Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thầm Yêu Cô Ấy Đã Mười Một Năm Chương 13: Chồng Hợp Pháp

Cài Đặt

Chương 13: Chồng Hợp Pháp

Ai và ai sẽ cùng tham dự sự kiện gì?

Cô nghe nhầm chăng?

Tạ Ngu gửi sang một đường link, Trọng Hi Nhiên xem xong liền nghẹt thở.

Tạ Ngu lại gửi thêm ảnh chụp diễn đàn.

Ngu Mỹ Nhân: «Nhưng hình như chồng cậu và cậu đều không đeo nhẫn cưới ha.»

Trọng Hi Nhiên gần như suy sụp.

«Cậu có biết nhẫn cưới Kỳ Tư Niên tặng tớ nặng bao nhiêu không? Hơn mười cara đấy!!!»

«Tôi đeo tay đau lắm!!!»

Tạ Ngu gửi một sticker "phiền não của người giàu tôi không hiểu nổi".

Trọng Hi Nhiên cúi nhìn những ngón tay trống trơn - huống chi bản chất họ đã chẳng có tình cảm, đâu ai muốn đeo nhẫn.

Trọng Quảng Tài đúng lúc gọi điện đến, giọng hơi hoảng hốt: "Hi Hi, Tư Niên thật sự sẽ cùng Hoắc Tân tham dự một diễn đàn à?"

Trọng Hi Nhiên: "Hình như vậy."

"Sao lại hình như? Con không quan tâm Tư Niên quá đấy, cậu ấy là chồng con..."

Bị Trọng Quảng Tài dạy dỗ một trận, Trọng Hi Nhiên quyết định tối nay về nhà.

Dù sao mấy tháng sau cô sẽ chìm trong đoàn phim, tốt nhất nên về báo trước với Kỳ Tư Niên.

Hơn nữa Mạnh Niệm Niệm có tiền có tài nguyên, cô không thể đọ tốc độ với cô ta, chỉ có thể cạnh tranh bằng chất lượng nên cũng không vội khai máy như trước.

Khi Trọng Hi Nhiên về đến nhà, Kỳ Tư Niên vẫn chưa về.

Sau bữa tối, cô ngâm mình trong bồn tắm, kiểm tra kịch bản lần cuối rồi mới cầm điện thoại thư giãn đầu óc.

Mở bức ảnh diễn đàn Tạ Ngu gửi, tên Kỳ Tư Niên xếp đầu bảng, còn tên Hoắc Tân ở hàng thứ ba. Trong lòng cô bỗng dâng lên cảm giác bất an.

Cửa vừa mở, cô lập tức vứt điện thoại chạy ra.

Kỳ Tư Niên xách cặp da bước vào, đang định thay giày thì ngẩng lên nhìn cô.

Cô lập tức tiến tới đỡ chiếc cặp, chờ anh thay giày xong lại giúp anh tháo cà vạt, cởi áo khoác.

Kỳ Tư Niên để mặc cô, ở khía cạnh này, cô luôn là một người vợ chuẩn mực.

Trọng Hi Nhiên treo chiếc áo khoác len đen của anh lên, nói: "Sắp tới em vào đoàn phim, bình thường có lẽ không về nhà nữa."

Kỳ Tư Niên "ừ" một tiếng, bước vào trong: "Em tắm rửa chưa?"

Trọng Hi Nhiên theo sau anh, mặt hơi ửng hồng: "Dạ rồi."

Kỳ Tư Niên: "Anh đi tắm trước."

Trọng Hi Nhiên hồi hộp chờ đợi.

Kỳ Tư Niên nhanh chóng ra ngoài, nhưng khác với tưởng tượng của cô, anh hoàn toàn không có ý định chạm vào cô mà chỉ ngồi trên giường lấy từ cặp ra một cuốn tạp chí thương mại.

Trọng Hi Nhiên liếc nhìn, trang bìa in dòng chữ lớn "Diễn đàn Wolters khai mạc cuối năm".

Cô cắn môi: "Anh thật sự sẽ tham dự diễn đàn thương mại này?"

Kỳ Tư Niên dừng tay, không ngẩng đầu: "Ừ."

Trọng Hi Nhiên không tự nhiên vặn vẹo mái tóc: "Hay là... đừng đi nữa?"

Kỳ Tư Niên ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt bình thản: "Tại sao không đi? Anh là chồng hợp pháp."

"Nhưng... mọi người khó tránh khỏi bàn tán."

Chuyện vừa mới lắng xuống sẽ lại bị đào xới.

Kỳ Tư Niên ném cuốn tạp chí lên đầu giường, hỏi bằng giọng đều đều: "Em lo cho anh ta hay lo cho anh?"

"Đương nhiên là lo cho anh." Trọng Hi Nhiên hơi căng thẳng: "Ba sẽ mắng anh nữa chứ?"

Ánh mắt Kỳ Tư Niên dịu lại, thờ ơ: "Ông ấy không mắng vì chuyện này thì cũng mắng vì chuyện khác, tính ông ấy vậy rồi."

Không thuyết phục được, Trọng Hi Nhiên không ngạc nhiên: "Vậy anh cẩn thận nhé."

Kỳ Tư Niên đáp lại, đứng dậy mở két sắt trong tủ, lấy ra một chiếc nhẫn.

Viên kim cương hồng lạc lối anh tự tay chọn khi mới cưới, độ tinh khiết cực cao. Lúc đó cô hờ hững, anh cũng không đề cập chuyện đeo nhẫn cưới, nhưng giờ là thời cơ tốt.

Kỳ Tư Niên quay người đưa nhẫn cưới cho Trọng Hi Nhiên.

"Đeo đi."

Anh cũng thấy bài đăng bàn luận về việc họ không đeo nhẫn cưới?

Trọng Hi Nhiên vô thức đeo vào, khi cảm nhận được sức nặng trên tay mới nhớ ra đeo thứ này làm việc rất bất tiện.

Ánh mắt Kỳ Tư Niên dừng trên bàn tay cô, thon dài trắng ngần, điểm xuyết viên kim cương hồng oval được cắt gọt tinh xảo, vô cùng xinh đẹp.

Chưa kịp thưởng thức xong, anh đã thấy Trọng Hi Nhiên tháo chiếc nhẫn ra.

Trọng Hi Nhiên: "Thứ này quá đắt."

Kỳ Tư Niên ánh mắt lạnh lùng - đây là từ chối anh?

Ngay sau đó, Trọng Hi Nhiên lấy từ ngăn kéo đầu giường bên mình ra chiếc nhẫn đôi thời kết hôn: "Hay là đeo cái này đi."

Lúc cưới vì Kỳ Tư Niên mua nhẫn kim cương nên Trọng Hi Nhiên mua nhẫn đôi.

Kỳ Tư Niên sắc mặt dịu lại: "Ừ."

Trọng Hi Nhiên lấy chiếc nhẫn nam từ hộp, định đưa cho Kỳ Tư Niên thì anh đã đưa tay ra trước.

Trọng Hi Nhiên khẽ ngập ngừng, rồi vẫn đeo cho anh. Định đeo chiếc của mình thì bị Kỳ Tư Niên nắm tay: "Anh đeo cái này, em đeo nhẫn kim cương."

Giọng điệu không cho phép từ chối.

Không hiểu sao, Trọng Hi Nhiên không dám nói đeo làm việc bất tiện, cô nói: "Nhỡ đâu em lỡ làm mất..."

"Mất thì mất." Kỳ Tư Niên giọng nhạt: "Chỉ là một chiếc nhẫn mà thôi, vợ anh đủ sức để mất.”

Trọng Hi Nhiên hết lý do từ chối.

Trước khi kịp nhận ra, cô đã gật đầu đồng ý: "Vâng."

Sáng hôm sau, Trọng Hi Nhiên đang giúp Kỳ Tư Niên chỉnh lại áo sơ mi thì nhận được điện thoại của Hứa Hựu.

Cô ấy báo rằng đoàn làm phim của họ vừa mất trưởng nhóm quay phim cùng toàn bộ ê-kíp trong tích tắc.

“Lý do là gì?” – Giọng Trọng Hi Nhiên lạnh băng.

Kỳ Tư Niên thấy cô bận việc liền ra hiệu để tự mình xử lý.

Trọng Hi Nhiên buông tay lùi về phía giường nghe Hứa Hựu giận dữ nói: “Bị Mạnh Niệm Niệm cướp mất rồi! Muốn theo học Mạnh Cảnh Công thì tớ còn hiểu được chứ đây là lần đầu tiên tớ thấy một đội ngũ quay phim vô trách nhiệm với hợp đồng đến thế!”

Mạnh Niệm Niệm rõ ràng là cố ý.

Nếu không thì dù có trùng hợp đề tài cũng chẳng đến mức vừa cướp nữ diễn viên chính của cô lại vừa đoạt mất cả quay phim.

Hứa Hựu nói: “Mau chọn lấy một quay phim đi, tớ sẽ hỏi xem ai có thời gian.”

Mấy ngày liền Hứa Hựu gửi đến danh sách vài ứng viên nhưng đều bị Trọng Hi Nhiên từ chối.

Hứa Hựu thở dài: “Tớ cũng biết họ chưa đủ tầm nhưng những ê-kip quay phim giỏi đều kín lịch từ sớm rồi. Thật khó để tìm người trong tích tắc trừ khi chúng ta hoãn lại.”

“Kinh phí của chúng ta không cho phép hoãn thêm nữa.” – Trọng Hi Nhiên nghiến răng nói – “Chỉ còn cách trơ mặt đi cầu xin vị thầy dạy quay phim hồi nhỏ của tôi thôi.”

Hứa Hựu ngạc nhiên: “Thầy dạy quay phim hồi nhỏ của cậu? Là ai vậy? Có ổn không?”

Trọng Hi Nhiên: “Là cụ Bào.”

“Cụ Bào nào?” – Hứa Hựu suy nghĩ hồi lâu rồi bỗng kêu lên – “Đừng bảo là cụ Bào mà tôi đang nghĩ đến chứ? Cụ Bào từng đoạt giải Oscar về quay phim đó sao?”

Trọng Hi Nhiên: “Ừ.”

“Trời ơi, cụ từng dạy cậu quay phim??? Sao chưa nghe cậu nhắc bao giờ? Có mối quan hệ này sao không sớm đem ra dùng?” – Giọng Hứa Hựu vô cùng phấn khích – “Giải quay phim xuất sắc của Mạnh Cảnh Công lần nào cũng thua cụ Bào. Có cụ rồi thì chúng ta còn sợ gì nữa!”

Dù nói vậy nhưng Trọng Hi Nhiên cũng không tự tin mời được cụ.

Bởi cụ Bào thân không phải với cô mà với gia đình họ Kỳ.

Hồi nhỏ cô muốn học quay phim thì nhà họ Kỳ vừa hay mời cụ Bào về dạy cho Kỳ Tư Niên nên cô đã tranh thủ học ké.

Giờ cụ Bào đã gần 70 tuổi vài năm nay lui về ở ẩn nên cô không dám chắc mời được cụ.

Nhưng dù sao cũng phải thử.

May là những năm qua cứ Tết đến cô đều cùng Kỳ Tư Niên đi thăm cụ nên lần này tới cũng không đột ngột.

Cô tự tay mua quà rồi lái xe đến nhà cụ.

Cụ Bào sống trong một tòa nhà tứ hợp viện vừa được tu sửa lại ở khu trung tâm, khoảng sân được bài trí mang đậm nét thẩm mỹ kiến trúc cổ điển.

Vừa bước vào cổng Trọng Hi Nhiên đã thấy cụ Bào và Kỳ Tư Niên ngồi uống trà bên cửa sổ.

Cô sửng sốt.

Cụ Bào cười nhìn cô: “Hai vợ chồng lần lượt tới thăm mà không nói với nhau à?”

Trọng Hi Nhiên hơi bối rối còn Kỳ Tư Niên lại rất tự nhiên: “Cô ấy bận ở đoàn phim mấy hôm nay nên con không làm phiền.”

Bà cụ Bào lập tức đỡ lấy đồ trong tay Trọng Hi Nhiên rồi mời cô vào ngồi.

Cô đi đến bên cạnh hỏi Kỳ Tư Niên: “Sao anh cũng tới đây?”

Kỳ Tư Niên giọng nhẹ nhàng: “Bàn về quảng cáo của tập đoàn Kỳ thị năm sau.”

Quảng cáo hằng năm của tập đoàn Kỳ đều do cụ Bào đảm nhận. Vừa nói xong anh cầm ấm trà định đi lấy nước thì Trọng Hi Nhiên thuận tay đỡ lấy.

Cô rót nước rồi đặt ấm lên bếp than mỉm cười nói: “Trà ở chỗ cụ vẫn thơm nhất.”

Cụ Bào cười: “Nước đun bằng than pha trà mới ngon.”

Cô ngồi xuống cạnh Kỳ Tư Niên chờ nước sôi rồi nhanh tay pha trà.

Cụ Bào đưa tay ra: “Cháu là khách để tôi tự làm—”

Nhưng bị Kỳ Tư Niên ngăn lại: “Không cần đâu cụ, cô ấy chăm sóc cụ là điều nên làm.”

Cụ Bào nhìn Trọng Hi Nhiên dâng trà rồi chỉ vào Kỳ Tư Niên nửa đùa nửa thật: “Cháu không thương vợ thế này, cẩn thận kẻo bị người ta cướp mất đấy."

Những tin đồn gần đây lan quá nhanh khiến ngay cả cụ Bào cũng trêu chọc họ. Trọng Hi Nhiên vừa rót trà vừa ngoan ngoãn đáp: “Cụ yên tâm, chẳng ai cướp nổi đâu.”

Kỳ Tư Niên nhướng mày.

Ấm trà được nâng quá cao khiến dòng nước bắn vào mu bàn tay Trọng Hi Nhiên khiến cô bất giác rít lên “xì”.

Kỳ Tư Niên đứng phắt dậy đỡ lấy ấm nước: “Có sao không?”

“Không đau.” – Trọng Hi Nhiên nhìn anh – “Nước lạnh quá.”

“…”

Bà cụ Bào bật cười: “Tư Niên lo lắng quá hóa vụng thôi.”

Kỳ Tư Niên mặt lạnh như tiền tắt vòi nước: “Không đau thì tốt, em ở lại bếp phụ bác gái một tay đi”

Như thể đang chê cô không giúp được gì lại còn phá rối.

Trọng Hi Nhiên gật đầu: “Vâng.”

Kỳ Tư Niên cúi nhìn nơi tay mình vừa nắm cổ tay cô rồi từ từ thả ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc