
"Tập đoàn Trọng thị một khi phá sản, hàng nghìn nhân viên cũng mất việc... Tập đoàn Trọng thị là tâm huyết cả đời của cha con, con nỡ lòng nào?"
"Cha con thương con đến thế, đã dành bao tâm huyết cho con? Năm đó con bỏ trốn theo trai, ông ấy lái xe đi tìm con suốt đêm rồi gặp tai nạn, chân đến giờ vẫn đi không thuận, cứ trời mưa là lại đau..."
Trọng Hi Nhiên đứng ở cửa phòng khách, môi khô khốc, nghe một hồi lâu cô mới nhận ra mình vào nhà đã lâu mà chẳng ai mang cho cốc nước.
Dáng người cô khẽ lung lay, Trọng Quảng Tài trông thấy liền tới đỡ, không khỏi xót xa: "Ngồi xuống đã."
Lập tức có người nhường chỗ.
Trọng Hi Nhiên thờ ơ để ông ấy đỡ ngồi xuống ghế sofa giữa phòng, nghe Trọng Quảng Tài nói: "Không được ly hôn."
Trọng Hi Nhiên: "Con đâu có quyền quyết định.”
Trọng Quảng Tài trầm ngâm giây lát, nhìn cô: "Con gửi tin nhắn cho Tư Niên, xin lỗi cầu xin cậu ấy tha thứ, nói với cậu ấy con muốn có con với cậu ấy."
Thật sự là chẳng còn chút tôn nghiêm nào.
Trọng Hi Nhiên chua chát cười: "Dù con có chịu gửi, anh ấy cũng không muốn có con..."
Lời cô bị Trọng Quảng Tài ngắt ngang: "Cứ gửi trước đi, ba nhìn con gửi."
Trọng Hi Nhiên nắm chặt tay, màn hình điện thoại bỗng sáng lên, có cuộc gọi lạ đến.
Căn phòng lập tức im phăng phắc.
Mọi người trong phòng đều nhen nhóm hy vọng, nghĩ không biết có phải Kỳ Tư Niên dùng số máy khác gọi đến không, dù sao ly hôn hay không cũng phải có kết quả rõ ràng.
Trọng Quảng Tài: "Nghe máy đi."
Trọng Hi Nhiên nhấc máy.
"Anh là Hoắc Tân."
Trọng Quảng Tài giận dữ: "Cúp máy đi."
Trọng Hi Nhiên máy móc ngắt cuộc gọi.
Trọng Quảng Tài tức giận: "Xóa số đi, không được lưu."
Trọng Hi Nhiên bỗng thấy buồn cười.
Hoắc Tân có số của cô, anh ta muốn liên lạc thì làm sao không liên lạc được?
Trọng Quảng Tài thật là mất lý trí vì quá sốt ruột.
Dù sao cô cũng không định liên lạc với Hoắc Tân, liền giơ tay xóa số dứt khoát.
Chỉ vài giây sau, tin nhắn của Hoắc Tân hiện lên màn hình.
«Hi Hi, anh đợi em ly hôn.»
Trọng Quảng Tài: "..."
Lần này không đợi Trọng Quảng Tài mở miệng, Trọng Hi Nhiên tự xóa tin nhắn, hỏi ông: "Con có nên đổi số máy khác không?"
Trọng Quảng Tài tắc nghẹn.
Tại khu nghỉ dưỡng Vân Hồ, cánh cửa một biệt thự đóng chặt, bên ngoài có vài vệ sĩ áo đen đi tuần.
Trong phòng, hai hàng người ngồi chỉnh tề quanh bàn gỗ dài bằng gỗ linh sam.
Kỳ Tư Niên đặt tay lên tài liệu, giọng nhẹ nhàng: "4.9 tỷ, ba phút. Các vị đồng ý thì ký hợp đồng ngay, không đồng ý vụ đàm phán này kết thúc."
Nói xong, anh bắt chéo chân, thong thả nhấp ngụm cà phê bên cạnh, cúi nhìn đồng hồ.
Đúng 6 giờ chiều.
Anh kiên nhẫn tốt, vụ mua lại thương lượng ba ngày, đối phương sắp chịu không nổi.
Quả nhiên đúng thời gian, đối phương đưa tay đồng ý: "Tổng giám đốc Kỳ, khâm phục, hợp tác vui vẻ."
