Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thầm Yêu Cô Ấy Đã Mười Một Năm Chương 23: Lời Nói Mỉa Mai

Cài Đặt

Chương 23: Lời Nói Mỉa Mai

Anh cảm thấy là thế nào? Và anh cảm thấy bằng cách nào chứ?

Trọng Hi Nhiên ôm lấy đầu không dám suy nghĩ sâu hơn.

Còn Kỳ Tư Niên thì đang nghiên cứu kệ hàng đầy ắp các sản phẩm băng vệ sinh, nghe thấy Trọng Hi Nhiên nhanh chóng nói "chắc chắn, là loại dùng ban đêm" rồi cúp máy.

Anh không nhịn được cười, nhặt lấy một gói băng vệ sinh có ký hiệu 420mm trước mặt, nhíu mày gọi nhân viên cửa hàng tiện lợi hỏi: "Nhãn hiệu nào dùng tốt?"

Nhân viên: "Đều tốt cả, tùy theo bạn gái snh thường dùng loại nào thôi ạ."

Kỳ Tư Niên: "Không phải mua cho bạn gái."

Nhân viên hiểu ra: "Vậy là mua cho mẹ ạ? Nếu mua cho mẹ thì có thể chọn loại siêu dài…"

Kỳ Tư Niên liếc cô ta một cái lạnh lùng: "Cho vợ tôi."

Nhân viên: "Ồ, vâng ạ."

Kỳ Tư Niên cảm thấy nhân viên này không được thông minh lắm, đành nói: "Thôi được rồi, mỗi nhãn hiệu lấy một gói."

Có một cô gái dường như đã để ý anh từ nãy giờ, lúc này mạnh dạn chỉ một nhãn hiệu: "Loại này dùng tốt lắm."

Kỳ Tư Niên gật đầu, nhìn kỹ nhãn hiệu cô gái đề xuất, với tay lấy một gói: "Cảm ơn."

Cô gái có vẻ mặt "vừa bị cho ăn cẩu lương" chính là Ngu Mỹ Nhân: "Quá xấu hổ, để tôi cười một lúc đã, hahaha."

Nghiên Nghiên: "Kỳ tổng thật sự đi mua băng vệ sinh cho cậu rồi sao? Anh ấy thật chu đáo, chưa có người đàn ông nào mua băng vệ sinh cho tớ cả (_)"

Để nhập vai hơn, Minh Nghiên cũng bắt chước nữ chính trong phim gửi mấy biểu cảm kaomoji.

Trọng Hi Nhiên nhìn thấy biểu tượng Minh Nghiên gửi, nhớ đến biểu tượng cảm xúc Kỳ Tư Niên gửi trước đó, bỗng dưng gửi cho anh một tin nhắn: [Anh vẫn chưa về sao?] (_)

Kỳ Tư Niên nhanh chóng trả lời: "Đang chuẩn bị gõ cửa."

Trọng Hi Nhiên nghẹn lời.

Gu thẩm mỹ biểu tượng cảm xúc của Kỳ tổng quả là tuyệt đỉnh.

Cánh cửa phòng tắm hé mở một khe, một bàn tay đưa vào một túi đồ lớn.

Trọng Hi Nhiên nhanh chóng nhận lấy rồi đóng cửa phòng tắm, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt Kỳ Tư Niên.

Thay đồ xong rồi giặt quần áo, lại phải mất mấy phút trấn an tinh thần, Trọng Hi Nhiên mới bước ra khỏi phòng tắm.

Cô lén liếc nhìn Kỳ Tư Niên, anh không nhìn cô mà đang ngồi trên ghế sofa góc phòng dùng điện thoại trả lời email.

May quá, Kỳ tổng bận rộn như vậy chắc sẽ không để ý đến chuyện nhỏ nhặt này.

Trọng Hi Nhiên yên lặng nằm xuống giường, vì trong lòng ngại ngùng nên không nhịn được lại nhìn Kỳ Tư Niên thêm lần nữa.

Không biết có phải vì ánh mắt cô nhìn anh quá thường xuyên không, Kỳ Tư Niên bỗng nhiên ngẩng mắt nhìn cô.

Trọng Hi Nhiên vô thức nắm chặt chăn, để xua tan sự ngượng ngùng lúc này, cô mở miệng hỏi: "Cái đó… bao nhiêu tiền em trả lại anh."

Kỳ Tư Niên: "…"

Lần này có lẽ ngay cả Kỳ Tư Niên cũng cảm thấy ngượng.

Im lặng hơn mười giây, anh vẫn không nói gì.

Trọng Hi Nhiên đành tự giải vây: "Cảm ơn anh, dạo này em quá bận nên quên mất, làm phiền anh rồi."

Kỳ Tư Niên nhẹ giọng: "Không có gì. Anh cũng không ngờ mình lại có cơ hội mua băng vệ sinh, trải nghiệm cũng khá mới mẻ."

Dừng một chút, anh còn bổ sung thêm: "Cảm ơn bà xã."

Luận về chuyện mỉa mai anh đúng là số một.

Lòng biết ơn trong lòng Trọng Hi Nhiên lập tức giảm đi một nửa.

Muốn phản kích lại nhưng khẽ mấp máy môi rồi thấy không thích hợp, cô cũng không dám nói bừa với anh, đành kìm lại chui vào chăn nhắm mắt ngủ.

Kỳ Tư Niên cũng tắt đèn lên giường.

Đêm ở nhà họ Kỳ đặc biệt yên tĩnh.

Cô nghiến răng, giọng rất nhẹ: "Làm phiền giấc ngủ của anh rồi à? Hay là tối nay chúng ta ngủ phòng riêng đi, em hơi đau bụng."

Đèn bật sáng với tiếng "tách", Kỳ Tư Niên đeo kính vào đứng dậy đi ra ngoài.

Thật sự không do dự chọn ngủ phòng riêng, cũng quá dứt khoát đi chứ.

Trọng Hi Nhiên không hiểu sao cảm thấy hơi thất vọng nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm, ít nhất có thể thoải mái lăn lộn.

Cô co tròn người kéo chăn lên sát vai thì cửa đột nhiên lại mở.

Kỳ Tư Niên đi vòng qua cuối giường ngồi xuống bên cạnh cô nói bằng giọng bình thản: "Dậy uống chút nước đường đỏ đi."

Hóa ra là đi pha nước đường đỏ cho cô, anh cũng còn chút tình người.

Trọng Hi Nhiên ngồi dậy nhận lấy cốc nước đường đỏ nhìn anh.

Kỳ Tư Niên: "Sao thế?"

Trọng Hi Nhiên nhấp một ngụm nhẹ nhàng vốn định nói "em cứ tưởng là phải ngủ phòng riêng" nhưng đến miệng lại đổi thành: "Anh cũng biết lúc này cần pha nước đường đỏ à?"

Kỳ Tư Niên ngước mắt nhìn cô một cái “ừ” một tiếng.

Chủ đề này không thể nói tiếp nữa, thường các cặp đôi nói tiếp sẽ thành "anh đã từng pha cho cô gái nào khác à" rồi thêm chút đáng yêu, nhưng giữa họ không thích hợp.

Trọng Hi Nhiên bụng lại đau dữ dội cũng không có tâm trạng mở chủ đề mới từ từ uống hết nước đường đỏ.

Cô đưa cốc cho Kỳ Tư Niên đang đợi bên cạnh nói: "Cảm ơn anh em đỡ nhiều rồi."

Kỳ Tư Niên nhận lấy cốc nước lại nghe thấy cô nói: "Tối nay làm phiền anh rồi."

Cô dường như rất sợ làm phiền anh.

Kỳ Tư Niên bình thản nói: "Giữa vợ chồng với nhau không cần khách sáo như vậy."

“Giữa vợ chồng”, không biết có phải vì anh ít khi nói như vậy không mà tim Trọng Hi Nhiên đột nhiên đập nhanh hơn hai giây.

Một đêm vừa ngượng ngùng vừa phiền phức như vậy trôi qua.

Sáng hôm sau, hai vợ chồng cùng chuẩn bị đến nơi làm việc, lần lượt bước lên những chiếc xe khác nhau.

Trọng Hi Nhiên lái chiếc Mercedes trắng đến trường quay trước, Kỳ Tư Niên nhìn theo bóng xe cô khuất dần qua khung cửa sổ rồi dặn Khương Chính: "Tuần này nhớ sai người nấu trà táo đỏ đưa cho phu nhân".

Khương Chính vâng lời ngay lập tức sắp xếp.

Hiệu suất nhanh đến mức Trọng Hi Nhiên vừa bước chân vào trường quay đã thấy người ta mang trà táo đỏ trong cốc giữ nhiệt đến ngay.

Cô tiếp nhận ly trà ấm áp, lòng dâng lên hơi ấm, chợt nhớ ra kịch bản chưa gửi cho Kỳ Tư Niên nên cô vội sai người lấy bản mới nhờ người đưa tin chuyển cho anh.

Sau khi người đó rời đi, Trọng Hi Nhiên nhấp ngụm trà hồng táo rồi lấy điện thoại nhắn tin cho Kỳ Tư Niên.

Soạn xong hai chữ "Cảm ơn", chợt nhớ lời anh tối qua lại xóa đi.

CiCi: [Đã nhận được, trà rất ngon.]

Kỳ Tư Niên vừa kết thúc cuộc họp sáng đã thấy tin nhắn của Trọng Hi Nhiên, đang vui vẻ lựa chọn biểu tượng cảm xúc thì Khương Chính bỗng tươi cười mang đến một phong bì tài liệu.

Anh hỏi: "Cái gì thế?"

Khương Chính: "Nghe nói là phu nhân gửi cho ngài."

Kỳ Tư Niên khẽ dừng tay, đích thân tiếp nhận rồi mở ra, là kịch bản phim.

Tựa đề in chữ lớn “Yêu Em”. Không phải tên là “Yêu Thầm” sao?

Trong lòng Kỳ Tư Niên dâng lên cảm xúc bất mãn khó kiểm soát, anh ném kịch bản sang một bên rồi ra lệnh: "Chuẩn bị họp trước."

Khương Chính giật mình, nhớ đến tin đồn bộ phim Trọng Hi Nhiên đang quay có liên quan đến Hoắc Tân, không dám thở mạnh liền lập tức sắp xếp người chuẩn bị họp.

Trọng Hi Nhiên đợi mấy phút không thấy hồi âm, nghĩ anh đang bận nên cũng không để bụng, tập trung vào công việc quay phim.

Do phim của Mạnh Niệm Niệm đã đặt tên “Thầm Yêu Anh” nên phim của họ buộc phải đổi thành “Yêu Em”.

Không biết Mạnh Niệm Niệm có cố ý áp chế cô không, không những trùng hợp tựa đề tên phim với bộ phim Trọng Hi Nhiên đang quay mà tiến độ quay còn cực nhanh.

Chưa đầy một tháng sau, “Thầm Yêu Anh” đã công bố đóng máy.

Ekip của cô ta lên đến hàng ngàn người, gấp mười lần Trọng Hi Nhiên, nên việc quay nhanh cũng là đương nhiên.

Trọng Hi Nhiên đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên không hoảng hốt, tiếp tục yên tâm quay phim.

Nhưng không ngờ trong phân cảnh hậu trường vừa công bố, Mạnh Niệm Niệm đặc biệt nhắc đến Lê Thành.

Nói rằng nam chính “Thầm Yêu Anh” vốn mời Lê Thành, nhưng anh ấy đã nhận lịch quay khác nên rất tiếc không thể hợp tác.

Fan của Lê Thành không thể ngồi yên, giữa trưa lập tức công kích studio lên top tìm kiếm.

Fan A: Studio chọn kịch bản cho nghệ sĩ kiểu gì thế? Không quay phim của đạo diễn Mạnh lại đi quay phim của Trọng Hi Nhiên, đạo diễn bất tài leo lên nhờ chồng? Dù có bồi thường phí vi phạm hợp đồng cũng nên quay phim của Mạnh Niệm Niệm chứ, bố cô ấy là Mạnh Cảnh Công đấy.

Fan B: Buồn cười thật, trình độ đạo diễn và khả năng phối hợp bên kia cao thế nào mọi người đều thấy rồi chứ? Đóng máy cả tháng rôi, sắp đến Tết mà phim rác của Trọng Hi Nhiên phải quay mất đến ba tháng nữa? Sao lại để Lê Thành lãng phí thời gian vào bộ phim rác thế này??? Studio mau quỳ xuống xin lỗi!

Những bàn tán bên ngoài ít nhiều ảnh hưởng đến trạng thái nghệ sĩ.

Lúc quay phim vào buổi chiều, có thể thấy rõ trạng thái của Lê Thành không thoải mái như buổi sáng.

Trọng Hi Nhiên lại một lần nữa hô "cắt", nói: "Nghỉ 10 phút."

Lê Thành xin lỗi rồi bỏ mặc Minh Nghiên, đồng nghiệp đang đứng cạnh, tự đi đến chỗ nghỉ ngơi.

Như thế thật không ổn, Trọng Hi Nhiên suy nghĩ rồi gọi cho Hứa Hựu: "Chiều nay chúng ta công bố chính thức ekip làm phim đi."

Với đẳng cấp nhiếp ảnh gia như cụ Bào, chắc đủ để xoa dịu fan rồi chứ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc