Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thầm Yêu Cô Ấy Đã Mười Một Năm Chương 11: Có Lẽ Là Ma Lực Tình Yêu

Cài Đặt

Chương 11: Có Lẽ Là Ma Lực Tình Yêu

Ngoài trời khá lạnh, Trọng Hi Nhiên bước vào xe mang theo hơi gió rồi vội vàng đóng cửa lại. Cô liếc nhìn Kỳ Tư Niên, cố gắng đoán xem anh có nghe thấy câu nói lúc nãy của cô không—

Ồ, anh chẳng biểu lộ cảm xúc gì.

Điện thoại reo, Kỳ Tư Niên bắt máy.

Không gian trong xe khép kín khiến dù không muốn Trọng Hi Nhiên vẫn nghe rõ mồn một những lời trách mắng nghiêm khắc của Kỳ Quang Viễn - cha Kỳ Tư Niên. "Ba đã dặn con thế nào? Làm ăn quan trọng nhất là phải khiêm tốn, còn con? Dám nói mấy lời nhảm nhí trước mặt truyền thông? Sợ thiên hạ không bắt được sai sót của con chắc?"

Trọng Hi Nhiên nín thở, bàn tay vô thức co nhẹ lại.

Kỳ Tư Niên trên mặt không biểu lộ gì, chỉ im lặng nghe, thỉnh thoảng đáp "ừ".

Sau một hồi bị mắng, anh bất chợt nhìn cô, cố ý hạ giọng: "Lần này là con sai, có lẽ đây chính là ma lực của tình yêu."

Trọng Hi Nhiên: "..."

Người cha bên kia đầu dây không nhịn được: "Cái thứ gì thế?"

Kỳ Tư Niên: "Không có gì."

Kỳ Quang Viễn trách thêm vài câu rồi mới tắt máy.

Dù không trực tiếp hỏi lý do cô nói vậy lúc nãy, ánh mắt Kỳ Tư Niên thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô.

Trọng Hi Nhiên cảm thấy bối rối, đành giải thích: "Lúc nãy em... chỉ muốn giữ thể diện cho mối quan hệ của chúng ta trước mặt người ngoài."

Kỳ Tư Niên khẽ gật đầu.

Ngoài trời đã tối hẳn, đèn neon đủ màu bật sáng rọi xuống bóng cây đôi chút âm u.

Trọng Hi Nhiên tựa đầu vào cửa kính, nhìn thấy bóng phản chiếu của Kỳ Tư Niên trong xe. Anh cầm điện thoại, nhẹ nhắm mắt như đang mệt mỏi. Giữa hai người là một khoảng trống đủ để thêm hai người ngồi.

Vì cảm thấy có lỗi, Trọng Hi Nhiên quay đầu lên tiếng: "Xin lỗi, chuyện này là do em liên lụy đến anh."

Kỳ Tư Niên ngước mắt nhìn cô: "Anh không muốn nghe thấy hai chữ 'xin lỗi' từ em nữa."

Trọng Hi Nhiên lập tức hiểu ý.

Anh muốn cô đừng làm bất cứ việc gì khiến phải thốt ra lời xin lỗi.

Cô ngoan ngoãn đáp: "Vâng."

Không biết có phải vì không gian chật hẹp không, Trọng Hi Nhiên chợt thấy Kỳ Tư Niên duỗi chân phải sang vượt qua khoảng trống giữa ghế ngồi. Nhưng hoàn toàn không chạm vào cô.

Sau khi xin lỗi, Trọng Hi Nhiên dồn hết tâm trí vào chuẩn bị cho bộ phim.

Sợ làm phiền giấc ngủ của Kỳ Tư Niên, cô không dám gọi điện mà nhắn tin cho Hứa Hựu bàn về vai diễn.

CiCi: «Vai nam chính tớ muốn chọn Lê Thành.»

Lê Thành có vẻ ngoài dịu dàng kín đáo, rất phù hợp với tính cách và ngoại hình nhân vật nam chính trong kịch bản, diễn xuất cũng tốt.

Hựu: «Tớ cũng biết Lê Thành tốt nhưng ngân sách thế này mời nổi không?»

