Suốt buổi sáng, Kỳ Tư Niên làm việc trong phòng làm việc còn Trọng Hi Nhiên ngồi ở phòng khách, hai người chẳng ai xâm phạm không gian của ai.
Đến bữa trưa cũng chẳng có trao đổi gì.
Trước khi ra khỏi nhà, Trọng Hi Nhiên do dự gần nửa phút về việc có nên báo cáo lịch trình của mình hay không, rồi sau cùng cô quyết định thôi.
Dù sao Kỳ Tư Niên chưa từng hỏi han lịch trình của cô, việc cô đột nhiên tự ý báo cáo nghe thật thiếu tự nhiên.
Đúng lúc cô thay đồ chuẩn bị ra ngoài thì Kỳ Tư Niên bước xuống từ trên lầu.
Anh mặc bộ đồ thể thao tay ngắn màu đen ướt đẫm mồ hôi dính sát vào người làm lộ rõ đường nét cơ ngực, rõ ràng là vừa chạy bộ xong. Ánh mắt anh hướng về phía cô, vài giọt mồ hôi lăn dài từ mái tóc ngắn ướt nhẹp trên trán.
Trọng Hi Nhiên vô thức báo cáo: "Em có hẹn gặp người của Hoa Tranh để bàn về đầu tư điện ảnh."
Kỳ Tư Niên gật đầu: "Mấy giờ?"
Trọng Hi Nhiên: "4 giờ."
Kỳ Tư Niên liếc nhìn đồng hồ: "Đợi anh vài phút, đúng lúc anh cũng cần ra ngoài, tiện đường đưa em đi."
Trọng Hi Nhiên hơi bất ngờ, hơi thở vô thức chậm lại: "Vâng."
Cô ngồi trên sofa nhìn kim giây đồng hồ trên tường nhích từng nấc, nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra mà cảm thấy hơi bối rối.
Không hiểu sao Kỳ Tư Niên đột nhiên muốn đưa cô đi.
Có lẽ là do thủ đoạn của Hoắc Tân?
Chỉ mười phút sau Kỳ Tư Niên đã chỉnh tề trang phục, không làm lỡ thời gian của cô.
Suốt chặng đường hai người chẳng trao đổi gì, diễn ra một vở kịch câm đầy gượng gạo.
Doãn Thái khoảng 40 tuổi, để chòm râu lưa thưa mang chút phong cách nghệ thuật. Ông cầm cuốn kịch bản phim mỏng trên tay lên tiếng: "Đạo diễn Trọng, thật lòng mà nói, kịch bản của cô khiến tôi nhớ về cô gái tôi từng thầm thích hồi 18-19 tuổi, thật sự rất cảm động."
Trọng Hi Nhiên mỉm cười: "Cảm ơn anh."
Doãn Thái: "Chân thực đến mức khiến người ta có cảm giác như chính mình ở trong đó, không biết có phải là câu chuyện của riêng đạo diễn Trọng không?"
Trọng Hi Nhiên nhấp ngụm trà trước mặt, không đáp lại.
Chuyện của cô với Hoắc Tân đã gây xôn xao khắp nơi, hầu như cả giới đều biết.
Doãn Thái cười nói: "Xin lỗi, tôi không có ý dò hỏi chuyện riêng tư, chỉ là cảm thấy người làm điện ảnh nên đủ chân thành, mở lòng mình và đặt hết cảm xúc vào tác phẩm. Chẳng có gì phải ngại thừa nhận cả."
Trọng Hi Nhiên đặt chiếc cốc giấy dùng một lần xuống, giọng dịu dàng: "Tất nhiên, tôi thực sự đã đặt rất nhiều tâm tư vào đây, rất nhiều chi tiết trong kịch bản này đều do chính tay tôi chỉnh sửa. Nhưng thật sự đây không phải là câu chuyện của tôi, mà là do một nam sinh năm hai cao học của Điện Ảnh Bắc Kinh viết."
Ý của cô là góc nhìn câu chuyện thuộc về nam giới, bản thân cô là nữ thì không thể viết ra được góc nhìn nam tính dễ gây đồng cảm đến thế.
Doãn Thái gật đầu: "Thì ra là vậy. Về phần đầu tư không có vấn đề gì, tôi hy vọng bộ phim này có thể khởi quay sớm nhất để kịp công chiếu vào dịp hè năm sau. Phim chi phí thấp không nên kéo dài."
Trọng Hi Nhiên: "Tôi hiểu, về tôi sẽ cùng nhà sản xuất bắt tay vào chuẩn bị ngay."
"Vậy hôm nay chúng ta ký hợp đồng luôn nhé." Doãn Thái đưa tay ra, "Đạo diễn Trọng, hợp tác vui vẻ."
Hoắc Tân đứng bên cửa sổ văn phòng nhìn về tòa nhà Kỳ thị đối diện: "Cảm ơn Doãn tổng, bây giờ vẫn chưa phải lúc."
Hiện tại Trọng Hi Nhiên chỉ muốn tránh mặt anh ta, muốn nói chuyện với cô cũng chẳng có cơ hội.
Sau khi cúp máy, anh ta nói với người môi giới bất động sản đứng phía sau: "Tôi chọn chỗ này."
Trước khi rời Hoa Tranh, Trọng Hi Nhiên ghé vào nhà vệ sinh.
Đang rửa tay thì cô nhận được điện thoại của Trần Thịnh - giám đốc công ty Gia Hòa, giọng điệu nhiệt tình: "Cô Trọng, tôi đã xem kịch bản 'Thời Khắc Thầm Thương' của cô, thực sự quá xuất sắc. Cô xem khi nào có thời gian chúng ta trao đổi cụ thể về việc đầu tư tiếp theo được không?"
Sau khi mối quan hệ giữa cô và Kỳ Tư Niên hoàn toàn bị phơi bày, hai ngày nay liên tục có người tìm cô đầu tư điện ảnh, tất cả đều chỉ vì muốn dựa vào danh tiếng của Kỳ Tư Niên.
Chỉ có Doãn Thái là người tìm cô trước khi chuyện đó xảy ra.
Cô lịch sự cảm ơn: "Xin lỗi Trần tổng, tôi vừa ký hợp đồng với Hoa Tranh rồi."
Trần Thịnh vốn nghĩ mấy ngày trước Trọng Hi Nhiên đang bận xử lý scandal nên chắc không có tâm trí lo cho phim, cố ý đợi hai ngày mới liên lạc.
Không ngờ thằng Doãn Thái lại gian xảo đến thế.
Ôm không được cây đại thụ Kỳ Tư Niên, anh ta tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng đành nói: "Vậy thì thật đáng tiếc, lần sau nếu có kịch bản nào mong cô nhớ đến tôi chút."
Kết thúc cuộc trò chuyện, anh ta lập tức báo cáo tình hình với Kỳ Tư Niên.
"Đã như vậy thì không làm phiền Trần tổng nữa." Giọng Kỳ Tư Niên bình thản, "Nhưng ân tình của Trần tổng tôi sẽ ghi nhớ."
Lúc này Kỳ Tư Niên đang chơi bi-a ở câu lạc bộ với hai người bạn thân là Hứa Tấn và Chu Húc Nghiêu.
Vừa cúp máy, anh đã nghe thấy giọng nói đùa bên cạnh: "Ô, Hi Hi nhà mình được lòng người thật đấy nhỉ, người thì bị tranh giành, dự án cũng bị tranh giành?"
Kỳ Tư Niên thản nhiên cất điện thoại, cây cơ bi-a trong tay anh vung lên một đường: "Cậu thua rồi."
"Đm.." Chu Húc Nghiêu nhịn không được chửi thề, "Không phải, mỗi ván cậu chỉ đánh có vài cú là kết thúc, cậu không thấy chán à?"
Hứa Tấn bĩu môi: "Đáng đời."
Chu Húc Nghiêu: "..."
Cậu ta đã tạo tội nghiệp gì mà phải làm bạn với hai người này?
Kỳ Tư Niên một tay chống cơ bi-a, đáp không đúng trọng tâm: "Không ai có thể cướp người khỏi tay tôi."
Chu Húc Nghiêu giơ ngón tay cái cho anh: "Bá đạo."
Ba người đều khá mệt nên ngồi xuống uống nước nghỉ ngơi.
Chu Húc Nghiêu cất giọng đầy ý vị: "Hôm trước tôi thấy Trọng Hi Nhiên gặp Hoắc Tân ở Ting Club liền vội báo cáo với cậu ngay, tưởng cậu sẽ nhân cơ hội này ly hôn cơ. Không ngờ lại càng kích thích tinh thần chiến đấu của cậu."
Cậu ta vòng tay qua vai Kỳ Tư Niên, giọng điệu bông đùa: "Nói thật đi, đã chẳng thương cô ta thì cớ gì phải tốn công sức thế?"
Kỳ Tư Niên im lặng không đáp.
Chu Húc Nghiêu quay sang hỏi: "Anh Tấn, cậu thấy tôi nói có đúng không?"
Hứa Tấn giơ tay lên: "Đừng kéo tôi vào, câu hỏi ngu ngốc này chỉ có cậu mới nghĩ ra được."
Chu Húc Nghiêu lập tức bị lạc hướng: "Ý cậu là gì? Đang chửi ai đấy..."
Kỳ Tư Niên thấy cậu ta ồn ào quá, đứng dậy bước sang một bên gọi điện cho Trọng Hi Nhiên.
Vừa lúc cô lau tay xong định rời khỏi phòng vệ sinh thì trong gương xuất hiện bóng người quen thuộc - Nhan Diệc Khả, bạn cùng khoa đạo diễn đại học ngày trước.
Kỳ lạ là Trọng Hi Nhiên chưa từng nhớ mình làm gì mất lòng cô ấy, thế mà không hiểu sao Nhan Diệc Khả luôn tỏ ra khó chịu với cô.
Quả nhiên, vừa thấy cô, Nhan Diệc Khả đã không nhịn được lên tiếng: "Ồ, chẳng phải đại tiểu thư nhà họ Trọng sao? Nghe nói cô dựa vào chồng mà giành được đầu tư của Gia Hòa rồi còn gì? Cớ sao lại hạ mình tự đến Hoa Tranh để kéo vốn thế này?"
Lúc nào cô dựa vào Kỳ Tư Niên để nhận đầu tư của Gia Hòa?
Trọng Hi Nhiên ngẩng mắt nhìn đối phương: "Xem ra càng ngày cô càng tụt lùi, giờ đến cả tin tức mới nhất cũng không nắm được nữa rồi."
Nhan Diệc Khả chế nhạo: "Trần Thịnh đích thân nói sẽ chuyển khoản đầu tư phim của tôi sang cho cô, chẳng lẽ còn không tính..."
Chuông điện thoại đột ngột vang lên, đúng lúc Trần Thịnh gọi đến, cô ấy lập tức bắt máy: "Trần Tổng."
Trần Thịnh: "Đạo diễn Nhan, phim của Kỳ phu nhân đã nhận được đầu tư rồi, khi nào cô rảnh chúng ta bàn tiếp về dự án của cô nhé?"
Nhan Diệc Khả: "...Vâng ạ."
Trọng Hi Nhiên mỉm cười nhìn cô ấy: "Đau mặt chưa?"
Nhan Diệc Khả: "..."
Trọng Hi Nhiên chẳng thèm để ý đến cô ấy, bước thẳng ra ngoài.
Nhan Diệc Khả do dự giây lát rồi cũng đuổi theo: "Thôi được, lần này coi như tôi sai."
Trọng Hi Nhiên: "Hừ."
Nhan Diệc Khả tức đến nghẹn đắng cả cổ.
Vừa bước ra cửa chính, điện thoại Trọng Hi Nhiên reo lên.
Không ngờ lại là Kỳ Tư Niên.
Anh gần như chưa bao giờ chủ động gọi cho cô, Trọng Hi Nhiên lập tức bắt máy.
Giọng Kỳ Tư Niên bình thản: "Xong việc chưa? Anh qua đón em."
Nhan Diệc Khả trông thấy khuôn mặt lạnh lùng của cô bỗng chốc biến thành nụ cười ngoan ngoãn tựa thỏ con.
"Vừa xong thôi, nếu anh bận thì không cần đặc biệt đến đón em đâu, em tự bắt xe về cũng được."
Không rõ bên kia nói gì, chỉ thấy Trọng Hi Nhiên bỗng dịu giọng đến ngọt ngào: "Vâng, em đợi anh."
Nhan Diệc Khả suýt nữa tưởng mình hoa mắt.
Sao Trọng Hi Nhiên thay đổi như trở bàn tay vậy?
Hồi đại học cô luôn mạnh mẽ, kiêu ngạo và hách dịch như thể cả thế giới phải nghe theo mình. Giờ đây hoàn toàn khác rồi sao?
Hai người đứng chờ xe trên bậc thềm cửa, chẳng ai thèm nói với ai.
Một lúc lâu sau, Nhan Diệc Khả không nhịn được châm chọc: "Xem ra tin đồn trên mạng cũng không sai, làm dâu hào môn chẳng dễ dàng gì nhỉ."
"Cô không hiểu đâu." Trọng Hi Nhiên liếc nhìn đối phương đầy ẩn ý, "Gặp chồng tôi là tôi tự khắc ngoan ngoãn, có lẽ đây chính là ma lực của tình yêu chăng."
Nhan Diệc Khả: "..."
Đúng là bao năm không gặp, trà nghệ của cô cũng tiến bộ rồi.
Trọng Hi Nhiên nở nụ cười đầy tính toán về phía cô ấy, ngoảnh đầu lại đột nhiên nhìn thấy Kỳ Tư Niên.
Không biết anh đã đến tự lúc nào, cửa kính xe hạ xuống, ánh mắt dõi về phía cô, không rõ có nghe thấy những lời vừa rồi không.
Trọng Hi Nhiên vội siết chặt túi xách, hồi hộp bước lên xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