Kỳ Tư Niên bắt tay xong, để đội ngũ theo dõi hậu kỳ, đứng dậy rời phòng.
Vụ mua lại này của tập đoàn Kỳ thị liên quan ngành chip, sợ lộ tin tức bị cướp mất nên rất chú trọng bảo mật, đặc biệt đưa cả hai đội vào khu nghỉ dưỡng Vân Hồ, còn thu hết thiết bị điện tử, chặn tín hiệu mạng, đàm phán chưa kết thúc thì không ai liên lạc được với bên ngoài.
Khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô Bắc Thành, về nhà mất gần hai tiếng.
Đàm phán liên tục khiến anh mệt mỏi, vừa lên xe Kỳ Tư Niên đã nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chưa đầy hai phút, nghe Khương Chính run rẩy gọi: "Tổng giám đốc Kỳ."
Kỳ Tư Niên không nhúc nhích: "Có việc gì?"
Khương Chính lên tiếng: "Là do tôi thất trách. Video của phu nhân với Hoắc Tân đã bị phát tán từ ba ngày trước. Hiện giờ khắp mạng đang đồn phu nhân muốn ly hôn với ngài..."
Kỳ Tư Niên bỗng mở mắt.
Trong kính chiếu hậu, đôi mắt hẹp dài mà đen thẫm của anh tựa như phủ một lớp sương lạnh.
—
Trọng Hi Nhiên cúi mắt nhìn dòng chữ "Em muốn mang thai con của anh" trong khung chat Wechat một lúc rồi đột nhiên cất điện thoại: "Con sẽ không gửi."
Trọng Quảng Tài hỏi: "Con nói gì?"
Trọng Hi Nhiên nghẹn giọng: "Con không muốn trở nên vô liêm sỉ như thế."
Kỳ thực trước mặt Kỳ Tư Niên cô vốn dĩ cũng chẳng có chút tự tôn nào.
Không tự lập thì lấy đâu ra danh dự?
Kỳ Tư Niên vốn là người quyết đoán, nếu anh thực sự muốn ly hôn thì việc cô gửi tin nhắn này chỉ khiến anh càng khinh thường cô mà thôi.
Trọng Quảng Tài mím chặt môi thành một đường thẳng vừa định lên tiếng thì đã bị Vu Thục Lan chen ngang.
Giọng bà the thé: "Vợ chồng nói chuyện sinh con thì có gì là vô liêm sỉ? Đến bao giờ con mới chịu nghe lời cho ngoan ngoãn một lần?"
Trọng Hi Nhiên ngẩng đầu ánh mắt lạnh lùng nhìn bà: "Mấy năm nay con chưa đủ ngoan ngoãn nghe lời sao?"
Vu Thục Lan khựng lại.
Đây là lần đầu tiên Trọng Hi Nhiên dùng ánh mắt băng giá như vậy nhìn bà.
"Còn mẹ? Đã đủ ngoan ngoãn chưa?" Trọng Hi Nhiên châm chọc: "Tháng trước mẹ tiêu bao nhiêu để mua túi da cá sấu? Mẹ đã đóng góp được gì cho gia đình? Vừa hút máu con vừa dẫm con xuống bùn, đó là cách làm mẹ của mẹ sao?"
"Mày..." Vu Thục Lan tức đến mức không thốt nên lời.
Trọng Hi Nhiên nhìn về phía Trọng Quảng Tài.
Vì chuyện bỏ trốn theo người yêu mà Trọng Quảng Tài bị thương ở chân nên trong lòng cô luôn áy náy. Cô có thể cứng rắn với Vu Thục Lan nhưng với Trọng Quảng Tài thì không.
Cô nhìn đôi chân của ông giọng hơi nghẹn lại cố gắng nói thật nhẹ nhàng: "Cha, nếu Kỳ Tư Niên muốn ly hôn với con..."
Chuông điện thoại vang lên đúng lúc.
Trên màn hình hiện lên ba chữ lớn "Kỳ Tư Niên" tựa như cọng rơm cứu sinh.
Trọng Quảng Tài ra hiệu cho cô mau nghe máy.
Trọng Hi Nhiên hít sâu một hơi mở khóa màn hình chờ đợi phán quyết.
Khi cuộc gọi được kết nối Trọng Quảng Tài bật loa ngoài.
Qua điện thoại giọng Kỳ Tư Niên dường như càng thêm lạnh lẽo: "Anh chỉ hỏi em một câu. Em có muốn ly hôn với anh không?"
Không phải anh muốn ly hôn với cô sao? Sao anh lại hỏi như vậy?
Trọng Hi Nhiên còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy giọng nói dịu dàng của Trọng Quảng Tài: "Làm sao có chuyện đó Tư Niên. Hi Hi nó—"
"Trọng Hi Nhiên." Kỳ Tư Niên ngắt lời Trọng Quảng Tài gọi đầy đủ họ tên cô: "Anh đang hỏi em."
Giọng anh trong trẻo thanh thoát nhưng âm cuối khi gọi tên cô lại pha chút khàn khàn mang theo vẻ gợi cảm đầy kìm nén. Cô chưa từng biết tên mình khi được thốt ra từ miệng anh lại nghe đến thế.
Trọng Quảng Tài không dám đáp lại nữa chỉ không ngừng ra hiệu cho cô.
Thực ra chỉ mới vài giây nhưng Kỳ Tư Niên lại cảm thấy như đã chờ đợi rất lâu. Cuối cùng anh cũng nghe thấy câu trả lời của cô: "Em chưa từng nghĩ tới."
Kỳ Tư Niên gõ nhẹ tàn thuốc: "Ở nhà em?"
Trọng Hi Nhiên: "Vâng."
"Anh đến trong hai tiếng nữa."
Cúp máy xong Kỳ Tư Niên mới thấy tin nhắn Wechat của Trọng Hi Nhiên: "Xin lỗi, em có thể giải thích, sự việc không phải như anh nghĩ đâu."
Vì quá quan tâm mà mất bình tĩnh anh lại quên mất việc kiểm tra điện thoại trước.
Kỳ Tư Niên dập tắt điếu thuốc lạnh giọng ra lệnh cho Khương Chính: "Trong vòng hai tiếng phải điều tra rõ ai là người tung tin ly hôn. Bằng không ngày mai cậu không cần đến công ty nữa."
Khương Chính toát mồ hôi trán lập tức đáp: "Vâng."
Kỳ Tư Niên sắp đến khiến cả nhà họ Trọng lập tức khẩn trương chuẩn bị.
Trọng Quảng Tài nhìn Trọng Hi Nhiên vẻ mặt mệt mỏi dịu dàng nói: "Cha thấy Tư Niên không có ý định ly hôn với con. Lát nữa con nhớ xin lỗi cậu ấy cho tử tế."
Trọng Hi Nhiên nhìn màn hình điện thoại ngẩn ngơ một lúc. Trong Wechat Kỳ Tư Niên vừa mới phản hồi một tin nhắn: "Không cần"
Rộng lượng hay là không để ý? Cô nghĩ là lý do thứ hai.
Vu Thục Lan thấy cô mãi không phản ứng sốt ruột: "Cha con đang nói với con đấy. Con nghe thấy chưa?"
Trọng Hi Nhiên ừ một tiếng.
Dù sao đi nữa cô cũng nên xin lỗi.
Hai tiếng sau cửa bị đẩy mở. Kỳ Tư Niên khoác áo choàng dạ màu đen bước vào. Trọng Hi Nhiên ngẩng đầu nhìn anh.
Không biết vì làm việc quá mệt hay lái xe lâu nên giữa đôi lông mày của anh phảng phất nét mỏi mệt.
Có người xô nhẹ cô: "Đứng ngây ra đó làm gì? Mau đứng dậy đón Tư Niên đi."
Vừa bước vào tầm mắt Kỳ Tư Niên đã đóng đinh vào Trọng Hi Nhiên.
Cô ngồi giữa ghế sofa các ngón tay hơi co lại như một đứa trẻ mắc lỗi ánh mắt nhìn anh đầy bối rối. Giữa đám đông như thế anh chỉ liếc mắt đã nhận ra hôm nay Trọng Hi Nhiên hẳn là đã trải qua không dễ dàng.
Thấy Trọng Hi Nhiên không nhúc nhích Vu Thục Lan vội nói: "Tư Niên. Hi Hi còn trẻ không hiểu chuyện. Lúc nãy mẹ đã mắng nó rồi. Con là người rộng lượng đừng chấp nhất với nó."
Rồi quay sang Trọng Hi Nhiên: "Con không mau lại đây xin lỗi Tư Niên đi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










