Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kỳ Tư Niên quay lại bên giường củi, rót thêm trà cho cụ Bào và nói: "Thưa thầy, ngoài quảng cáo ra, còn có một việc muốn nhờ thầy giúp đỡ."
Cụ Bào cười khẽ: "Thầy đã biết hai vợ chồng các con cùng đến thì chắc chắn không phải chuyện bình thường. Có việc gì cứ nói đi."
Kỳ Tư Niên: "Hi Hi vừa khởi động một bộ phim mới nhưng đội ngũ quay phim đã bị Mạnh Cảnh Công lôi kéo ngay trước giờ khai máy. Mong thầy có thể giúp chúng con giải quyết khó khăn này."
"Cái tên Mạnh Cảnh Công đó vẫn nhỏ nhen như xưa."
Cụ Bào nhấp ngụm trà rồi nhìn Kỳ Tư Niên: "Điều này thầy không hiểu lắm. Xem ra chuyến này con đến đây là vì con bé, nhưng ngày thường con lại đối xử với con bé khá lạnh nhạt. Con luôn sai khiến con bé, rốt cuộc con có thương con bé hay không?"
Kỳ Tư Niên im lặng không đáp.
Bà cụ Bào đột nhiên vội vã từ nhà bếp bước ra: "Tôi đang tìm áo cho Hi Hi, áo cô ấy không may bị bẩn rồi."
Trọng Hi Nhiên đi theo sau bà, hai tay bắt chéo che trước ngực bước ra.
Cô ngượng ngùng nhìn Kỳ Tư Niên: "Xin lỗi anh, em không quen làm việc bếp núc…"
Kỳ Tư Niên đứng dậy bước lại gần và phát hiện vạt áo trước ngực cô ướt đẫm.
Có lẽ là do lúc rửa rau vặn vòi nước quá to nên bắn vào người.
Cụ Bào kéo bà cụ lại: "Hi Hi là một cô gái trẻ, làm sao mặc đồ của bà được. Thôi bà dẫn Hi Hi ra đầu ngõ mua chiếc áo mới đi."
"Không cần phiền phức đâu ạ." Giọng Kỳ Tư Niên trong trẻo: "Mặc đồ của anh đi, trong xe có sẵn."
Anh gọi điện thoại bảo tài xế mang đến một túi giấy.
Trọng Hi Nhiên liếc nhìn bên trong thấy một chiếc áo sơ mi trắng.
Lúc này cô cũng không còn lựa chọn nào khác so vào phòng ngủ thay đồ.
Cô xắn tay áo rồi nhét vạt áo vào quần.
Khi trở lại bếp cô đã đeo tạp dề cẩn thận.
Sau bữa ăn vừa mở miệng trình bày ý định thì Trọng Hi Nhiên đã nghe cụ Bào nói: "Tư Niên vừa nói với thầy rồi. Không vấn đề gì, đúng lúc thầy nhàn rỗi mấy năm nay cũng muốn giao lưu nhiều hơn với các bạn trẻ."
Trọng Hi Nhiên bất ngờ liếc nhìn Kỳ Tư Niên, không ngờ anh sẽ thay cô nhờ cụ Bào giúp đỡ.
Hai người ngồi xe Kỳ Tư Niên về nhà, còn tài xế sẽ lái xe của Trọng Hi Nhiên về sau.
Trên đường cô nhìn anh chăm chú lái xe.
Do dự qua mấy ngã rẽ, mãi đến gần nhà cô mới lên tiếng: "Cảm ơn anh… đã thay em mời cụ Bào."
Giọng Kỳ Tư Niên bình thản: "Bản thân cụ Bào cảm thấy nhàm chán muốn ra ngoài giải trí thôi. Anh chỉ thuận miệng nhắc một câu."
Trọng Hi Nhiên khẽ "ừ".
Về đến nhà cô cởi chiếc áo khoác dạ len trắng treo lên rồi quay sang cởi khuy áo khoác cho Kỳ Tư Niên.
Anh cúi mắt nhìn xuống.
Cô thấp hơn anh một đầu.
Chiếc áo sơ mi trắng của anh hơi rộng so với cô. Đường cong cơ thể lấp ló ẩn hiện mang đến cảm giác vừa thuần khiết vừa gợi cảm.
Hơi thở Kỳ Tư Niên chợt trầm xuống. Anh không kìm được mà đưa tay ôm lấy eo cô.
Toàn thân Trọng Hi Nhiên run nhẹ.
Cô khẽ nói: "Em chưa tắm…"
Một lúc sau Kỳ Tư Niên mới "ừ" một tiếng rồi buông cô ra.
Trọng Hi Nhiên cởi áo khoác cho anh treo gọn gàng rồi ngoan ngoãn vào phòng tắm.
Cô tưởng tối nay thế nào cũng phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, nào ngờ sau khi tắm xong lại thấy Kỳ Tư Niên đang họp trong phòng làm việc.
Anh còn nhắn tin bảo cô ngủ trước rõ ràng là sẽ làm thêm giờ.
Trọng Hi Nhiên không còn tâm sự gì nên chìm vào giấc ngủ ngon lành.
Hôm sau thức dậy cô cùng phó đạo diễn Đinh Phi đến trường đại học Thành Đại.
Cô muốn chọn nơi này làm bối cảnh quay phần thời đại học cho phim "Thời Khắc Thầm Thương" bởi phong cảnh Thành Đại vốn nổi tiếng xinh đẹp.
Hai người đặc biệt đến tòa giảng đường tìm giáo viên phòng tuyên truyền bàn việc này. Vừa định bước vào cửa thì chạm trán Hoắc Tân và Mạnh Niệm Niệm sánh vai bước ra.
Phía sau họ còn đi theo một đoàn người.
Hoắc Tân ngẩng đầu nhìn thấy Trọng Hi Nhiên.
Anh ta đứng sững người ánh mắt dán chặt vào cô.
Trọng Hi Nhiên quay người rời đi.
Đinh Phi kìm nén sự tò mò trong lòng rồi bám theo cô.
Anh ta thận trọng đề xuất: "Hay mình chọn Bắc Ảnh cũng được…"
Trọng Hi Nhiên gật đầu.
Hoắc Tân nhìn bóng lưng cô dần xa khuất.
Anh ta bước một bước định đuổi theo thì bị Khang Kế đi phía sau giơ tay chặn lại.
Khang Kế: "Để tôi đi."
Hoắc Tân gật đầu.
Mạnh Niệm Niệm liếc nhìn anh ta giọng điệu chua ngoa: "Đừng có ảo tưởng nữa. Cô ta lấy chồng tốt thế kia cần gì anh giải cứu?"
Hoắc Tân lạnh giọng: "Liên quan gì đến cô?"
Mạnh Niệm Niệm tắc lưỡi.
Trọng Hi Nhiên đi khá xa bỗng nghe thấy tiếng gọi quen thuộc phía sau: "Hi Hi."
Cô quay đầu lại là Khang Kế - bạn cùng phòng của Hoắc Tân.
Ngày trước vì hẹn hò với Hoắc Tân nên cô cũng thân với Khang Kế.
Sau khi chia tay anh ta cô đương nhiên cắt đứt mọi liên hệ.
Khang Kế: "Đi uống gì đó không?"
Trọng Hi Nhiên lịch sự từ chối: "Thôi tôi bận việc rồi."
Khang Kế gầy hơn trước. Xương gò má anh ấy hơi cao. Anh ấy mỉm cười nhìn cô: "Chỉ vài phút thôi. Cô chia tay anh ấy không đến nỗi muốn cắt đứt luôn với tôi chứ?"
Nói đến mức này Trọng Hi Nhiên không thể từ chối.
Đinh Phi lập tức nói: "Tôi ra xe đợi cô."
Hai người ngồi xuống quán ăn gần đó.
Khang Kế mua hai cốc trà sữa đưa cho cô một cốc: "Ít đường đấy."
Trọng Hi Nhiên nhận lấy nhưng không động vào.
Khang Kế cắm ống hút xoẹt một phát vào cốc nhựa, nhìn cô nói: "Mấy năm nay, anh ấy chưa từng ở bên ai cả."
Trọng Hi Nhiên khoanh tay ngồi im, giọng lạnh lùng: "Liên quan gì đến tôi."
Khang Kế tiếp tục: "Hồi đó ở Mỹ, anh ấy đột nhiên nghe tin cô kết hôn, cả người suy sụp hẳn, mấy ngày liền không chợp mắt được..."
"Xin lỗi." Trọng Hi Nhiên ngắt lời anh, xoay xoay chiếc nhẫn kim cương trên tay: "Tôi không phải người thích sống với quá khứ."
So với trước kia, cô lạnh lùng hơn hẳn, hoàn toàn né tránh mọi chủ đề liên quan đến Hoắc Tân.
Khang Kế thở dài, đành tùy ý hỏi vài câu dạo này thế nào, Trọng Hi Nhiên hời hợt đáp qua loa rồi đứng dậy rời đi.
Trở lại xe, Khang Kế nhìn Hoắc Tân đang ngồi ở ghế lái, nói: "Thôi bỏ đi, cô ấy hoàn toàn không muốn nhắc đến chuyện cũ."
"Cũng bình thường thôi." Hoắc Tân cúi mắt nhìn tấm ảnh trong điện thoại: "Vì vậy tôi phải buộc cô ấy nói chuyện với tôi."
Khang Kế cúi xuống nhìn rõ tấm ảnh đó.
Trong ảnh, Trọng Hi Nhiên mặc chiếc váy trắng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền nhỏ hình bông hồng vàng, đang cười rất tươi nắm tay một người đàn ông.
Người đàn ông không lộ mặt, trên mu bàn tay có một nốt ruồi đen.
Khang Kế nhìn anh ta gửi bức ảnh cho một người, không nhịn được lên tiếng: "Hoắc Tân..."
"Không thể bỏ qua được." Hoắc Tân đưa mắt nhìn về phía trước: "Bốn năm trước tôi tự nhủ bỏ qua, hối hận đến tận bây giờ. Hiện tại không ai có thể ngăn cản tôi."
5 giờ chiều, Trọng Hi Nhiên cuối cùng cũng thương lượng xong xuôi địa điểm quay ở Bắc Ảnh, cùng Đinh Phi lên xe rời đi.
Cô vừa khởi động xe đã nghe thấy Đinh Phi đột nhiên "à" lên một tiếng.
Tưởng rằng đoàn phim lại xảy ra chuyện, cô không nhịn được hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Đinh Phi cẩn thận đưa điện thoại đến trước mắt cô: "Hình như là ảnh cũ của đạo diễn lên trending rồi."
Hot search "bùng nổ": #Hoắc Tân Trọng Hi Nhiên dây chuyền tình nhân ngày xưa#.
Vừa nhấp vào đã thấy ngay ảnh của cô và Hoắc Tân, chiếc dây chuyền trên cổ hai người được khoanh tròn đỏ —
Mẫu dây chuyền đôi Hoa hồng và Hoàng tử bé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