Họ chỉ có 50 triệu, tổng thù lao diễn viên tối đa là 20 triệu nếu không chi phí sản xuất chắc chắn không đủ.

CiCi: «Chắc được, tớ từng nói chuyện với Lê Thành, anh ấy cũng có ấn tượng tốt với em. Với lại tớ định cắt giảm ngân sách cho nữ chính, chỉ cần Lê Thành đồng ý, có thể chọn một diễn viên hạng ba có kỹ năng hoặc tân binh như Minh Nghiên.»

Minh Nghiên cũng là bạn thân của cô, Tạ Ngu hiện đang làm quản lý cho Minh Nghiên.

Hựu: «Minh Nghiên không được, nếu nữ chính hoàn toàn vô danh thì sẽ không có sự kết hợp ăn ý với nam chính, Minh Nghiên tối đa chỉ đóng vai phụ thôi.»

Trọng Hi Nhiên suy nghĩ một lát rồi trả lời: «Vậy cứ thương lượng với Lê Thành trước đã.»

Hựu: «Được.»

Trọng Hi Nhiên gửi tin nhắn cho Lê Thành chờ hồi âm.

Trong lúc chờ đợi, Hứa Hựu gửi một loạt ảnh: «Nhân tiện cậu xem thêm mấy gương mặt 9x này đi, cũng khá ổn..»

Trọng Hi Nhiên lần lượt xem kỹ rồi trả lời: «Không được, chẳng ai có được cảm giác vỡ vụn dễ khơi gợi lòng thương xót của mọi người như Lê Thành cả.»

Đây là phim về chàng trai thầm thương trộm nhớ cô gái, việc nam chính có khiến khán giả thương cảm hay không cực kỳ quan trọng.

Những người Hứa Hựu giới thiệu, kẻ thì quá lạnh lùng kiêu ngạo, người lại quá sắc sảo, đều không bằng Lê Thành - chỉ cần khuôn mặt anh ấy xuất hiện đã khiến người ta xót xa.

Nói xong, cô lên mạng tìm mấy tấm ảnh của Lê Thành gửi cho Hứa Hựu.

«Cậu nói đi có thấy xót không!!!»

Hứa Hựu ném lại cho cô báo giá phim của Lê Thành: «Tớ đau ví hơn.»

«...»

Trọng Hi Nhiên nhìn video Lê Thành trên màn hình, tưởng tượng ra cảnh anh ấy hóa thân thành chàng trai thầm thương trong đầu, không kìm được sự hào hứng.

Quá hợp rồi!

Anh ấy chính là Trâu Bình của bộ phim này.

Không biết có phải vì quá phấn khích không, chân cô cử động nhẹ, đầu gối vô tình chạm vào bắp chân Kỳ Tư Niên.

Anh quay đầu nhìn, ánh mắt dừng lại trên màn hình điện thoại cô.

Dù ánh sáng mờ ảo khó nhìn rõ vẻ mặt nhưng Trọng Hi Nhiên nhận ra rõ ràng tâm trạng anh không được tốt.

Sợ anh tưởng là Hoắc Tân, cô vội giải thích: "Là người khác."

Để minh oan, cô đưa điện thoại đến trước mặt Kỳ Tư Niên: "Em đang chọn nam chính cho phim của mình, thấy anh ấy hợp."

Kỳ Tư Niên chắc không quen biết người trong giới giải trí.

Trọng Hi Nhiên ân cần giải thích: "Anh ấy tên Lê Thành, được xem là nam diễn viên 9x hot nhất hiện nay, khởi nghiệp từ phim cổ trang, có lượng fan đông đảo. Nếu mời được anh ấy đóng nam chính còn có thể chia bớt áp lực tuyên truyền phim."

Kỳ Tư Niên ngước mắt nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng trên màn hình - Đây là gu thẩm mỹ của cô?

Những suy nghĩ trong lòng cô còn chưa kịp thốt ra thì đã nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt của Kỳ Tư Niên.

"Anh thấy chẳng ra sao."

"Diện mạo còn thua cả tài xế nhà anh."

"Thẩm mỹ của em tệ đến thế sao?"

Trọng Hi Nhiên: "???"

Đáng lý phải hỏi thẩm mỹ của anh mới tệ chứ?

Vả lại tài xế nhà họ có đẹp trai đến thế đâu?

Trọng Hi Nhiên lập tức liếc nhìn vào gương chiếu hậu phía trước, tài xế Tiểu Trương khoảng hơn 20 tuổi, ngày thường lạnh lùng trầm mặc, chắc hẳn chính vì thế mới hợp tính tình Kỳ Tư Niên.

Nhưng đem cậu ta so với Lê Thành chẳng phải là sỉ nhục người ta sao?

Lên hình sẽ mập thêm mười cân, khuyết điểm trên khuôn mặt cũng bị phóng đại gấp bội, người bình thường như Tiểu Trương với khuôn mặt hơi dẹt khi lên hình sẽ hoàn toàn biến dạng.

Trọng Hi Nhiên mím môi, muốn nói Tiểu Trương so với anh đã còn kém xa huống chi là Lê Thành, nhưng khi đối diện với ánh mắt quá đỗi lạnh lùng của Kỳ Tư Niên, cô lại nuốt lời vào trong.

Kỳ Tư Niên nhướng mày: "Không phải sao?"

Trọng Hi Nhiên khẽ ho, do dự một chút rồi vẫn nói trái ý mình: "Có lẽ ở vài góc độ Lê Thành không bằng...?"

Khoảnh khắc này, cô vô cùng đồng tình với lời của Nhan Diệc Khả lúc nãy.

Dâu hào môn thật sự không dễ làm.

Trở về Phỉ Thúy Loan dùng bữa tối đơn giản, Trọng Hi Nhiên bắt đầu bận rộn.

Cô trải giấy bút trên bàn trà, bắt đầu vẽ phân cảnh.

Cô quen làm việc ở phòng khách, không gian rộng rãi, tự do thoải mái, có thể ngồi bệt dưới đất, tùy ý trải giấy ra, dễ kích thích cảm hứng.

Nếu là ban ngày, ánh nắng từ cửa sổ lớn chiếu vào càng thêm dễ chịu.

Kỳ Tư Niên thì pha ấm trà, ngồi ở góc sofa, thong thả nhấp từng ngụm, thỉnh thoảng liếc nhìn vào máy tính bảng trên tay.

Ban đầu Trọng Hi Nhiên cảm thấy hơi không tự nhiên, cảm giác không gian riêng tư bỗng bị người khác xâm nhập. Nhưng một khi đã làm việc thì cô lại chìm đắm đặc biệt, Kỳ Tư Niên cũng bận việc riêng không làm phiền cô, dần dần cô không để ý đến chuyện này nữa.

Kỳ Tư Niên vốn luôn nghĩ mình mới là người cuồng công việc, không ngờ Trọng Hi Nhiên khi làm việc cũng không hề kém cạnh.

Anh ngủ không yên giấc, nửa đêm tỉnh dậy phát hiện bên cạnh không có người, mở mắt nhìn ra ngoài cửa, đèn sàn trong phòng khách vẫn sáng.

Liếc nhìn đồng hồ, đã 3 giờ rưỡi sáng.

Anh đứng dậy bước ra ngoài.

Trọng Hi Nhiên đã gục trên bàn trà ngủ say.

Mái tóc đen dài của cô một nửa rủ trên vai, nửa còn lại buông lơi theo bờ vai lơ lửng giữa không trung, đầu gối lên cánh tay để lộ ra một khúc cổ tay trắng nõn.

Trên bàn trà và dưới đất đều là những bức vẽ phân cảnh vương vãi.

Kỳ Tư Niên bước tới, nhặt từng bức vẽ phân cảnh lên, tắt đèn sàn.

Ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu xuống người Trọng Hi Nhiên, khiến cô như khoác lên mình một lớp voan bạc mỏng manh. Tựa như một cô dâu.

Không thể diễn tả được khoảnh khắc này đã chạm vào trái tim anh thế nào.

Kỳ Tư Niên trở về phòng ngủ lấy điện thoại, chụp lại bức ảnh rồi đưa tay bế cô trở về phòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc