Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thầm Yêu Cô Ấy Đã Mười Một Năm Chương 22: Giúp Mua Băng Vệ Sinh

Cài Đặt

Chương 22: Giúp Mua Băng Vệ Sinh

Hôm sau, hashtag #Kỳ Tư Niên thăm dàn diễn viên# leo lên bảng xu hướng tìm kiếm.

Những bức ảnh do thợ săn ảnh chụp được cho thấy hai người ôm nhau dưới màn đêm, như một lời đáp trả cho sự kiện ảnh chụp lần này.

Cơn sóng dư luận nhanh chóng lắng xuống chỉ sau vài ngày.

Cuối tháng 11, sau khi hoàn thành cảnh quay trong ngày, Kỳ Tư Niên đích thân đến trường quay đón Trọng Hi Nhiên về nhà họ Kỳ.

Trở về nhà chồng ăn cơm lần này cô không khỏi hồi hộp.

Sau bao biến cố vừa qua, cô không chắc thái độ của gia đình nhà chồng dành cho mình hiện giờ thế nào.

Bước xuống xe, Trọng Hi Nhiên như mọi lần vẫn tay trong tay với Kỳ Tư Niên.

Anh khẽ cúi mắt nhìn, có lẽ do hai người đã thân quen hơn nên cử chỉ của cô không còn gượng gạo như trước mà trở nên tự nhiên hơn.

Anh không nói gì mà chỉ dẫn cô bước vào nhà.

Kỳ Quang Viễn đang ngồi đọc tạp chí tài chính trên sofa, ngước lên: "Đến rồi à."

Trọng Hi Nhiên lễ phép: "Thưa bố."

Kỳ Quang Viễn gật đầu, không nói thêm gì, thậm chí đối xử với cô y như trước, không khắt khe hơn cũng chẳng thân thiết hơn.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ Kỳ, Chu Vân thường ở trong phòng riêng, nghe thấy tiếng động mới bước ra.

Kỳ Tư Niên đặt hộp quà lên bàn trà: "Mẹ, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ."

Chu Vân thậm chí không thèm liếc nhìn món quà, chỉ lạnh lùng đáp: "Dùng bữa đi."

Trước giờ Trọng Hi Nhiên chỉ nghĩ bố mẹ Kỳ Tư Niên không hòa hợp do hôn nhân sắp đặt, nhưng hôm nay cô chợt nhận ra ngay cả cách bà đối xử với con trai cũng xa cách.

Bốn người ngồi vào bàn ăn.

Theo thói quen, Trọng Hi Nhiên chăm sóc cho Kỳ Tư Niên, múc canh gắp thức ăn cho anh.

Khi ký hợp đồng, anh từng dặn cô phải làm tốt vai trò bà xã.

Không biết nên làm thế nào, cô chỉ có thể bắt đầu từ những chi tiết nhỏ này, may mà anh không phản đối.

Ánh mắt bố Kỳ tỏ vẻ hài lòng khi nhìn cô: "Hi Hi rất biết chăm sóc người khác, hai đứa định khi nào sinh cháu cho bố?"

Trọng Hi Nhiên khựng lại một chút.

Đây là lần đầu nhà họ Kỳ thúc giục cô sinh con, trước giờ chỉ có gia đình cô làm điều này.

Đang loay hoay tìm cách trả lời, cô nghe thấy giọng nói điềm tĩnh của Kỳ Tư Niên: "Không vội, dạo này con bận lắm."

Bố Kỳ: "Con lúc nào chẳng bận? Hơn nữa đã có người giúp việc, đâu cần hai đứa trông cháu."

Kỳ Tư Niên thản nhiên: "Hai năm nữa đào tạo xong người dưới tay sẽ đỡ bận hơn."

Anh nhìn thẳng vào bố: "Con của con đương nhiên con phải tự chăm."

Bố Kỳ liếc anh rồi im lặng, ông hiểu con trai đang oán giận.

Khi Kỳ Tư Niên nhỏ, vì mải mê công việc, cả ông và Chu Vân đều ít ở bên con, Kỳ Tư Niên lớn lên trong sự chăm sóc của người giúp việc.

Nghe con nói vậy, ông không tiện nhắc lại nữa.

Chu Vân thờ ơ với mọi chuyện, bà ta im lặng dùng xong bát canh, đặt chiếc bát sứ trắng xuống: "Tôi no rồi, mọi người cứ tự nhiên."

Bữa cơm kết thúc trong không khí nặng nề, người giúp việc dọn bàn xong lại mang theo món quà của Kỳ Tư Niên trên bàn trà đi.

Từ đầu đến cuối, mẹ Kỳ chưa một lần có ý muốn mở quà ra xem.

Trọng Hi Nhiên đưa mắt nhìn Kỳ Tư Niên.

Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc hộp được gói tinh xảo, chỉ khi người giúp việc khuất sau cánh cửa tầng hai, anh mới thu tầm mắt lại và bước ra sân vườn.

Trong vườn trồng một khóm tường vi, hoa đã tàn từ lâu chỉ còn trơ lại những nhánh lá xanh khẳng khiu.

Kỳ Tư Niên đứng bên khóm hoa, rút một điếu thuốc từ túi ra rồi châm lửa.

Đôi má hơi hóp lại, làn khói xanh dần thoát ra từ đôi môi anh.

Không hiểu sao lúc này Trọng Hi Nhiên chợt thấy anh thật cô độc, thậm chí có chút... mong manh.

Như cảm nhận được điều gì, Kỳ Tư Niên ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc.

Trọng Hi Nhiên vội giả vờ tình cờ bắt gặp rồi quay đi, bước nhanh về phòng ngủ.

Gia đình luôn giữ phòng cho họ, mỗi lần về họ đều nghỉ lại một đêm.

Khi Trọng Hi Nhiên tắm xong, Kỳ Tư Niên cũng bước vào phòng.

Để tránh không khí gượng gạo, cô lên tiếng: "Em muốn chỉnh sửa thêm kịch bản, có thể mượn tạm phòng làm việc của anh không?"

Kỳ Tư Niên gật đầu đồng ý.

Trọng Hi Nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng trốn ra ngoài.

Cô luôn cảm thấy không nên chứng kiến cảnh tượng vừa rồi của anh.

Tâm trạng ấy nhanh chóng tan biến khi cô chìm đắm vào việc chỉnh sửa kịch bản.

Đã không nhớ bao lần đọc lại nhưng cô vẫn muốn hoàn thiện hơn nữa.

Đến khi chợt nhận ra, cô cảm thấy vùng dưới thân ẩm ướt khác thường.

Cô bật dậy, tệ thật, kỳ kinh nguyệt đã tới.

Cúi nhìn vệt máu in trên ghế, cô vội lấy khăn giấy trên bàn lau chùi vì cô biết Kỳ Tư Niên vốn có chút bệnh sạch sẽ.

Đúng lúc ấy cửa phòng mở ra: "Vẫn chưa ngủ?"

"Xin lỗi anh." Trọng Hi Nhiên lo lắng: "Em quên mất là sắp đến kỳ, em sẽ dọn dẹp ngay."

May mà ghế gỗ hồng đỏ nên lau chùi khá dễ.

Kỳ Tư Niên nhíu mày bước tới.

Trọng Hi Nhiên vứt nhanh tờ giấy vào thùng rác phòng tắm, vặn vòi nước làm ướt khăn cotton.

Kỳ Tư Niên bước vào: "Để người giúp việc dọn."

"Bất tiện lắm." Trọng Hi Nhiên vừa xịt nước tẩy lên khăn.

Anh đưa tay ra: "Để anh, em đừng động nước lạnh."

Trọng Hi Nhiên: "Không cần đâu, em tự làm được."

Kỳ Tư Niên khẽ nháy mắt xuống dưới: "Em đi xử lý phần mình trước đi."

Mặt Trọng Hi Nhiên đỏ ửng: "Vâng... vâng ạ."

Cô đưa khăn cho Kỳ Tư Niên rồi nhanh chóng chạy về phòng, mở túi xách lại phát hiện càng tệ hơn, miếng băng vệ sinh dự phòng trong túi đã cho Tạ Ngu mượn lần trước, giờ đã không còn miếng nào dùng.

Cô vội cầm điện thoại trốn vào nhà vệ sinh, cảm thấy gần như sụp đổ.

Mẹ Kỳ đã lớn tuổi, nhà họ Kỳ cũng không có thứ này.

Đã gần 12 giờ đêm, không còn shipper nào giao hàng.

Ngay cả khi mới có kinh nguyệt hồi cấp hai cô cũng chưa từng thấy bối rối đến thế.

Không còn cách nào khác, cô đành phải tự ra ngoài mua.

Trọng Hi Nhiên nghiến răng, sửa soạn qua loa thay bộ quần áo sạch sẽ, dùng giấy vệ sinh thay thế băng vệ sinh tạm thời, vội vã khoác áo khoác đi ra ngoài thì đâm sầm vào Kỳ Tư Niên.

Trên người anh phảng phất mùi thuốc khử trùng.

Kỳ Tư Niên túm lấy cánh tay cô: "Đi đâu đấy?"

Trọng Hi Nhiên khẽ nói: "Em đi mua đồ ạ."

Đêm khuya thanh vắng lại thêm chuyện xấu hổ này, cô không muốn làm phiền người khác trong nhà.

Kỳ Tư Niên nhìn cô: "Em đang như thế này thì mua kiểu gì?"

Trọng Hi Nhiên giọng càng nhỏ hơn: "Được mà, nhanh một chút là được ạ."

Kỳ Tư Niên: "Để anh đi mua cho, em về nằm nghỉ đi."

Anh mặc bộ đồ ngủ lụa đen, khoác thêm áo khoác rồi cầm chìa khóa xe, thay giày bước ra ngoài.

Trọng Hi Nhiên đỏ mặt, lại trốn vào nhà vệ sinh, ngồi bệt trên bồn cầu như kẻ mất hồn.

Cô gượng gạo đáp: "Được ạ, lấy thêm loại 420mm nữa."

"Chắc chứ?" Giọng Kỳ Tư Niên đầy hoài nghi: "Sao anh cảm thấy... hình như em không cần loại dài đến thế."

Trọng Hi Nhiên: "..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc